(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4219 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 35
ta, linh quỳnh, thu tiền(hoàn).

❊ ❊ ❊

Lục Văn Từ lúc từ trong toilet đi ra, gặp phải một người, nói là quá trình quay có chút biến cố bất ngờ, đạo diễn cần cùng hắn trao đổi một chút, bảo mình dẫn đường cho Lục Văn Từ.

Quay hỏng là rất bình thường, lại là tại chỗ nhiều người như vậy, Lục Văn Từ cũng không nghĩ nhiều.

Thế nhưng hắn không nghĩ tới người này đem mình đưa đến nơi không người, lại đột nhiên lật mặt, nói mình là bất đắc dĩ mới phải làm vậy.

Vậy cũng thôi đi, nói đến phần sau, hắn đột nhiên động thủ.

Chuyện này phát sinh quá nhanh, Lục Văn Từ không kịp phản ứng.

Lúc Lục Văn Từ quay phim cũng có đi theo lão sư chỉ đạo võ thuật học qua một chút, nhưng so với người trước mặt này hắn cũng không phải đối thủ.

Người này không chỉ mạnh khỏe mà lúc này cảm xúc còn kích động.

Lục Văn Từ muốn gọi người, người kia liền đưa tay che miệng của hắn, dùng cánh tay đè ép bả vai hắn, làm hắn không còn đường lui.

"Bành —— "

Sức lực đặt trên bả vai hắn chợt buông lỏng.

Lục Văn Từ thấy người trước mặt chậm rãi té xuống đất, lộ ra người sau lưng.

Bàn tay Linh Quỳnh buông lỏng, thanh thép rơi loảng xoảng xuống mặt đất.

Nàng chắp hai tay sau lưng, nhu thuận nhìn hắn, toàn thân trên dưới đều viết mình vô hại, mình vô tội.

Giống như vừa rồi người dùng ống thép đánh người, không phải nàng.

Nhưng mà Lục Văn Từ cảm thấy Linh Quỳnh đánh người vô cùng. . . Thuần thục.

"Hắn hù dọa em." Tiểu cô nương còn cáo trạng trước, "Em mới ra tay."

Khóe miệng Lục Văn Từ co giật.

Hắn thực không nhìn ra nàng bị hù dọa chỗ nào.

Chẳng qua bạn gái đã nói như vậy. . .

Lục Văn Từ tiến lên ôm người vào lòng an ủi, sau đó mới hỏi: "Em làm sao lại đến đây?"

"Em không đến, anh không phải bị người khi dễ sao?"

Lục Văn Từ cũng không có nghĩ đến ở đây sẽ gặp phải người đánh lén.

Lục Văn Từ kéo tay qua Linh Quỳnh kiểm tra, trên ngón tay trắng nõn nà không có bất kỳ vết thương nào.

"Lần sau đừng như vậy, gặp phải loại sự tình này, em đừng tự mình xông lên, vạn nhất làm em bị thương thì làm sao bây giờ."

"Không có việc gì, em có kinh nghiệm, em rất chuyên nghiệp." Linh Quỳnh tự tin cực.

". . ." Những chuyện em chuyên nghiệp còn rất nhiều.

. . .

Lục Văn Từ gọi điện thoại để Trần Phương Xuyên tới xử lý.

Chỗ này không có giám sát, Lục Văn Từ cũng không nói người là Linh Quỳnh đánh, sau đó giao cho Trần Phương Xuyên xử lý.

Khi Lục Văn Từ quay xong quảng cáo đã khá trễ rồi, Linh Quỳnh rúc trên ghế ngủ của hắn nghỉ ngơi, nhỏ nhỏ xinh xinh.

Lục Văn Từ ngồi xổm ở bên cạnh, đầu ngón tay đụng phải gương mặt non mịn của tiểu cô nương, sờ một hồi lâu, lúc này mới xoay người bế cô lên.

Trần Phương Xuyên cùng trợ lý cũng không cảm thấy kinh ngạc, nhưng mà hai người đều không nghĩ tới bên ngoài sẽ có fan hâm mộ.

Lục Văn Từ ra ngoài liền bị fan hâm mộ chặn lại.

Fan hâm mộ gào đặc biệt lớn, Lục Văn Từ có chút khẩn trương, ra hiệu mọi người im lặng một chút.

"Không được ầm ĩ, các ngươi chờ một chút, ta trước tiên đem vị này nhà ta vào trong xe, lại trở về kí tên cho các ngươi được không?"

Tiếng nói Lục Văn Từ ôn nhu, làm xao động fan hâm mộ.

Dù sao đều đã biết hai người đang yêu đương, trông thấy cảnh này, trừ chua, cũng chỉ có thể thêm dấm tiếp tục chua.

Đám fan hâm mộ đè ép thét lên, tránh đường cho Lục Văn Từ , ao ước mãi không thôi.

"Ta cũng muốn bị ca ca ôm như thế."

"Ngươi cứ mơ tiếp đi."

"Ô ô ô ô. . ."

Lục Văn Từ quả nhiên đem người đưa lên xe liền trở lại, kí tên chụp ảnh, làm xong nhiều chuyện như vậy làm chậm trễ không ít thời gian.

Chờ khi Lục Văn Từ trở về, phát hiện tiểu cô nương ghé vào cửa sổ xe, nhìn mình không chớp mắt.

Lục Văn Từ mở cửa xe, nàng lùi vào bên trong, để hắn lên xe.

Cửa xe đóng lại, nàng vẫn là nhìn hắn không chớp mắt.

Lục Văn Từ bị nàng nhìn đến mức không thoải mái, "Làm sao rồi?" Rời giường nên không thoải mái sao?

Linh Quỳnh tự nhiên nói nghiêm túc: "Em bỗng nhiên phát hiện fan của anh lớn lên trông thật đẹp."

Lục Văn Từ: "? ? ?"

Linh Quỳnh: "Em nghĩ. . ."

Tiểu cô nương tiến đến hắn bên tai hắn nói ba chữ.

Lục Văn Từ: ". . ."

Lục Văn Từ án lấy đầu Linh Quỳnh: "Em nói cái gì đó, anh làm sao có thể làm loại chuyện đó, các nàng chỉ là fan hâm mộ."

Linh Quỳnh cười một chút, gọi hắn giòn tan : "Ca ca."

". . ." Cỏ!

. . .

Nhờ sự cố gắng nỗ lựa không ngừng nghỉ của Linh Quỳnh, cuối cùng soán vị thành công.

Lúc Tô phụ làm chủ thì còn có chỗ thu liễm, sau khi Tô Phụ giao quyền xong. . . Đó chính là lúc làm xằng làm bậy bắt đầu.

Hôm nay mua cái này, ngày mai mua cái kia. . .

Tô Phụ tức giận đến cơ tim tắc nghẽn.

Hoài nghi Tô gia sắp bị phá sản.

Linh Quỳnh còn thề son sắt với hắn, "Cha, người yên tâm, có con ở đây, Tô gia chắc chắn sẽ không phá sản, người yên tâm dưỡng lão thật tốt đi."

Tô Phụ: ". . ."

Ta cảm thấy ngày đó không còn xa nữa đâu.

Tô Phụ lo lắng sợ hãi, mỗi ngày đều cảm thấy Tô gia sắp xong, nhưng mỗi lần đều không sao cả.

Đồng thời dưới sự dẫn dắt của Linh Quỳnh, ẩn ẩn có xu thế đi lên.

Linh Quỳnh đương nhiên sẽ không để cho Tô gia phá sản.

Nhiều tiền mới có thể kiếm được càng nhiều, mới có thể vui sướng khắc kim, để con trai ngồi vững vương tọa của ngành giải trí .

Cho nên nàng tại sao phải để Tô gia phá sản.

Tô Phụ dần dần không còn lo lắng, mở ra hình thức dưỡng lão.

Tô mẫu rất ít trở về, mà coi như trở về, cũng không cùng Linh Quỳnh đối mặt, mà nếu là đụng mặt, Tô mẫu chỉ là nhàn nhạt chào hỏi.

Đối với chuyện Linh Quỳnh kế thừa gia nghiệp, Tô mẫu cũng không có phản ứng quá lớn.

Nàng đối với chuyện con gái của mình chết, không thể quên đi, đắm chìm trong bi thương.

Sau khi Tô Phụ dưỡng lão, có thời gian đi an ủi Tô mẫu, cảm xúc Tô mẫu cũng chuyển biến tốt đẹp hơn không ít.

Lục Văn Từ về sau cùng Linh Quỳnh kết hôn, sau khi kết hôn sinh hoạt là mười phần hài hòa.

Lục Văn Từ đã học cách nhận biết màu sắc, hiện tại Linh Quỳnh chỉ cần nói quần áo màu gì, hắn có thể lập tức lựa ra.

Nhưng là. . .

Quần áo của nàng thật nhiều lắm.

Nhiều đến mức một năm bốn mùa mỗi ngày nàng thay ba bộ quần áo, cũng sẽ không giống nhau.

. . .

Lục Văn Từ sau đó có được không ít giải thưởng, lúc này không cần Linh Quỳnh khắc kim, hắn có thể tự mình chống đỡ.

【 Tình yêu, nhiệm vụ của ngài hoàn thành rồi, ngài có thể lựa chọn thoát khỏi nhiệm vụ, hoặc là kết thúc nhiệm vụ rời đi. 】

". . . Hai cái lựa chọn khác nhau ở chỗ nào?"

【 Thoát khỏi nhiệm vụ, ngài còn có thể ở lại nơi này, có thêm ba năm cư trú ở thế giới này. Kết thúc nhiệm vụ, ngay tại lúc này liền đi. 】

Ba năm?

Linh Quỳnh sờ sờ bảo bối bên người, đương nhiên là quyết định lại lưu ba năm.

Ai sẽ ghét bỏ có tiền, hắc hắc, còn có tiểu khả ái làm bạn gϊếŧ thời gian?

Dù sao nàng sẽ không chê.

Thời gian ba năm nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, phảng phất nhoáng một cái liền qua, lại phảng phất trải qua thật lâu.

Ngày Linh Quỳnh rời đi, nàng ngồi trên bãi cỏ, nhìn Lục Văn Từ ở bên kia loay hoay ép nước trái cây.

Hình ảnh như vậy, có chút ấm áp.

Linh Quỳnh còn có chút không nỡ.

Chẳng qua trò chơi chắc chắn sẽ có lúc kết thúc. . .

Linh Quỳnh đứng dậy, đi qua ôm lấy Lục Văn Từ.

"Làm sao vậy?" Lục Văn Từ cười nói "Đừng làm loạn mà, một hồi nữa nước trái cây sẽ đổ ra ngoài."

Linh Quỳnh chui lên phía trước từ dưới cánh tay hắn, ôm lấy mặt của hắn hôn qua.

Lục Văn Từ đầu tiên là sững sờ, sau đó đáp lại nàng.

"Em. . ."

Linh Quỳnh chỉ nghe thấy Lục Văn Từ nói cái chữ 'Em' kia, sau đó hoàn toàn yên tĩnh.

Hình ảnh trước mắt giống phim thời xưa, dần dần phai màu, cuối cùng lâm vào một vùng tăm tối.

*

Hì hì ha ha, có mấy con chó cứ sủa liên tục.

【 Linh Quỳnh là cá thể độc lập, không phải là Sơ Tranh hay bất kỳ ai khác, mời dùng ánh mắt hoàn toàn mới nhìn nàng, không thể bởi vì thiết lập ta viết trước đây, đã cảm thấy nàng phải làm thế nào, nàng phải là dáng vẻ thế nào, là ta hiện tại mới viết, mà không phải các ngươi bổ não ra đoán. 】

Hôm nay, ta bão chương hết vị diện này là vì hôm trước ta có hứa được 100 lượt bình chọn ta sẽ bão 5 chương. Tuy bây giờ mới được 98 nhưng có một số nàng khi hoàn 1 vị diện mới đọc mà ta không muốn các nàng chờ lâu nên đăng luôn. Do ta bão sớm nên chỉ có 4 chương thôi nha.

Hoàn thế giới 1 rồi. Mai ta sẽ tạm nghỉ đăng chương 1 ngày. Tiện đây thông báo với các nàng luôn, mỗi khi ta edit hoàn 1 thế giới nào đó, ta sẽ ngưng đăng chương một ngày để nghỉ ngơi.

Tiện đây treo luôn mốc tiếp theo nha!

Lượt đọc tổng cộng 1k ta sẽ bão 5 chương.

Lượt bình chọn 1k ta sẽ bão 10 chương.

Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »