(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 62
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(27).

❊ ❊ ❊

Gần đây Thẩm Hàn Đăng đã bắt đầu hành động, cho nên ngoài mặt vẫn có người chào hỏi hắn.

Linh Quỳnh đi theo bên cạnh Thẩm Hàn Đăng, cũng sẽ được chú ý.

Bất quá tất cả mọi người đều không biết nàng có lai lịch gì, cũng sẽ không dám bàn luận quá nhiều—— Ít nhất ngoài mặt sẽ không.

Sau khi Linh Quỳnh đi theo Thẩm Hàn Đăng vào bữa tiệc một chút, đã thoáng thấy Chu Tịnh dẫn người vào.

Chu Tịnh vừa vào liền nói chuyện với mọi người, không có chú ý tới bên này của Linh Quỳnh.

Thẩm Hàn Đăng đột nhiên tiến đến bên tai Linh Quỳnh, thấp giọng hỏi: "Muốn xem kịch hay không?"

"Kịch hay gì?" Thần sắc mệt mỏi của Linh Quỳnh thoáng cái đã bị nhiệt huyết ăn dưa thay thế, đôi mắt trong suốt như sáng lên..

Thẩm Hàn Đăng ra hiệu cô nhìn.

Chu Tịnh nói chuyện với hết người này đến người khác, không có gì đáng xem.

Ngay tại khi Linh Quỳnh chuẩn bị dời tầm mắt, Chu Tịnh đột nhiên bị người chặn đường.

Linh Quỳnh nhận ra ngăn lại nàng người, hơi kinh ngạc, "Đây không phải là tình nhân của bà ta sao? Tại sao ông ta có thể ở chỗ này?"

Lấy thân phận Phan Tu Lương, hẳn là không được vào loại chỗ này.

Ánh mắt Linh Quỳnh hơi chuyển, nghiêng đầu nhìn hắn, "Là anh làm sao?"

Thẩm Hàn Đăng nhấp một ngụm rượu vang, nhàn nhạt 'Ừ' một tiếng.

Phan Tu Lương bên kia không biết nói cái gì với Chu Tịnh, cảm xúc đột nhiên kích động lên.

Chu Tịnh rõ ràng là muốn đổi chỗ nói chuyện với Phan Tu Lương.

Nhưng cảm xúc của Phan Tu Lương không ổn định, không thèm nghe lời khuyên, âm thanh càng ngày càng lớn.

"Chu Tịnh, tôi cho cô biết, làm người không nên quá vô tình, tất cả những chuyện cô làm, tôi đều nhớ kỹ từng chút một, cô chờ đó cho tôi!"

Phan Tu Lương nói khá khó nghe, xong rồi hất Chu Tịnh ra, nghênh ngang rời đi.

Đám người xem kịch không ai hiểu được tường tận.

Nhưng câu nói sau cùng kia, có thể làm cho người ta suy nghĩ sâu sắc.

Linh Quỳnh hiếu kỳ đâm đâm thẩm Hàn Đăng, "Anh làm gì Phan Tu Lương vậy?" Sao tự nhiên hắn lại nóng nảy như vậy, nhìn qua còn có vẻ đang cãi nhau với Chu Tịnh.

Thẩm Hàn Đăng nhíu mày, đè lại bàn tay đâm loạn của nàng, nắm trong tay, " Ở giữa Phan Tu Lương cùng Chu Tịnh có dây dưa lợi ích, muốn ly gián bọn chúng không khó."

Từ lần Phan Tu lương bị Chu Tịnh bắt gian, thẩm Hàn Đăng chỉ cần hơi động tay một chút, làm cho Phan Tu Lương nghĩ rằng Chu Tịnh đang nhắm vào hắn là được.

Chu Tịnh không nhận cũng không sao, vì đã có những chuyện lúc trước làm nền, Phan Tu Lương sẽ tự mình bổ não.

Cho nên Chu Tịnh càng giải thích thì Phan Tu Lương sẽ càng phản kháng nhiều hơn.

Chỉ cần hắn chú ý kỹ vào Phan Tu Lương, không để Chu Tịnh có cơ hội giải thích cho hắn, đến lúc đó ở giữa Phan Tu Lương và Chu Tịnh......

Không thể chắc chắn có nhiều tác dụng hay không, nhưng có thể làm cho Chu Tịnh phân tâm không ít.

Linh Quỳnh dùng một cái tay khác giơ ngón cái cho con yêu nhà mình.

Quả nhiên chỉ cần cho con yêu một cây đòn bẩy, nó liền có thể nhấc cả thế giới lên.

Thẩm Hàn Đăng ấn tay của cô xuống, "Đi ."

"Ai? Không ở lại chút nữa sao?"

"Không có ý nghĩa."

"Vậy chúng ta đi chơi cho vui đi nha?"

Thẩm Hàn Đăng đại khái đoán được lời Linh Quỳnh nói là có ý gì.

Nhưng hắn cũng không từ chối.

Khoảng thời gian này, các trung tâm mua sắm lớn vẫn chưa đóng cửa.

Thẩm Hàn Đăng dẫn Linh Quỳnh đi mua đồ trang sức quý giá, mười đầu ngón tay tiểu cô nương đeo nhẫn đầy ắp, tựa như nhà giàu mới nổi.

"Chỉ như vậy là vui vẻ rồi sao?"

"Tôi đã có thể mua những món đồ mình thích, đương nhiên vui vẻ." Linh Quỳnh đưa tay đến trước mặt hắn "Đẹp không?"

Thẩm Hàn Đăng gật đầu qua loa lấy lệ "Đẹp."

Linh Quỳnh lập tức nhìn quanh hai tay, mềm nhũn gọi hắn: "Thiếu gia......"

Thẩm Hàn Đăng: "......" Mẹ!

......

Thẩm Hàn Đăng đưa thẻ cho nhân viên bên cạnh, hào khí trùng thiên, "Mua hết những thứ cô ấy thích."

Linh Quỳnh cảm động phát thẻ người tốt, "Thiếu gia, anh thật là một người tốt."

Thẩm Hàn Đăng: "......" Hắn chính là một cái mỏ tốt đúng không.

Linh Quỳnh vừa mua xong trang sức, còn đòi mua quần áo.

Thẩm Hàn Đăng đối với loại chuyện khô khan này, từ trước đến nay đều rất ghét.

Nhưng mà khi nhìn Linh Quỳnh thay quần áo, cái loại cảm giác này của Thẩm Hàn Đăng đều bay đi hết.

Đặc biệt là khi cô từ phòng thử đồ đi ra, đi thẳng đến chỗ hắn, hỏi hắn có đẹp hay không.

Phảng phất như có thứ gì dưới đáy lòng nở hoa......

Thẩm Hàn Đăng xách túi, dắt Linh Quỳnh xuống lầu, "Những thứ cô mua cũng chưa thấy cô dùng qua, cô mua làm gì?" Trừ quần áo ra, những thứ khác cô đều không đụng tới.

"Vì đẹp a."

"Chỉ mua để ngắm sao?"

"Đúng a. Những thứ đẹp đẽ ai mà không muốn có? Lúc rảnh rỗi không có chuyện gì làm, lấy ra ngắm cũng rất vui a!" Giống con yêu nữa đó, hi hi hi hi hi hi.

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Đây là sở thích sưu tầm sao?

Còn là nghiện sưu tầm cao cấp!

Người bình thường ai nuôi nổi cô.

......

Hai người vừa ra khỏi trung tâm thương mại đã thấy bên ngoài mưa phùn rơi lất phất liên tục.

Thẩm Hàn Đăng gọi cho Kelly lái xe tới đón.

Linh Quỳnh mặc một bộ váy trễ vai, mưa phùn bị gió thổi vào người, làm cô lạnh đến run rẩy.

Thẩm Hàn Đăng cởi áo khoác ra khoác vào người Linh Quỳnh.

Áo khoác to lớn, khoác trên người Linh Quỳnh, làm cô nhìn giống đứa trẻ nghịch ngợm mặc trộm quần áo của người lớn.

Linh Quỳnh cũng không khách khí, kéo áo bọc lấy thân mình, còn nhích lại gần Thẩm Hàn Đăng.

"Thiếu gia, tôi......"

Linh Quỳnh còn chưa nói xong, một chùm sáng đột nhiên đánh tới, khiến Linh Quỳnh không mở nổi mắt ra.

Ngay sau đó là tiếng thắng xe chói tai.

Linh Quỳnh còn chưa kịp phản ứng lại, đã bị người ta lôi kéo nhét vào bên trong một chiếc xe.

Bị miếng vải đen trùm kín đầu, tầm mắt trong nháy mắt bị cản lại.

Linh Quỳnh: "??"

Đây là cái tiết mục gì?

Đặc sắc vậy!!

Linh Quỳnh không thể nhìn thấy gì, chỉ có thể dựa vào cảm giác.

Thẩm Hàn Đăng không ở gần cô, vừa rồi hình như không chỉ có một chiếc xe, đoán chừng Thẩm Hàn Đăng không ngồi cùng xe với cô.

Thằng nhãi con a, con phải tự mình cố gắng một chút.

Ba ba bây giờ cũng chưa thể bảo vệ bản thân.

Cô bị người ta trói lại, xung quanh không có ai nói chuyện, xe một đường phi nhanh, không biết lái tới nơi nào.

Miệng Linh Quỳnh không bị bịt lại, cách miếng vải đen, tò mò hỏi: "Các người muốn đưa tôi đi đâu?"

"Câm miệng!" Có người quát lớn.

Linh Quỳnh yếu ớt hỏi: "Các người sẽ không làm tôi bị thương chứ?"

"Ngậm miệng, không nghe thấy sao, nếu dám nói nữa, ta sẽ cắt lưỡi cô!"

Xem ra tạm thời sẽ không đụng chạm đến cô.

Có cái kết luận này, Linh Quỳnh liền thả lỏng hơn một chút.

"...... Được rồi, vậy các người có thể chừa cho tôi một chỗ trống để cho ta ngủ một giấc hay không?" Linh Quỳnh nhỏ giọng đưa ra yêu cầu.

"......"

Không ai trả lời cô, Linh Quỳnh kiên nhẫn nói tiếp: "Dù sao cho tôi ngủ cũng tốt hơn để tôi làm ầm lên đúng chứ?"

"......"

Một hồi lâu sau Linh Quỳnh nghe thấy động tĩnh, người bên cạnh cô dường như dời vị trí, nhường lại phía sau cho cô.

Linh Quỳnh trực tiếp nằm xuống, "Khi nào đến nơi nhớ gọi tôi dậy."

Trước tiên phải ổn định tinh thần, đến nơi thì xem ai có tiền..... Lòng can đảm lớn như vậy.

Xe này là xe bảy chỗ, trừ Linh Quỳnh, còn có ba người khác.

Một người là tài xế, còn hai người ngồi trước mặt cô, nhao nhao quay đầu nhìn người đã nằm xuống, chuẩn bị ngủ.

Mỗi người bọn chúng liếc nhìn nhau.

Với sự tin tưởng thực lực của mình sẽ không thua một cô gái, nên mặc dù cảm thấy Linh Quỳnh quá bình tĩnh, nhưng mà nghĩ tới cô chỉ là một tiểu nha đầu, liền cảm thấy cô sẽ không làm được gì uy hiếp tới bọn chúng.

......

"Tỉnh dậy!"

"Mẹ ơi, cô ta thật sự có thể ngủ?" Hai tên cướp đứng ở cửa xe, đều có khuôn mặt cạn lời.

Cô đang bị bắt cóc đó!!

Sao cô có thể ngủ khi gặp phải loại chuyện này?

——— Tiểu kịch trường———

Thẩm Hàn Đăng: "Nếu cô ngoan ngoãn thì muốn gì tôi cũng sẽ cho"

Linh Quỳnh: "Có thật không?"

"Ừ."

"Tôi muốn thiếu gia có được không?"

"...... Cho."

Tiểu tiên nữ: "Ta muốn phiếu."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »