(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 72
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(hoàn).

❊ ❊ ❊

Thẩm Hàn Đăng vừa ăn hai miếng đã để bát đũa xuống "Không ăn nữa."

Thẩm Hàn Đăng có thể là do tâm trạng thực sự không tốt, không muốn quan tâm tới bất kì ao, bao gồm cả Linh Quỳnh.

Khi Linh Quỳnh nói chuyện với hắn, hắn cũng không đáp lại, cuối cùng còn chê cô phiền, đuổi cô ra ngoài.

Linh Quỳnh: "......"

Ra ngoài thì ra ngoài.

Ai thèm phục vụ anh, dỗ dành anh!

Nhớ năm đó cũng chỉ có người khác hầu hạ ba ba!

Có phúc còn không biết hưởng!

Hừ!

......

Giữa đêm.

Linh Quỳnh đang mơ đẹp, đột nhiên bị giật mình tỉnh giấc, còn chưa kịp lên tiếng, tất cả lời muốn nói đều phải nuốt lại.

"Anh...... Làm gì thế?"

Linh Quỳnh né qua một chút, nhanh chóng mở miệng.

Trong bóng tối, giọng nói của Thẩm Hàn Đăng âm thanh có chút trầm "Tôi đói rồi."

"......"

Ai bảo anh không ăn nhiều một chút!

Bây giờ còn biết đói bụng sao!

Đáng đời!

Linh Quỳnh tức giận nói: "Tránh ra."

Thẩm Hàn Đăng không nhúc nhích, "Tôi đói ."

Linh Quỳnh lớn tiếng "Tôi nghe rồi! Anh phải tránh ra để tôi đi nấu bữa khuya cho anh chứ? Tôi cũng không có phép thuật để biến đồ ăn cho anh!"

Thẩm Hàn Đăng cúi đầu hôn nàng, "Không cần."

"???"

Anh không đói phải không?

Một lúc sau, Linh Quỳnh mới phản ứng lại, hình như cô đã biến thành bữa khuya.

......

Linh Quỳnh hốt hoảng một lúc, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.

Tiếng mưa tinh tế rơi liên tục, rơi vào dây leo quấn quanh ngoài cửa sổ, kêu sột soạt.

Tiếng mưa rơi dần dần lớn hơn, đánh vào cửa sổ, che mất tất cả thanh âm trong phòng.

......

Hôm sau.

Khi Linh Quỳnh đẩy cửa sổ ra đã thấy dây leo nở hoa, đóa hoa e ấp trong lá cây, ngượng ngùng nhú ra một chút.

Thẩm Hàn Đăng bị ánh sáng ngoài cửa sổ làm tỉnh giấc, từ trên giường ngồi dậy.

Ngẩng đầu một cái đã nhìn thấy tiểu cô nương đứng bên cửa sổ, nhoài người ra ngoài lấy một nhánh hoa.

Con mắt Thẩm Hàn Đăng híp lại "Hình như em rất vui?"

"Vui." Linh Quỳnh cầm một nhánh hoa quay lại, trên mặt mang theo nụ cười xán lạn, đẹp tựa như nhánh hoa trong tay cô.

"Tới."

"......"

Nhánh hoa rơi trên mặt đất, bị ánh sáng bao phủ, cả phòng ngập tràn hương hoa.

......

Linh Quỳnh thừa dịp lúc Thẩm Hàn Đăng đi vệ sinh, kéo đồ giám ra nhìn.

Hình ảnh trên tấm thẻ 'Nở hoa trong đêm mưa' đã biến thành Thẩm Hàn Đăng.

Hắn dựa vào bệ cửa sổ, nhìn ngắm những nhánh hoa bên ngoài thò đầu vào như những đứa trẻ nghịch ngợm, vỗ vỗ bả vai hắn.

Cổ áo ngủ đơn bạc bị tuột ra khỏi vai không ít, khiến mảng lớn da thịt bại lộ trong không khí.

Giữa ngón tay nắm một nhánh hoa, có lẽ là bởi vì dùng sức, có vài giọt máu rơi xuống theo nhánh hoa, nở rộ trên mặt thảm trắng như tuyết dưới chân hắn.

Linh Quỳnh mang theo tâm trạng cực kì tốt lăn lộn 2 vòng trên giường.

Tiểu khả ái như này ai mà không thích!

Linh Quỳnh còn chưa lăn được hai vòng, đã bị thẩm Hàn Đăng chặn lại, ôm trong ngực.

Hắn vừa tắm xong, trên người còn mang theo sự ướŧ áŧ.

Linh Quỳnh kéo hắn hít một hơi, cực kỳ khẳng định: "Anh thật thơm a."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Đến cùng là tôi có chỗ nào thơm?

Thẩm Hàn Đăng chắc chắn trên người mình không có mùi gì.

Làm sao cô ngửi thấy mùi thơm chứ?

Thẩm Hàn Đăng đối với chuyện này canh cánh trong lòng, lúc xuống lầu kéo Kelly hỏi.

Kelly nghĩ một chút, liền nói: "Tiên sinh, có thể do trong tủ quần áo của ngài có túi hương."

"Làm sao mà tôi không ngửi thấy?"

"Bởi vì mùi rất nhạt, mà ngài đã quen, tất nhiên sẽ không ngửi thấy ."

Nếu quen rồi sẽ trở thành bình thường.

Dù là mùi thơm hay là hôi, mà ngửi lâu, cũng sẽ không thấy mùi nữa

Lông mày Thẩm Hàn Đăng nhẹ chau lại, "Ông lấy ra đi."

Kelly thấy Thẩm Hàn Đăng có vẻ không vui, cũng không dám hỏi nhiều, vội vàng đồng ý.

Cùng ngày đó Kelly bỏ hết đi.

Trong tủ treo quần áo vẫn còn mùi nhàn nhạt, nhưng chẳng mấy chốc sẽ tản hết.

Kết quả cũng không lâu sau, Thẩm Hàn Đăng kêu ông ta bỏ lại.

Kelly: "???"

Ngài cố ý chơi đùa tôi sao?

Lúc nói chuyện này, sắc mặt Thẩm Hàn Đăng đen kịt, giống như bỏ lại là vũ nhục hắn, nhưng hắn vẫn đòi trả về.

Kelly cũng không hiểu......

Tiên sinh đây là đang giày vò ai đây?

Rõ ràng không phải Thẩm Hàn Đăng muốn giày vò ai, mà là Linh Quỳnh đang hành hạ hắn.

Nàng nói thích cái mùi kia......

Thẩm Hàn Đăng có thể làm sao?

......

Ở trường học, Linh Quỳnh có gặp qua Triệu Vân Diệp vài lần, có vẻ hắn đã tin Linh Quỳnh không có liên quan đến cái chết của nữ chính, không đi tìm cô nữa.

Cho nên muốn tránh kết cục của nguyên chủ, kỳ thực cũng rất đơn giản.

Chỉ cần tránh được nam chính, liền sẽ bắt đầu có cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Linh Quỳnh phải rút hơn một năm nữa, mới rút ra được một tấm cuối cùng.

Căn cứ vào kinh nghiệm không nhiều của mình, Linh Quỳnh đoán...... Tấm cuối này có thể là cầu hôn.

Dù sao nếu muốn một đại kết cục HE hoàn mỹ làm sao có thể không cầu hôn!

Lần cầu hôn này của Thẩm Hàn Đăng cần một thời gian để chuẩn bị, buổi lể cực kì hoành tráng, hoàn toàn sắp xếp theo sở thích của Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh cái gì cũng không cần làm, chỉ cần có mặt, ăn mặc thật xinh đẹp nhận lời cầu hôn của hắn là được.

Cầu hôn cũng không có khách mời nào, chỉ có nhân vật chính với các nhân viên công tác.

Thẩm Hàn Đăng đứng thẳng người, dưới ánh đèn, nhìn người đi về phía mình.

Chiếc váy trắng tinh khôi làm nổi bật lên gương mặt thuần khiết như tinh linh của cô, làm người ta chỉ muốn bảo vệ cô thật tốt trong tay, không muốn để cô chịu chút tổn thương nào.

Trên khuôn mặt quanh năm lạnh như băng của Thẩm Hàn Đăng, bây giờ lại lộ ra một tia ý cười.

Thẩm Hàn Đăng một chân quỳ xuống, ngửa đầu nhìn cô "Em có muốn thay đổi mối quan hệ của chúng ta không?"

Linh Quỳnh nháy mắt mấy cái "Em cảm thấy......"

Thẩm Hàn Đăng như biết nàng muốn nói g: "Nghĩ kỹ rồi hãy nói."

Linh Quỳnh ngoan ngoãn đem câu nói kia nuốt về, gật đầu: "Muốn."

Thẩm Hàn Đăng hài lòng cong môi, đeo nhẫn vào ngón tay Linh Quỳnh.

Thẩm Hàn Đăng đứng dậy, ôm hôn cô dưới bầu trời ngập tràn pháo hoa.

Cuối cùng, Thẩm Hàn Đăng đột nhiên nói: "Mặc dù sau này đồ của anh đều là của em, nhưng em vẫn phải xài tiền tiết kiệm một chút"

Linh Quỳnh: "A?"

Chẳng lẽ không phải tùy tiện xài tiền sao?

Tại sao còn bắt em xài tiết kiệm?

Làm tổng giám đốc tại sao có thể nhỏ mọn như vậy, anh là tổng giám đốc giả phải không!!

Tổng giám đốc nhà người ta không có như thế này!!

Thẩm Hàn Đăng biểu thị, hắn hào phóng không nổi, bằng cái tốc độ dùng tiền của cô, có nhiều tiền thế nào cũng không đủ cho cô tùy tiện xài.

Tiểu nha đầu này để trong nhà ai, cũng sẽ không ai dám nói loại lời như 'Em thích mua gì thì mua'.

Linh Quỳnh rút tay mình ra, phồng má hừ lạnh, "Tiết kiệm thì tiết kiệm, làm như em không biết kiếm tiền vậy!"

Qua thời gian dài như vậy, Thẩm Hàn Đăng cũng biết Linh Quỳnh kiếm tiền không phải toàn bộ nhờ hố —— Còn dựa vào khoác lác.

Thẩm Hàn Đăng cảnh cáo cô: "Em không được bày mưu tính kế cho đối thủ cạnh tranh!" Chọc anh tức chết mất.

"Kiếm tiền từ ai mà không phải kiếm?" Em lại không biết ai là đối thủ cạnh tranh của anh.

Thẩm Hàn Đăng: "Bây giờ anh là gì của em?"

"Kim......" Linh Quỳnh đem chữ 'chủ ' nuốt về, "Vị hôn phu ."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Thẩm Hàn Đăng có đôi khi cũng hoài nghi, cô chỉ coi mình là kim chủ lúc nào cũng có thể rút tiền.

Bây giờ sự thật đẽ chứng minh, quả nhiên cô muốn như vậy.

"Em thích anh không?"

Linh Quỳnh cười ngọt ngào gật đầu, con mắt sáng lấp lánh "Thích anh nhất."

"Em thích anh hay là tiền của anh hơn."

"......"

Linh Quỳnh cảm thấy đây là một vấn đề rất chí mạng.

Linh Quỳnh lúc này vỗ ngực, dùng giọng chắc nịch: "Đương nhiên là thích Thẩm tiên sinh hơn."

"Vậy sao em còn đòi tiền làm gì?"

"......"

A, hóa ra đào hố chờ em ở đây!

——— Tiểu kịch trường ———

Tiểu thiên sứ: Cô thích tôi hay thích phiếu nhiều hơn?

Tiểu tiên nữ: Cô!

Tiểu thiên sứ: A?

Tiểu tiên nữ: Thích cô mới có thể lừa gạt được nhiều phiếu hơn nữa, hi hi hi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »