(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4345 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 43
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(8).

❊ ❊ ❊

Cứ coi như là A Mai không chịu được sự dày vò của Linh Quỳnh trong khoảng thời gian này nên chủ động xin dọn đi.

Nhưng mà......

"Dù sao cô ta cũng đã đi, tôi không cần dùng đến cô nữa, cô vẫn phải trả tiền lại cho tôi chứ?"

Linh Quỳnh nỗ lực thuyết phục Thẩm Hàn Đăng: "Anh xem, tôi giúp anh đuổi cô ta đi, cô ta chẳng phải không thể hại anh nữa sao? Còn đổi được người anh tin tưởng, anh kiếm lời rồi a! Anh lại còn muốn tôi trả lại tiền, không có ai buôn bán như anh đâu !"

Ánh mắt Thẩm Hàn Đăng dần dần trở nên nguy hiểm, "Làm sao cô biết người tới, là người tôi tin tưởng?"

"Hành lang a." Linh Quỳnh chỉ ra bên ngoài, "Bà phù thủy kia không cho kéo màn lên, người này vừa đến đã kéo mấy cái màn cửa lên."

Thẩm Hàn đèn: "Chỉ bằng những thứ này cô đã đoán được ông ấy là người của tôi?"

Linh Quỳnh: "Coi như không phải người của anh, ông ấy cũng sẽ không hại anh."

Thẩm Hàn Đăng: "......" Sao cô lại biết !

Thẩm Hàn Đăng không quá lo lắng về chuyện này, "Tiền kia không phải cô đã xài hết rồi chứ?"

Linh Quỳnh: "......"

Khụ khụ khụ......

Linh Quỳnh gãi gãi đầu, nhìn bên trái một chút nhìn bên phải một chút, con ngươi đen nhánh quay tròn không ngừng.

"Tôi đói rồi, tôi đi xem một chút nữa ăn cái gì." Linh Quỳnh cầm váy lên chạy trối chết.

"......"

Thẩm Hàn Đăng đi theo nàng ra ngoài, nhưng mà không xuống lầu, mà là đến phòng của Linh Quỳnh.

Những thứ cô ấy mua về vẫn còn chất đống một chỗ mà chưa được sắp xếp gọn gàng.

Thẩm Hàn Đăng tùy tiện mở mấy cái túi ra nhìn một chút, quần áo không nhiều, nhưng mà những thứ đồ trang sức quý giá lại không ít.

Thẩm Hàn Đăng từ gian phòng đi ra, nhìn về phía hành lang.

Những tia sáng rơi trên hành lang, sáng tối xen kẽ.

......

Bữa tối cũng tương đối phong phú, nhưng không giống trước kia là Thẩm Hàn Đăng ăn khá nhiều.

Mặc dù không nhiều món như trước, nhưng so với đồ ăn phù thủy nấu đã tiến bộ hơn rất nhiều.

Vị trí của Kelly đối với Thẩm Hàn Đăng, rõ ràng được tín nhiệm nhiều hơn gấp bội phù thủy kia.

"Diệp tiểu thư, còn cần thêm đồ uống không?" Kelly phục vụ chu đáo, thấy Linh Quỳnh ăn xong, lập tức tới hỏi thăm.

Linh Quỳnh còn chưa lên tiếng, Thẩm Hàn Đăng đã nói trước: "Không cho phép cô ta uống."

Linh Quỳnh: "???"

Anh có bệnh à?

Cây gân nào không lắp đúng chỗ?

"Béo lên." Chân mày Thẩm Hàn Đăng rũ xuống, lạnh như băng đọc nhấn từng chữ, "Xấu."

Kelly rõ ràng là nghe lời Thẩm Hàn Đăng, hắn vừa nói xong, Kelly cũng trực tiếp cầm đồ uống đi .

Linh Quỳnh đưa tay ra nhưng chẳng lấy được gì, tức giận đến vỗ bàn, "Thẩm Hàn Đăng!"

Thẩm Hàn Đăng cũng không để ý tới nàng, ung dung ăn thức ăn trong dĩa.

Con mắt Linh Quỳnh đảo một vòng, đột nhiên đứng dậy, muốn lấy chiếc ly của hắn.

Thẩm Hàn Đăng đưa tay đè lại.

Một người cầm phía dưới, một người cầm phía trên, âm thầm dùng sức, lôi kéo cái ly về phía mình.

Thẩm Hàn Đăng nhìn thẳng vào ánh mắt Linh Quỳnh, thấy đáy mắt lóe lên một tia gian xảo, theo bản năng muốn buông tay, nhưng mà Linh Quỳnh đã nhanh tay hơn.

Cô buông tay làm cho chiếc ly bị hắn kéo lại, vì dùng sức quá nhiều nên tràn ra ngoài không ít.

Linh Quỳnh nhìn hắn cười cười một chút, thả dao nĩa xuống, trực tiếp chạy lên lầu.

Đồ bệnh tâm thần!

Ba ba không rảnh hầu hạ!

Khuôn mặt Thẩm Hàn Đăng vẫn bình tĩnh, trên tay cùng tay áo đều là đồ uống, cực kì nhớp nháp .

Rào rào——

Thẩm Hàn Đăng hất toàn bộ đồ ăn trên bàn xuống, toàn thân tỏa ra từng đợt khí lạnh, như sắp nổ tung bất cứ lúc nào.

Kelly dịch ra xa một chút, "Thiếu gia......"

Thẩm Hàn Đăng đứng trong một đống hỗn độn, ngực chập trùng mấy lần, chậm rãi bình ổn lại, rút ra khăn tay ra lau tay, sau đó bóp khăn tay thành một quả bóng, ném xuống đất, cũng lên lầu.

Kelly: "......"

Không phải chỉ là một ly đồ uống sao?

Làm sao náo thành cái dạng này?

Kelly suy nghĩ lại một chút, hình như cũng không náo...... Không hiểu rõ, không hiểu nổi.

......

Linh Quỳnh cũng không tức giận nhiều, đã mặc định Thẩm Hàn Đăng có bệnh không nhẹ.

Nhưng mà dù sao cũng là con mình, nàng không thể không nuôi a.

Vật nhỏ nào chả có một cái tiểu tính tình, nàng có thể dễ dàng tha thứ.

Linh Quỳnh về đến phòng, dành thời gian xem đồ giám một chút.

Mặt của tấm thẻ 10:00 kia đã biến đổi.

Thẩm Hàn Đăng ngồi cạnh bàn ăn, một tay cầm mặt dưới của đĩa, một tay cầm cái nĩa hơi hơi ánh lên ngân quang, thản nhiên ăn đồ ăn trên đĩa.

Ánh sáng mờ tối, nam nhân tuấn mỹ, kiến trúc phục cổ.

Hình ảnh kia làm hắn rất giống Huyết tộc sinh sống trong tòa lâu đài cổ, cao quý, ưu nhã.

Linh Quỳnh nhìn thấy những tấm thẻ liền không nhịn được......

Không!

Nàng có thể nhịn được!

Nàng có thể!

Không thể trầm mê vào trò chơi!

Muốn làm một người hăng hái nỗ lực....... kiếm tiền!

【......】 Không có tiền thì nhận là không có tiền, nói nhiều như thế làm gì.

......

Thẩm Hàn Đăng không cho phép Linh Quỳnh đi ra ngoài, Linh Quỳnh không có tiền cũng không muốn ra ngoài, mỗi ngày đều trốn trong biệt thự cho hết thời gian.

Thẩm Hàn Đăng vẫn rất ít ra khỏi phòng như cũ.

Lúc trước Linh Quỳnh chưa thấy Thẩm Hàn Đăng dùng điện thoại bao giờ, nhưng sau khi Kelly đến, lại có nhìn thấy qua mấy lần.

Nhưng phần lớn thời gian của hắn là ngủ, bằng không thì chính là ngẩn người.

Thứ duy nhất không đổi chính là mỗi lúc trời tối vẫn bền lòng vững dạ gọi Linh Quỳnh tỉnh lại, để nàng đi làm bữa khuya cho hắn.

Linh Quỳnh: "......" Làm cái rắm!

Linh Quỳnh trực tiếp chặn cửa lại, cô không tin Thẩm Hàn Đăng còn có thể vào.

Thẩm Hàn Đăng đúng thật là không thể vào, nhưng mà a......

Cái này thằng nhãi con này cực kì lắm trò.

Hắn vậy mà không để Kelly chuẩn bị bữa tối, thậm chí nguyên liệu nấu ăn cũng không có, nhất định chỉ nửa đêm mới có thể xuất hiện.

Cẩu hay không cẩu?

Đáng khinh hay không?

Con ta cmn chính là bị loại bệnh tâm thần nào a!

Linh Quỳnh là nhịn lại chịu, mới không đem Thẩm Hàn Đăng lăn bột ném vào chảo chiên.

Thái độ này còn bắt nàng khắc kim nuôi hắn?

A!

Không có cửa đâu!

......

Bữa trưa ngày nào đó, Thẩm Hàn Đăng ăn xong phần của mình, ngồi ở đối diện ung dung xoa tay.

"Cô muốn ra ngoài không?"

"Tôi muốn đi ra ngoài liền ra ngoài." Linh Quỳnh lườm hắn một cái.

Nàng không biết đã ra ngoài bao nhiêu lần, chỉ bằng tí trò vặt này cũng đòi ngăn được ba ba?

"......" Thẩm Hàn Đăng ném khăn trong tay đi "Ngày mai theo tôi ra ngoài."

"Dựa vào cái gì?"

Ngón tay Thẩm Hàn Đăng gõ gõ mặt bàn, "Dựa vào tôi đưa tiền."

Linh · Chim hoàng yến · Quỳnh: "......"

......

Hôm sau.

Linh Quỳnh vừa thức dậy đã phát hiện bên ngoài phòng để một bộ váy trắng, kiểu dáng khá xinh đẹp.

Linh Quỳnh nhớ tới hôm qua Thẩm Hàn Đăng nói muốn mình cùng hắn đi ra ngoài, thay quần áo xong xuống lầu.

Thẩm Hàn Đăng ngồi trong phòng khách.

Nam nhân quanh năm lúc nào cũng mặc bộ đồ ngủ màu trắng bay qua bay lại, hôm nay ăn mặc chỉnh tề làm giá trị nhan sắc cao hơn không ít.

Linh Quỳnh vẫn rất thảnh thơi ngắm hắn, khóe miệng khẽ nhếch, trong con ngươi tràn đầy ánh sáng lấp lánh vui sướng.

Thẩm Hàn Đăng ngẩng đầu nhìn nàng, lông mày lập tức nhíu một cái, "Làm sao lại ăn mặc như thế này?"

Trân thân Linh Quỳnh không mặc cái váy trắng kia, mà là váy màu đỏ nhạt.

Linh Quỳnh nhún vai, "Tôi không thích cái kia."

Thẩm Hàn Đăng: "Không thích?"

Linh Quỳnh: "Ân."

Thẩm Hàn Đăng không rõ ý vị dò xét nàng một lát, không nói gì thêm, "Lên xe."

"Tôi còn chưa có ăn sáng."

Thẩm Hàn Đăng căn bản không nghe nàng nói, trực tiếp bước ra cửa.

Linh Quỳnh sách một tiếng, nhìn dung mạo ngươi dễ nhìn, ba ba nhịn ngươi một chút —— Cái rắm!

Linh Quỳnh mới không thèm đi theo Thẩm Hàn Đăng, tự mình vào phòng ăn ăn chút gì đó.

Ba ba mới là người chơi!

Kelly: "......"

"Diệp tiểu thư, thiếu gia đang chờ ngài." Kelly nhắc nhở Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh cắn thìa, nghiêng đầu "Bữa sáng mà không ăn no, làm sao có sức phục vụ hắn?"

Kelly: "......"

Kelly vừa định nói tiếp, dư quang quét người đang bước tới, hơi hơi khom lưng, "Thiếu gia."

Linh Quỳnh cảm giác có chút áp bách, nàng trong nháy mắt quay đầu lại, đối đầu khuôn mặt tuấn tú được phóng đại lên của nam nhân, chóp mũi hai người cơ hồ sắp chạm vào nhau.

Linh Quỳnh vẫn cắn thìa, nàng chớp chớp mắt, hơi lùi về phía sau một chút.

*

Chúc mừng lễ thiếu nhi.

Đề nghị các web copy truyện chưa có sự cho phép của ta ngừng đăng truyện. Hay ít nhất cũng phải chú thích nguồn rõ ràng chứ.

Các bạn đang đọc truyện trên các web lậu hãy tìm đến truyenwiki1.com chính chủ https://truyenwiki1.com/tac-gia/tuyethabinhchi để ủng hộ editor.

Ta cũng phải thức đêm, dùng 2 tiếng cuộc đời của ta cho mỗi chương mới có truyện cho các nàng đọc mà các nàng không tôn trọng ta, đọc truyện trên web lậu. Thất vọng ( T-o-T ).

Cũng chân thành cảm ơn các nàng đã đọc truyện trên truyenwiki1.com trong thời gian qua, ủng hộ ta. Có người còn giúp ta sửa lỗi khi edit.

Tất thảy những điều đó đều trở thành niềm hạnh phúc lớn lao, trở thành nguồn động lực cho ta ngày một tốt hơn.

Chúc các nàng có một ngày vui vẻ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »