(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4368 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 68
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(33).

❊ ❊ ❊

Thẩm Hàn Đăng cảm thấy mình đã quá sủng cô, đáng lẽ nên nhốt cô vào trong lồng chim dạy dỗ lại thật tốt.

Nếu vậy thì bây giờ cô sẽ không ngồi ở trong ngực mình, bắt mình sấy tóc.

Mình dùng tiền kiếm về một tiểu tổ tông rồi!

Linh Quỳnh cúi đầu chơi điện thoại, khá ngoan ngoãn.

Nếu như cô không chơi bằng điện thoại của hắn.

"Đừng làm loạn, không được chơi điện thoại của tôi nữa." Thẩm Hàn Đăng tắt máy sấy nói.

"Vậy tôi có thể......" Một tay Linh Quỳnh quấn lấy cổ Thẩm Hàn Đăng, "Chơi anh không?"

Thẩm Hàn Đăng giật giật khóe miệng, "Muốn chơi tôi?"

Con mắt cô gái sáng lấp lánh gật đầu, còn nuốt một ngụm nước bọt, "...... Có chút muốn."

Thẩm Hàn Đăng đặt cô lên ghế sa lon, "Đừng nằm mơ giữa ban ngày."

Linh Quỳnh: "......"

Quá giỏi!

Lạnh nhạt!

Vô tình!

Linh Quỳnh bĩu môi, thuận thế nằm lên ghế sa lon, tiếp tục chơi điện thoại.

"Cô mang Phan Tu Lương về làm gì?"

"Không phải tôi vừa trả lời anh sao."

"Cô tin lời mình nói không?"

Linh Quỳnh nắm tay thành đấm, ánh mắt kiên định, "Tin a, vì sao không tin, lời mình nói ra còn không tin, sau này còn tin ai nổi?"

"......" Không còn lời nào để nói. Thẩm Hàn Đăng trầm mặc mấy giây, hỏi: "Cô nói ông ta có chuyện muốn nói với tôi?"

"Đúng vậy."

"Chuyện gì."

"Tự anh đi mà hỏi."

"......"

......

Thẩm Hàn Đăng đi xuống dưới lầu, bảo Kelly làm Phan Tu Lương tỉnh lại.

Phan Tu Lương nhìn qua có vẻ không được bình thường, thở dốc từng ngụm từng ngụm, sợ hãi nghi ngờ dò xét bốn phía.

Thẩm Hàn Đăng đợi Phan Tu Lương cổn định tâm tình, lúc này mới lên tiếng: "Ông có chuyện muốn nói với tôi sao?"

"Chuyện gì?" Trí nhớ Phan Tu Lương phảng phất còn chưa online, chỉ dựa vào bản năng, "Chuyện gì? Tại sao tôi có chuyện muốn nói với cậu?"

"......"

"Chuyện......" Phan Tu Lương lẩm bẩm vài tiếng, ánh mắt liếc về phía sau hắn, tiếp đó lại đột nhiên kêu to : "Tôi có chuyện muốn nói, tôi có chuyện muốn nói!!"

Thẩm Hàn Đăng quay đầu nhìn lại.

Linh Quỳnh đứng trên bậc thang, một cái tay vịn vào tay ghế, tựa như chuẩn bị xuống lầu.

Vì Phan Tu Lương rống quá lớn, nàng rụt chân về.

Thẩm Hàn Đăng mặc kệ Linh Quỳnh, "Nói đi."

......

Linh Quỳnh không xuống lầu, nàng trực tiếp ngồi lên cái ghế sát bên cầu thang, nâng cằm nhìn kịch phía dưới.

Phan Tu Lương nói chuyện cứ đứt quãng, từ khi hắn cùng Chu Tịnh quen biết nhau, Thẩm Hàn Đăng nghe có đến buồn chán.

Nhưng Linh Quỳnh rõ ràng chính là muốn cho hắn nghe những thứ này, Thẩm Hàn Đăng cũng chỉ có thể chịu đựng.

Thẳng đến khi Phan Tu Lương kể đến Thẩm Nhuận An.

Thẩm Nhuận An là cha của Thẩm Hàn Đăng.

Chu Tịnh gặp được Thẩm Nhuận An đều là nhờ có sắp xếp, những chuyện sau đó cũng đều có kịch bản.

Mà hết thảy những thứ này, Phan Tu Lương đều nhúng tay vào.

Ngay từ đầu bọn họ chỉ vì muốn lừa một khoản tiền, thế nhưng về sau Thẩm Nhuận An tựa như thật sự thích Chu Tịnh.

Bởi vậy Chu Tịnh liền có ý khác.

Chu Tịnh muốn trở thành người bên cạnh Thẩm Nhuận An, cảm thấy nếu mình làm một bà mẹ kế ăn sung mặc sướng thì có gì không tốt?

Vì chuyện này, hắn còn cãi nhau với Chu Tịnh rất nhiều lần.

Nhưng Chu Tịnh quyết định, không muốn tiếp tục chịu khổ cùng hắn, hoặc phải đi khắp nơi lừa đảo sống qua ngày.

Phan Tu Lương cũng có lòng tham ngang ngửa Chu Tịnh, nên Chu Tịnh rất nhanh liền thuyết phục hắn.

Ý muốn ban đầu của Chu Tịnh, là muốn sống yên ổn bên Thẩm Nhuận An, đẻ ra một đứa con trai, dựa vào con trai để chiếm đoạt tài sản

Thế nhưng mà.....

Thẩm Nhuận An nói với bà ta, ngoại trừ Thẩm Hàn Đăng, ông ấy sẽ không cần thêm đứa con nào, đã làm phẫu thuật.

Kế hoạch của Chu Tịnh thất bại thảm hại.

"Là Chu Tịnh...... Cũng là cô ta làm, tôi chỉ giúp cô ta làm thuốc, là bà ta bỏ thuốc Thẩm Nhuận An, mỗi ngày một chút, mỗi ngày một chút......"

Thẩm Hàn Đăng: "Ông nói cái gì?"

Phan Tu Lương ôm đầu co lại về phía sau "Là Chu Tịnh làm!! Là cô ta, là cô ta làm ......"

Thẩm Hàn Đăng siết lấy cổ áo Phan Tu Lương, đặt hắn trên sàn nhà, dùng ngón tay bóp cổ hắn.

Phan Tu Lương nhìn thẳng vào đôi mắt đen trầm của Thẩm Hàn Đăng, giống như đụng phải một con thú dữ hung mãnh, từ trên người cậu ta toát ra sụ tàn nhẫn từ xương tủy, làm toàn thân ông ta phát lạnh, run rẩy đến lợi hại hơn.

Thẩm Hàn Đăng cơ hồ là nghiến răng gạt ra mấy chữ, "Ông lặp lại lần nữa?"

"Không phải tôi, không phải tôi làm ."

Trong không khí tràn ngập một cỗ mùi khai từ nướƈ ŧıểυ.

Phan Tu Lương sợ đến tè ra quần.

Thẩm Hàn Đăng dùng thêm sức, trong nháy mắt Phan Tu Lương cảm thấy hô hấp khó khăn, trong đầu bắt đầu thiếu oxi, sắc mặt đỏ bừng lên.

Hắn ê a giãy dụa.

Thế nhưng do lực đạo của Thẩm Hàn Đăng quá lớn, hắn như mãnh thú bị chọc giận, đã mất lý trí.

"Cứu...... Cứu mạng......"

"Thiếu gia, nếu anh tiếp tục như vậy, ông ta sẽ chết."

Thẩm Hàn Đăng bỗng nhiên ngẩng đầu.

Linh Quỳnh không biết từ lúc nào ngồi xổm ở bên cạnh, hai tay ôm đầu gối, váy tản ra trên sàn nhà.

Cặp đồng tử đen nhánh của cô gái lặng lẽ nhìn hắn.

Đáy mắt Thẩm Hàn Đăng đang dâng trào bão tố, tạo ra một cơn sóng to đến mức có thể nhấn chìm tất cả mọi thứ.

Linh Quỳnh cũng cảm thấy con yêu muốn ra tay với cô.

Nhưng mà Thẩm Hàn Đăng chỉ liếc một cái, buông Phan Tu Lương ra, cúi đầu nhìn hai tay mình.

Phan Tu Lương được tự do, lập tức hoảng sợ co rúm người vào góc phòng, run như cầy sấy.

Ánh mắt Thẩm Hàn Đăng lại âm trầm nhìn ông ta, nghiến răng nói, "Nói rõ chuyện này ra cho tôi."

Phan Tu Lương lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

Vừa rồi suýt chút nữa đã chết trong tay Thẩm Hàn Đăng.

Hắn đâu còn dám có ý nghĩ khác.

Người này là thật sự muốn gϊếŧ mình.

Thật là đáng sợ......

......

Phan Tu Lương một chữ cũng không dám giấu diếm, đem chuyện kia hoàn toàn kể rõ ra.

Hắn tham gia toàn bộ quá trình, mỗi một chi tiết đều rất rõ ràng.

Tất cả mọi thứ đều là Chu Tịnh làm, hắn chỉ giúp Chu Tịnh giải quyết hậu họa về sau.

Cuối cùng Thẩm Nhuận An là do bị bệnh tim đột tử.

Bởi vì nguyên nhân cái chết đã được chắc chắn, mà bản thân Thẩm Nhuận An cũng rất liều mạng, thường làm việc đến rạng sáng, ngủ không đến mấy tiếng.

Trước khi ông ấy xảy ra chuyện, tình trạng cơ thể của ông ấy cũng đã không tốt.

Không có ai nghi ngờ cái chết của Thẩm Nhuận An có uẩn khúc.

Chỉ là làm cho Chu Tịnh không ngờ tới là, Thẩm Nhuận An đã sớm lập di chúc.

Người vợ như bà ta ngoại trừ mấy thứ bất động sản và một khoản tiền, còn lại cái gì cũng không có.

Mà con của ông ấy nếu như chết đi, toàn bộ tài sản cũng sẽ bị quyên tặng ra ngoài.

Chút tiền này của bà ta còn không bằng số lẻ so với tài sản khổng lồ của Thẩm gia.

Chu Tịnh làm sao ngờ tới chuyện này.

Sau này mới phát hiện ra đã muộn.

Trước kia khi Thẩm Hàn Đăng còn nhỏ, Chu Tịnh đã biểu hiện rất hoàn mỹ, thành công lừa gạt được không ít người.

Những năm gần đây, Phan Tu Lương cũng nhờ nắm được nhược điểm này của bà ta, mới khiến Chu Tịnh kiêng kị.

Bằng không thì làm sao khi Chu Tịnh đã gặp qua bao nhiêu nhân tài anh tuấn trong vòng tròn, vẫn để ý hắn.

Nhưng bà ta không dám hất Phan Tu Lương ra, mà cũng có rất nhiều chuyện, Phan Tu Lương cũng phải giúp bà ta đi làm.

Dù sao bà ta cũng không tin người khác.

Lúc trước Phan Tu Lương thật sự không tìm phụ nữ bên ngoài, Chu Tịnh đã rất xinh đẹp.

Nhưng mà từ khi Chu Tịnh bắt đầu xa lánh hắn, mượn cớ công việc bận rộn để không gặp hắn.

Lúc này hắn mới ở bên ngoài tìm những người phụ nữ khác.

Ai biết Chu Tịnh vậy mà chạy tới bắt gian.

Lúc này mới có một loạt chuyện đằng sau.

"Những thứ này chính là ta toàn bộ những điều tôi biết." Phan Tu Lương co quắp trên mặt đất, thần sắc hoảng sợ "Toàn bộ đều là do Chu Tịnh bày kế, là cô ta......"

Cảm xúc của Thẩm Hàn Đăng đã bình lại, khôi phục lại khuôn mặt lạnh như băng "Chu Tịnh còn từng làm những chuyện gì."

"......"

Thẩm Hàn Đăng: "Kể lại hết cho tôi, một chữ cũng không được thiếu."

——— Tiểu tiên nữ ———

Tiểu tiên nữ: Bỏ phiếu, bỏ phiếu, không thì đừng mong gặp lại Quỳnh công chúa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »