(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4350 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 82
kỳ phản nghịch đến muộn của tổ tông(9).

❊ ❊ ❊

Núi non trùng điệp, rừng rậm, bụi gai trải rộng khắp nơi.

Lúc này một đám người đi rất nhanh qua rừng rậm, cỏ cây trong rừng trên đường đi của bọn họ đều bị chặt sạch, khi bọn họ đi qua, lại trở về hình dáng ban đầu.

"Không đuổi kịp đúng không?"

"Không có......"

Giáng Canh ra hiệu mọi người im lặng, khi xác định đằng sau không có người đuổi theo, mới thở phào "Nghỉ ngơi tại chỗ."

Giáng Canh quay người đưa nước cho Linh Quỳnh "Tổ tông, uống nước không ạ?"

Linh Quỳnh dựa vào một cây đại thụ, thần sắc nhìn qua cũng không có vẻ mệt mỏi gì.

Sau khi Linh Quỳnh bại lộ thân phận, Yến Vi Sơn không nói được mấy câu đã trực tiếp đánh.

Yến Vi Sơn dẫn đầu động thủ, nên những người còn lại đương nhiên phải theo.

Bọn người Giáng Canh không thể nhìn Linh Quỳnh một mình lâm vào nguy hiểm, cũng gia nhập hỗn chiến.

Yến Vi sơn chỉ chăm chăm muốn gϊếŧ Linh Quỳnh.

Bộ dạng chính là muốn Linh Quỳnh phải chôn cùng đồ đệ hắn.

Linh Quỳnh sao có thể đứng yên chờ chết.

Yến Vi Sơn căn bản còn chưa chạm vào được một sợi tóc của cô.

Còn bị Linh Quỳnh xem như vũ khí, làm ngộ thương không ít người phe mình.

Kết quả cuối cùng?

Kết quả chính là khi Linh Quỳnh vừa tìm được cảm giác, cảm thấy mình có thể đại sát tứ phương lại bị bọn người Giáng Canh lôi đi chạy trốn.

"......"

Cô thật sự có thể!

Theo cách nghĩ của Giáng Canh là bên phe bọn họ dù sao cũng có quá ít người, đương nhiên phải chạy.

Cho nên khi tìm được cơ hội liền lôi tiểu tổ tông nhà hắn chạy đi.

"Phải mau thông báo cho các trưởng lão, không thể tiếp tục ở Nhạc Lộc sơn trang." Bây giờ người của Thiên Thanh tông đều đã biết bọn họ cùng một bọn với tổ tông, chẳng mấy chốc sẽ nghi ngờ cả Nhạc Lộc sơn trang.

Trong kế hoạch của các trưởng lão cũng không có bị lộ nhanh như vậy......

Nhưng mà cũng không sao, dù sao sớm muộn cũng sẽ đến, bây giờ chỉ là sớm hơn chút mà thôi.

"Tiểu tổ tông, sư huynh, chỗ này không ổn lắm......" Quá an tĩnh .

Linh Quỳnh ngửa đầu lên trên, một đôi mắt đỏ ngầu, đang chỉ còn cách đỉnh đầu nàng vài mét.

Biểu cảm của Linh Quỳnh vẫn không thay đổi gì, chậm chạp gục đầu xuống, đưa tay chỉ chỉ phía trên, "Có rắn."

Đám người: "!!!"

Mọi người cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên trên.

Một con rắn đen cực lớn cuộn giữa tán cây, đầu của nó treo ngay trên đầu Linh Quỳnh, lưỡi rắn chậm rãi lè ra.

" Xì xì xì"

Giáng Canh nhìn chằm chằm con rắn kia, lấy tay ra hiệu Linh Quỳnh, "Tổ tông người đừng...... Tổ tông?" Người đâu rồi?!!

Giáng Canh từ từ liếc sang phía bên cạnh, làm gì còn có người nào.

"Sư huynh, tổ tông chạy rồi!!"

Linh Quỳnh đã chạy ra xa mười mấy mét, khuất sau đám lá cây um tùm rập rạp.

Đám người: "......"

Vừa rồi lúc bị một đám người đuổi theo, cũng không thấy tổ tông chạy nhanh như vậy!

"Xì xì"

Rắn đen lè lưỡi ra, chậm rãi mở to khuôn miệng đẫm máu, bày ra tư thế công kích.

"Thất thần làm gì, chạy đi a!" Nếu còn không chạy, sẽ mất dấu tổ tông luôn đấy.

Đám người lúc này mới phản ứng lại, mau chóng đuổi theo Linh Quỳnh.

Rắn đen trườn từ cây này sang cây khác đuổi theo bọn họ nhanh hơn rất nhiều so với bọn họ phải chạy trên mặt đất.

Vừa bị người đuổi theo, còn chưa hết mệt, bây giờ lại bị rắn đuổi, thật là cmn sảng khoái.

"Sư huynh sư huynh, tổ tông...... Tổ tông hình như không thấy đâu nữa."

Trong rừng rậm tĩnh mịch im ắng, Linh Quỳnh đã biến mất không còn dấu vết.

Phía sau có tiếng lá cây kêu sột soạt, chợt có âm thanh nhánh cây đứt gãy, con rắn kia đã cách bọn họ càng ngày càng gần.

"Trước tiên tách con rắn kia ra, rồi tìm tổ tông, ai tìm được tổ tông trước thì đốt pháo sáng." Giáng Canh lấy pháo sáng chia ra cho mọi người, mọi người chia ra hành động.

......

Linh Quỳnh chạy được một đoạn, cảm thấy đằng sau không có âm thanh gì, thả chậm tốc độ, từ từ dừng lại.

"Hô......"

Con rắn lớn như vậy...... Dọa chết người.

Linh Quỳnh che ngực thở ra một hơi.

Chờ Linh Quỳnh tỉnh lại, đột nhiên cảm giác không thích hợp.

Bọn người Giáng Canh đâu?

Những người vốn nên đi theo phía sau nàng, lúc này lặn mất cả đoàn.

"......"

Chạy chậm như thế sao?

Linh Quỳnh quyết định đứng tại chỗ chờ chờ bọn họ một chút.

Thế nhưng là đợi trái đợi phải, đợi mãi đợi miết cũng chẳng ai xuất hiện ở trước mặt nàng.

Linh Quỳnh gãi gãi đầu, đi đi lại lại 2 vòng tại chỗ, cuối cùng thở dài trở về.

Đồ tử đồ tôn sao có thể để cho người ta lo lắng.

Chạy trốn cũng không chạy nổi!

Còn phải chờ vị tổ tông này về tìm.

Có rắn nha!!

Ba ba sợ!

Vừa rồi do chạy quá nhanh, không có chú ý chỗ này có cỏ cây rậm rạp, lúc này đi về lại, Linh Quỳnh mới được nếm mùi gian khổ.

Phiến lá của cây rất sắc bén, không cẩn thận quẹt phải sẽ bị thương.

Linh Quỳnh đi đến mức nổi điên, muốn bay lên, nhưng chỗ hở eo hẹp giữa các cây lại không cho phép.

Linh Quỳnh đạp một cước vào bụi cỏ, từ bỏ suy nghĩ đi dạo trong đầu.

Ngay tại khi cô định đạp cước thứ hai, nhác thấy một đạo ánh sáng vàng trong bụi cây.

Ánh sáng phát ra từ bụi cỏ, bởi vì cô đạp bụi cỏ nên ánh sáng mới lọt ra ngoài một chút.

Linh Quỳnh ôm cánh tay, đứng im một phút, nhìn ngó dáo dác về phía đó như một tên trộm.

...... Chẳng có tác dụng gì.

Ánh sáng đó lại di chuyển ra xa hơn.

Linh Quỳnh chậm rãi bước từng bước qua, cuối cùng nhìn thấy một người nằm dưới đất sâu bên trong lùm cây um tùm.

Ba chữ 'Lâu Tinh Lạc' được in đậm và viết to mang theo hiệu ứng ánh sáng vàng chói mắt đang ở trên đầu người đó.

Linh Quỳnh: "......"

Oa! Con ta online rồi!

Bất quá cái phương thức ra sân này......

Bé con nhà ta còn thở không?

【 Tình yêu, còn sống nhăn răng nha, nhưng mà nếu ngài không cố gắng cứu hắn, liền có thể treo bất cứ lúc nào.】 Vinh--thoắt ẩn thoắt hiện--Diệu online thần tốc.

Linh Quỳnh: "......"

Ha ha, cẩu lúc lừa gạt tiền lúc nào cũng nhanh chóng!

Linh Quỳnh hít một hơi vào miệng, quai hàm chậm rãi phồng lên.

Linh Quỳnh lật người qua, thấy rõ tướng mạo của đối phương, tâm tình lập tức tốt hơn không ít, cảm thấy mình còn có thể tiếp tục thêm mấy giây.

Lâu Tinh Lạc nhìn qua là thiếu niên lớn lắm thì được mười bảy, mười tám tuổi, lúc này hai mắt nhắm chặt, đôi mi thanh mảnh cong cong che đi viền mắt.

Trên làn da trắng noãn có vài vết thương, vết máu đông lại làm người ta sinh thêm mấy suy nghĩ không rõ ràng.

Đôi môi căng mọng xinh đẹp nhưng lại quá tái nhợt, làm cả người cũng có thêm mấy phần yếu ớt.

Bên trên y phục màu tím nhạt có không ít hoa văn, vừa khiêm tốn lại xa hoa...... Hẳn là rất đáng tiền.

Linh Quỳnh ôm lấy khuôn mặt nhỏ, đường cong khóe môi không ngừng giương lên, thật quá đẹp......

【 Tình yêu, ngài không rút thẻ sao?】 Nhìn thêm chút nữa thì người ta treo luôn đấy!

"......" Khóe môi cong cong của Linh Quỳnh trong nháy mắt biến mất "Không có tiền."

【......】

Trên thân Linh Quỳnh thực sự là không có tiền.

Trong khoảng thời gian này muốn gì chỉ cần nói một tiếng, liền có người đưa tới cho cô, cô căn bản còn chưa thấy qua tiền của thế giới này có hình dáng thế nào.

Bây giờ cô nên cầm thận đi bán sao?

Trong tay Linh Quỳnh không có tiền, Vinh Diệu cũng không còn lời nào để nói.

Linh Quỳnh đỡ người lên, không phát hiện ra vết thương trí mạng nào.

Nhưng mà người này có hơi thở yếu ớt, mạch đập cũng cảm giác hơi yếu......

......

Khi Lâu Tinh Lạc mở mắt ra chỉ thấy ngôi sao đầy trời, trong dư quang còn có ánh lửa nhấp nháy, công với âm thanh nhỏ xíu.

Hương cỏ cây theo gió chui vào hốc mũi, mang theo sự ướŧ áŧ ban đêm, làm lòng người khoan khoái.

Nhưng mà bên thân có một thứ có nhiệt độ hơi cao, làn da nóng bỏng.

Lâu Tinh Lạc cúi đầu xuống, bên cạnh có một đống lửa, cháy rất lớn, bên trên còn nướng thịt.

Thịt nướng đến khô vàng, có dầu chậm rãi nhỏ vào trong lửa, tí tách vang dội.

Mùi thịt thay thế hương cỏ cây.

Lâu Tinh Lạc nuốt nước miếng, chống đỡ thân thể ngồi dậy.

Bốn phía không có một ai......

Lầu tinh lạc kéo kéo vạt áo, để lộ bắp chân.

Bắp chân đã được người ta băng bó, xung quanh bê bết máu, lộ ra dấu vết thâm đen.

Lâu Tinh Lạc đưa tay sờ miếng băng được buộc thành hình con bướm, lại ngẩng đầu nhìn về bốn phía.

Là ai đã cứu hắn?

"Ngươi đừng tới đây !" Thanh âm thanh thúy của cô gái đột ngột truyền đến từ trong bóng tối

Thanh âm kia hình như có chút sợ, phảng phất như gặp phải chuyện nguy hiểm gì.

——— Tiểu kịch trường———

Tiểu tiên nữ: Các ngươi không được qua đây!

Tiểu thiên sứ: Có phiếu!

Tiểu tiên nữ: Đến đây đi! Ta chuẩn bị xong, để **** mãnh liệt hơn chút a!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »