(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4434 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 50
tu dưỡng cá nhân của chim hoàng yến(15).

❊ ❊ ❊

Tay Linh Quỳnh chỉ bị trầy nhẹ một chút, còn vết thương trên đùi thì tương đối nghiêm trọng.

Lúc bác sĩ xử lý vết thương, tiểu cô nương nhăn mặt hết cỡ, nhìn cực kì đáng thương.

Thẩm Hàn Đăng: "Đau sao?"

"Không đau."

"Vậy cô nhăn mặt cái gì?"

Linh Quỳnh: "......" Hối hận.jpg

Vết thương rất xấu nha!

Thẩm Hàn Đăng thấy Linh Quỳnh vẫn nhăn mặt, đột nhiên đem ấn đầu nàng vào trong lồng ngực của mình, ngăn trở tầm mắt của nàng.

Trước mắt Linh Quỳnh lâm vào bóng tối, chóp mũi bị một cỗ hương hoa nhàn nhạt lấp đầy, mơ màng một lúc.

Một hồi lâu sau, tiểu cô nương ngẩng đầu, ngửa mặt lên nhìn người ấn lấy mình, không hề báo trước tung ra một câu, "Vì sao trên người anh thơm như vậy?"

Thẩm Hàn Đăng không hiểu nổi "Mùi thơm gì?"

"Hương hoa."

Thẩm Hàn Đăng thấy y tá đi ra, đưa tay ngửi một cái, "Không có."

Linh Quỳnh lại hít hà, rất xác định gật đầu "Có."

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Thẩm Hàn Đăng đẩy Linh Quỳnh ra, mặt lạnh đi cách nàng thêm mấy mét.

Trên người hắn ở đâu ra hương hoa?

Đầu óc cũng rớt bể sao?

"Đợi ở đây, đừng đi lung tung." Thẩm Hàn Đăng dặn Linh Quỳnh một câu, rời phòng, đi qua hướng nhà vệ sinh.

Sau khi tiến vào Thẩm Hàn Đăng cẩn thận ngửi ngửi, xác định không có mùi hương gì, chỉ là tiểu nha đầu kia nói hươu nói vượn.

Thẩm Hàn Đăng đóng cửa phòng lại, lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn.

......

【 Tình yêu, rút thẻ không?】

Vinh Diệu xuất hiện không có dấu hiệu nào, dọa Linh Quỳnh nhảy dựng một cái.

Linh Quỳnh che lấy nhảy trái tim nhỏ đập bình bịch, tức giận nói: "Đang êm đẹp ngươi sao đột nhiên xuất hiện lừa gạt khắc?"

【 Tình yêu, bởi vì cô rút thẻ quá ít nên bây giờ mục tiêu nhân vật đang gặp nguy hiểm a.】

Linh Quỳnh: "......"

Ở bệnh viện còn có thể gặp nguy hiểm?

Là bị thiên thạch rơi xuống hay là bệnh viện nổ tung?

Không phải, mấy chuyện này còn có quan hệ với việc ta rút thẻ nhiều hay ít?

【 Ngài nếu như không rút thẻ, mục tiêu nhân vật cũng sẽ bị hắn mẹ kế phát hiện kế hoạch của hắn, như vậy hết thảy đều trở về điểm xuất phát.】

Linh Quỳnh cảnh giác lên, "Có ý tứ gì?"

【 Khắc trắng .】 Vinh Diệu tổng kết bằng hai chữ.

Khắc trắng ......

Khắc trắng......

Trắng......

Còn có cái này!!

......

"Người sao rồi?" Chu Tịnh mang theo mấy người từ trong thang máy đi ra.

"Không có gì đáng ngại."

"Đứa nhỏ này." Chu Tịnh thở dài, "Không bao giờ để người ta bớt lo, đã lớn như vậy rồi......"

Chu Tịnh không có con, nhưng mà bà ta có đứa cháu trai.

Đứa cháu trai này rất được Chu Tịnh thương yêu, bình thường bà ta luôn coi nó như con trai ruột.

Cuộc sống so với Thẩm Hàn Đăng không biết tốt hơn bao nhiêu lần.

"Hai năm nay xem ra ta đã quá cưng chiều nó, bây giờ xem ra phải dạy dỗ cho tốt......" Chu Tịnh đang nói chuyện, dư quang như liếc thấy cái gì, bước chân khựng lại, nhìn về hướng kia.

Tấm lưng kia......

"Chu tổng?"

Chu Tịnh nói: "Các người đi trước đi, một lát nữa tôi qua sau."

Chu Tịnh đi qua phía bóng lưng kia, bên này rất vắng người nên rất nhanh đã thấy bóng lưng kia.

Thẩm Hàn Đăng?

Chu Tịnh cảm thấy bóng lưng này có chút giống, nhưng nhìn không thấy chính diện.

Ngay lúc Chu Tịnh muốn đổi hướng để nhìn cho rõ thì mấy vị bác sĩ, y tá đi qua ngăn trở tầm mắt bà ta.

Khi bác sĩ y tá đi qua, người bà ta cảm thấy giống Thẩm Hàn Đăng kia xoay đầu lại, là một khuôn mặt xa lạ

Chu Tịnh thở phào.

Trở lại lối đi trước đây, Chu Tịnh lại chưa yên tâm, gọi điện thoại xác nhận cho Kelly.

"Thiếu gia? Cậu ấy còn chưa về, còn nói cùng Diệp tiểu thư đi chơi lễ hội đèn lồng, tối nay mới về."

Chu Tịnh con mắt híp lại, "Bọn họ đang hẹn hò?"

"...... Tính là vậy đi?" Kelly hơi chần chờ một chút "Thiếu gia nói là như vậy."

Chu Tịnh: "Được, tôi đã biết."

......

Thẩm Hàn Đăng bị Linh Quỳnh đẩy vào trong góc, tiểu cô nương thò đầu ra nhìn, thấy Chu Tịnh tới, lùi lại một chút.

"Vừa rồi anh đang nói chuyện với ai?"

Thẩm Hàn Đăng: "Cô còn không biết tôi nói chuyện với ai, đã đẩy tôi qua đây?"

Linh Quỳnh: "Vậy anh muốn Chu Tịnh thấy anh sao? Muốn tôi giúp anh gọi bà ta về không?"

Thẩm Hàn Đăng: "......"

Thẩm Hàn Đăng không tin Chu Tịnh sẽ trùng hợp tới bệnh viện, lúc này chuyện này trùng hợp đến......

Ong ong ong......

Điện thoại di động Linh Quỳnh kêu lên.

Hiện tên —— Chu Tịnh.

Linh Quỳnh nhìn Thẩm Hàn Đăng một chút, cũng không có ý giấu diếm, trực tiếp bấm nghe.

Chu Tịnh không nói quá nhiều, Linh Quỳnh ậm ừ hai tiếng liền cúp máy.

"Bà ta nói cái gì?"

"Hỏi chúng ta có phải đang hẹn hò hay không." Linh Quỳnh sách một tiếng, "Tôi nói anh hôm nay làm sao khác thường như vậy, thì ra tội nghiệp tôi, lấy tôi ra làm bia đỡ đạn."

Thẩm Hàn Đăng có thể là cảm thấy đuối lý, không nói thêm lời nào, trực tiếp kéo cổ tay Linh Quỳnh, cõng nàng lên.

Thẩm Hàn đại khái là sợ chạm mặt Chu Tịnh một lần nữa, rời đi từ một bên khác.

......

Kelly có chút lo lắng, Chu Tịnh đột nhiên gọi điện thoại tới hỏi, chắc chắn đã có biến.

Cho nên Kelly cứ đứng mãi ở cửa chờ thiếu gia về.

Khi Thẩm Hàn Đăng bế Linh Quỳnh trở về, Kelly còn bị dọa nhảy dựng một cái.

"Diệp tiểu thư bị làm sao thế này?"

"Không có việc gì."

"Oa, tôi bị như này gọi là không có chuyện gì sao?" Linh Quỳnh chỉ vào vết thương trên cánh tay.

Thẩm Hàn Đăng đặt Linh Quỳnh trên ghế sa lon phòng khách, trầm mặc liếc nhìn nàng một cái.

Kelly lại cực kì sốt sắng, "Làm sao thành cái dạng này? Ngã sao?"

Linh Quỳnh hầm hừ tức giận, "Hỏi thiếu gia nhà ông ấy."

"......" Thẩm thiếu gia nghiêm mặt, dặn dò Kelly, "Chăm sóc thật tốt cho cô ấy."

Nói xong Thẩm Hàn đèn liền lạch cạch lên lầu.

......

"Thiếu gia?"

Sau khi Kelly đưa Linh Quỳnh về phòng, mới tới gặp Thẩm Hàn Đăng.

"Vừa rồi người bên kia gọi điện thoại tới, hỏi cậu đang ở đâu, xảy ra chuyện gì sao?"

Thẩm Hàn đèn lại vặn khối rubic, có thể là do tâm tình không tốt, khiến khối rubic 'Ken két' vang lên, đủ để thấy được chủ nhân dùng lực lớn nhường nào.

"Cô ấy sao rồi?"

"Diệp tiểu thư đã trở về phòng ngủ rồi."

"Được rồi"

Thẩm Hàn Đăng đem chuyện ở bệnh viện, đơn giản kể lại một lần cho Kelly.

Kelly rất nhanh liền thăm dò được tin tức, "Bà ta muốn đi thăm đứa cháu kia."

"Trùng hợp?"

Kelly gật đầu "Hẳn là trùng hợp."

Dù sao nếu như hắn không đến bệnh viện, cũng sẽ không đụng vào Chu Tịnh.

Mà những chuyện bất trắc xảy ra hẳn là rất khó sắp đặt.

Lúc đó là hắn đi trước, Linh Quỳnh cũng không dẫn dắt hắn phải đi bên nào cho nên hẳn là không phải sắp xếp sớm từ trước.

Thẩm Hàn đèn đuổi Kelly đi, vặn khối rubic một lúc, nằm trên giường, nhưng cố gắng đến mấy cũng không ngủ được.

Hắn đứng dậy đi ra ngoài, dùng chìa khoá mở cửa phòng Linh Quỳnh ra.

Tiểu cô nương đang ôm chăn ngủ thiếp đi, một chân gác lên chăn, trên đùi mảnh khảnh trắng như tuyết bị dán băng gạc, có chút chướng mắt.

Thẩm Hàn Đăng đứng nhìn mấy giây, đi qua kéo chăn ra, đắp lên người nàng.

Thẩm Hàn Đăng một đêm không ngủ, phải đến gần sáng mới ngủ được một lúc.

Chờ khi hắn thức dậy xuống lầu, ...... đã thấy nàng mặc một chiếc váy dài màu trắng tinh khiết, tay áo cũng dài như vậy. Thứ duy nhất không thay đổi chính là xinh đẹp.

Tiểu cô nương ngồi sát bàn cơm, đạp đạp ghế, mặt ỉu xìu như quả cà bị ai đánh.

Thẩm Hàn Đăng kéo ghế ra, ngồi ở đối diện nàng, lạnh như băng hỏi: "Thay thuốc chưa?"

Linh Quỳnh rõ ràng tâm tình không tốt lắm, chỉ quay đầu lại, không nói chuyện.

Thẩm Hàn Đăng quay người rời đi, một lát sau cầm thuốc trở về, trực tiếp ngồi ở bên cạnh nàng, lôi cánh tay nàng thay thuốc.

Linh Quỳnh không có chút sự lo lắng, thấp thỏm nào khi được thiếu gia phục vụ, hoàn toàn chỉ có tư thái hưởng thụ.

Thẩm Hàn Đăng lại lần nữa hoài nghi, đến cùng ai mới là thiếu gia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »