(Quyển 1) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4465 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 27
ta, linh quỳnh, thu tiền(27).

❊ ❊ ❊

Linh Quỳnh thấy Thẩm Tần Xuyên không chịu đi, nàng lùi về sau, nhìn chằm chằm bó hoa kia, bứt vài cánh hoa ra tay, không biết đang suy tư điều gì, sau đó trực tiếp cười lên.

Lục Văn Từ thấy nàng như vậy, đáy lòng không dễ chịu lắm, "Ngươi rất vui sao?"

Linh Quỳnh nháy mắt mấy cái với hắn, "Ta có ý kiến hay."

". . . Cái gì?" Lúc nàng lộ ra loại nụ cười này , bình thường đều không có ý tốt.

Linh Quỳnh cười đến giống như tiểu hồ ly, mừng khấp khởi lấy điện thoại di động ra, tìm số điện thoại của Bạch Diệp Vi.

Đừng hỏi nàng tại sao phải lưu số điện thoại của Bạch Diệp Vi.

Tất cả mọi người đều cùng một vòng, không biết lúc nào cần liên lạc bàn chuyện tình cảm đâu.

Ví dụ như hiện tại. . .

Nam chủ quả nhiên là đến để ta làm giàu.

. . .

Thẩm Tần Xuyên mặc dù gọi đồ ăn, nhưng hoàn toàn ăn không vô, cuối cùng là dùng ánh mắt gϊếŧ người, nhìn chằm chằm trợ lý để hắn đem hai phần bữa ăn ăn xong.

Trợ lý: ". . ."

Hắn cũng không muốn, thế nhưng ông chủ bắt hắn ăn.

Ăn thì ăn đi, ông chủ còn cần dùng loại ánh mắt kia nhìn mình chằm chằm.

Hắn có chọc ai, gây ai đâu!

Thẩm Tần Xuyên đột nhiên mặt lạnh đứng dậy, nhanh chân đi ra bên ngoài .

Trợ lý: ". . ." Lại muốn làm cái gì .

Trợ lý tranh thủ thời gian tính tiền, đuổi theo Thẩm Tần Xuyên ra ngoài.

Hắn vẫn chậm một bước, ra ngoài đã nhìn thấy Bạch Diệp Vi không biết từ chỗ nào xuất hiện, dính bên người Thẩm Tần Xuyên, sắc mặt Thẩm Tần Xuyên cũng sắp đen thành đáy nồi.

"Tần Xuyên, anh gần đây có phải trốn tránh em không?"

"Không có."

"Vậy sao em cũng không tìm được anh." Gần đây hành tung Thẩm Tần Xuyên càng ngày càng khó nắm bắt, hoạt động còn rất ít tham gia, bất kể nàng làm cách gì đều gặp không được hắn.

"Có việc hẹn trước."

". . ."

Bạch Diệp Vi biết Thẩm Tần Xuyên rất lạnh lùng, thế nhưng trước đó cũng không đến mức này.

Hắn là ăn phải thuốc nổ rồi?

Thẩm Tần Xuyên không muốn cùng Bạch Diệp Vi dây dưa, vượt qua nàng rời đi.

Bạch Diệp Vi dùng tiền mua được tin tức, vẫn là từ nữ nhân nàng chán ghét kia mua được, sao có thể bỏ qua cho hắn dễ dàng như thế , lúc này lẽo đẽo theo sau.

. . .

Lục Văn Từ biết đại khái Linh Quỳnh đi xem mắt chỉ là chiến lược mê hoặc Tô Phụ, để về sau kế thừa gia nghiệp, lúc trở lại đoàn làm phim trạng thái tốt lên hẳn.

Linh Quỳnh ở Tô gia mỗi ngày đều chọc Tô Phụ tức đến muốn thăng thiên tại chỗ, đối tượng hẹn hò tới một người chạy một người.

Mỗi mối đều là nhà trai chủ động nói không thích hợp, để hắn muốn dạy dỗ Linh Quỳnh một chút cũng không có cớ.

Về sau cũng không biết là ai truyền ra mấy cái lời đồn.

Cho dù nhà ai có mỏ cũng không nuôi nổi Tô nhị tiểu thư, nếu không tin thì thử xem.

Từ đó rốt cuộc không còn ai dám cùng Linh Quỳnh hẹn hò .

Tô Phụ: ". . ."

Linh Quỳnh còn cố gắng không ngừng tự tiến cử mình, "Cha, ta có thể tự mình nuôi mình, không bằng cha để ta kế thừa gia nghiệp? Cam đoan làm cho công ty ngày một thêm vinh quang."

". . ."

Cút! !

Tô Phụ có hai nữ nhi, Tô Khinh Ý vốn là người nối nghiệp hắn xem trọng, nhưng mà ai biết. . .

Còn có một đứa con gái khác. . .

Hắn lúc còn trẻ phạm sai lầm, mới sinh ra một đứa con gái như vậy.

Nhưng mà so với Tô Khinh Ý, đứa con gái thứ hai này gần như không cố gắng một chút nào.

Thành tích lúc đi học cũng không nói cho ai biết, cũng không chịu cố gắng học tập, cả ngày chỉ biết ăn uống vui đùa, chỉ thấy tiền tiêu vặt mới vui vẻ, điển hình là phú nhị đại ăn không ngồi rồi.

Lúc trước hắn cũng không muốn cho nàng kế thừa gia nghiệp, cũng không quản nàng, dù sao Tô gia nuôi được một người rảnh rỗi, hàng năm tiền chia hoa hồng cũng đủ cho nàng ăn.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính. . .

. . .

Tô Phụ mặc dù không nguyện ý để Linh Quỳnh kế thừa gia nghiệp, nhưng mà hắn thật sự không có con riêng bê ngoài.

Cũng không thể đem sản nghiệp nhà này giao cho người ngoài a?

Cuối cùng Tô Phụ vẫn là đen mặt, để Linh Quỳnh vào công ty.

Tô Phụ cũng chuẩn bị tốt tâm lí chuyện Linh Quỳnh sẽ ở công ty làm loạn, chuẩn bị tốt luôn các phương án để đối phó với rắc rối.

Nhưng mà khi Linh Quỳnh vào công ty, không những không có làm loạn lên, còn liên tiếp có được hai cái dự án.

"Nhị tiểu thư rất lợi hại." Có người báo cáo cho Tô Phụ, "Ta nghe nói Nhị tiểu thư trước đó giúp không ít người nói chuyện hợp tác, lấy được thật nhiều dự án."

Tô Phụ hừ lạnh một tiếng: "Hai cái dự án nhỏ, người khác đã làm hết mọi công việc xong, nàng chẳng qua là đi hưởng thụ thành quả, có cái gì đáng phải khoe khoang."

". . ."

Tô Phụ từ trong ngăn tủ lấy ra một phần văn kiện ném qua, "Đưa cái này cho nàng."

"Tô tổng, cái này. . ."

Cái dự án này bọn hắn đã định từ bỏ.

Tô Phụ: "Ngươi nói với nàng, lấy được dự án này, mới nói tiếp chuyện người thừa kế."

". . ."

. . .

Linh Quỳnh cầm được tư liệu của dự án, vì kế thừa gia nghiệp nàng cảm thấy mình có thể cố gắng một chút.

Người khác đều là người trong nhà ép kế thừa gia nghiệp, làm sao đến nàng lại biến thành như vậy?

Ai.

"Cố lên!"

Linh Quỳnh động viên chín mình. . . Sau đó quay người liền đi chơi game.

Kết hợp sướng khổ rất quan trọng, sau này phải bề bộn nhiều việc, không có thời gian thả lỏng, trước tiên cần phải thả lỏng cho tốt.

Đám người: ". . ."

Mặc dù cảm thấy nàng toàn nói hươu nói vượn, nhưng mà không có cách nào phản bác.

Sau khi Linh Quỳnh hiểu rõ toàn bộ dự án mới biết được trong các đối thủ cạnh có Thẩm gia.

Trước đó Tô Phụ đã dự định từ bỏ, nguyên nhân thứ nhất là tổng hợp tình huống của công ty, cảm thấy phần thắng không lớn.

Thứ hai nguyên nhân cũng là bởi vì Thẩm gia nhất định muốn lấy dự án này, sợ đầu óc Thẩm gia chập mạch, chơi ngáng chân với bọn hắn.

Thẩm gia khó đối phó, người ta còn có thực lực mạnh hơn bọn họ.

Cùng bọn hắn tranh đoạt, đối với bản thân công ty là một chuyện mạo hiểm.

Tổ dự án sắp giải tán cũng rất không coi trọng Linh Quỳnh.

Chẳng qua dù sao đều sắp từ bỏ, ông chủ muốn để vị Nhị tiểu thư này đến, vậy bọn hắn cũng không dám nói cái gì, chỉ có thể phối hợp.

Vốn cho rằng vị thiên kim tiểu thư này chỉ là bình hoa, tới chơi đùa.

Không nghĩ tới sau lần thứ nhất họp, không ít người đối cái bình hoa này có cái nhìn mới.

Linh Quỳnh mở mấy lần họp sau đó, đột nhiên hỏi bọn hắn, "Các ngươi nói Thẩm Tần Xuyên sợ cái gì?"

". . ."

Ngài hỏi cái này làm gì?

Mà Thẩm Tần Xuyên sợ cái gì, bọn hắn làm sao biết.

Linh Quỳnh lên tiếng, "Các ngươi đi hỏi thăm một chút."

"Nhị tiểu thư, ngài muốn làm gì?"

Linh Quỳnh cười một chút, chỉ vào trần nhà, "Thiên cơ bất khả lộ."

". . ."

Thứ Thẩm Tần Xuyên thích thì dễ hỏi rồi nhưng mà những người như hắn mà sợ cái gì, khẳng định sẽ giấu gắt gao.

Mà bọn hắn cũng cảm thấy Thẩm Tần Xuyên không có sợ hãi bất cứ cái gì, vị kia thế nhưng là thần cản gϊếŧ thần, phật cản gϊếŧ phật.

Linh Quỳnh trong lúc mọi người không có thu hoạch gì, nghĩ đến một người, Thẩm lão thái thái!

. . .

Biệt thự Thẩm gia.

"Tiên sinh, ngài đến rồi." Quản gia mở cửa xe cho Thẩm Tần Xuyên.

Thẩm Tần Xuyên từ trong xe xuống, " Thân thể bà nội gần đây như thế nào?"

"Lão phu nhân gần đây có chút buồn bực, chẳng qua không có gì đáng ngại, điều trị thật tốt là được."

Thẩm Tần Xuyên gật đầu, dư quang quét đến quang cảnh tươi đẹp, hắn quay đầu nhìn sang, tiếp theo chớp mắt một cái, mi tâm cuồng loạn lên.

Người có xe thể thao huênh hoang như vậy, trừ nữ nhân kia còn có ai.

"Tô Miểu Miểu đến?"

"Đúng vậy, Tô tiểu thư nói đến thăm lão phu nhân."

". . ."

Không có tiền không lên điện Tam Bảo, nàng sẽ nàng sẽ tốt bụng đến thăm bà nội sao?

Nữ nhân kia lại muốn làm cái trò ma gì?

Thẩm Tần Xuyên lập tức đi vào bên trong, vừa xuyên qua hành lang, liền thấy Linh Quỳnh từ chỗ rẽ tới, đi lại nhẹ nhàng, nhìn thật vui vẻ.

". . ."

Nàng thật cao hứng, liền chứng tỏ mình có thể phải mất hứng.

"Tô Miểu Miểu, ai gọi ngươi đến?"

"Thẩm tiên sinh." Linh Quỳnh dừng lại, rất ngoan ngoãn kêu một tiếng, "Không ai gọi ta đến nha."

"Ngươi tới làm gì?"

"Ngô. . . Xuống nông thôn tìm ấm áp." Linh Quỳnh rất vô tội chớp mắt, "Không được sao? Cổng nhà ngươi cũng không có ghi Tô Miểu Miểu không thể vào nha?"

". . ."

*

Tô Miểu Miểu cùng chó không được đi vào!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »