Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75418 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 213
vô nhân tính

❊ ❊ ❊

Thương Phong nhìn qua vai Văn Trạch Tài, hướng thẳng ánh mắt về phía Chương Toàn: “Được, nhưng tôi có điều kiện.”

Chương Toàn hỏi: “Điều kiện gì?”

Thương Phong không trả lời trực tiếp mà nhích nhích người, chìa phần cổ tay đang bị dây thừng trói chặt.

Văn Trạch Tài và Chương Toàn khẽ liếc nhau, trong khi đó Trương đại sư chẳng nói chẳng rằng, dứt khoát đi ra khoá trái cửa lại. Thằng nhãi này tinh ranh lắm, gì thì gì cứ phải đóng chặt cửa nẻo cho chắc cú.

Nhận được sự đồng thuận bằng mắt, chú Chung là người tiến lên nới lỏng dây trói cho Thương Phong.

Thương Phong xoay xoay khớp cổ tay mỏi nhừ, cất giọng khàn khàn thô ráp: “Địa lao Trần gia có thứ tôi muốn. Nếu các người giúp tôi lấy được đồ về đây, tôi sẽ giải thuật cho ông ta.”

Tức khắc, mặt Chương Toàn chuyển đen như mực. Ông nổi giận quát: “Đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!”

Tuy vậy, Thương Phong cũng không nóng nảy: “Thuật trên người ông, trừ bỏ tôi thì không ai có thể cởi bỏ hoàn toàn được đâu!”

Vừa liếc mắt một cái là hắn nhận ra thuật đã bị hoá giải hai phần ba. Tuy nhiên khi nào còn chưa cởi bỏ toàn bộ thì khi đó hắn vẫn còn có cái để thương lượng.

Từ đầu tới cuối, Văn Trạch Tài không mở miệng nói chuyện, chỉ đứng một bên yên lặng quan sát.

Thương Phong cũng chẳng bận tâm tới thái độ của những người xung quanh. Hắn hơi ngửa người ra sau, đặt bốn chân ghế chạm đất rồi điềm nhiên ngồi xuống: “Bộ mấy người không hiếu kỳ về mối quan hệ giữa hai nhà Chu - Trần à? Cẩn thận suy ngẫm lại xem, có phải mấy hôm trước vẫn còn thấy tụi dã thuật sư đi đầy đường mà giờ thì chẳng còn một mống, đúng không?”

Thoắt cái, sắc mặt chú Chung và Chương Toàn đại biến. Trương đại sư cũng nhíu mày gật gù: “Đúng là không thấy thật. Ban đầu còn nghĩ họ qua sông rồi cơ nhưng ngẫm lại thật đúng là không có khả năng. Bởi huyện trưởng đã ra lệnh phong toả bờ sông. Nguyên do là mấy ngày tới dự báo sẽ có mưa to, thuỷ triều dâng cao dễ gặp nguy hiểm cho nên không cho người dân đi qua sông.”

Tin tức này anh cũng vừa mới nhận được tức thì, chưa kịp thông báo tới Văn Trạch Tài và hai ông chú.

Nghe xong, Chương Toàn phẫn nộ tới độ hít thở không thông: “Nhất định là đám khốn Chu gia rồi, chúng chuẩn bị đẩy bọn họ vào đầm âm trì làm thức ăn đây mà! Khốn kiếp thật!”

Thương Phong nhún nhún vai cười cợt: “Còn biết cả âm trì cơ à? Chứng tỏ cũng không phải hạng người sống hời hợt không màng thế sự!”

“Ranh con, mày mới đích thị là kẻ sống hời hợt, vô lương tâm. Rõ ràng đủ khả năng phá giải mê hồn trận, ấy vậy mà vẫn nhẫn tâm giương mắt nhìn bao đồng môn bỏ mạng oan ức! Đồ máu lạnh, đồ vô nhân tính!” Chương Toàn tức giận nổi khùng lên. Vốn dĩ thuộc diện thích bênh vực người nhà cho nên Chương Toàn ghét cay ghét đắng kẻ nào dám buông lời ngạo mạn, coi thường mình và các đồng đội.

Thương Phong híp mắt nhìn về phía Văn Trạch Tài: “Mê hồn trận thật sự là do các người phá?”

Không dông dài mất thời gian, Văn Trạch Tài trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Ai là người đã thiết lập mê hồn trận? Giữa Trần gia và Chu gia có giao dịch gì?”

“Trận pháp là do sư tổ tôi bài trí. Anh phá giải khiến ông ấy bị hộc máu, hiện vẫn đang nằm một chỗ dưỡng thương kia kìa”, Thương Phong đáp tỉnh bơ, trên mặt cũng chả có tí cảm xúc nào

“Một khi lựa chọn bước chân vào con đường này là định sẵn không có đường lui và cũng chẳng thể sống một cách quang minh chính đại. Vì thế chúng tôi cần tìm một nơi cung cấp tài lực cũng như đủ thế lực để bảo hộ cho mình.”

Và dĩ nhiên nơi đó không ai khác chính là Trần gia.

Trương đại sư hiếu kỳ dò hỏi: “Điều kiện là mỗi thế hệ Trần gia đều phải có một người chết trẻ à?”

Thương Phong liếc xéo tỏ vẻ khó chịu: “Bậy bạ! Sư tổ tôi có phải yêu quái đâu mà sống lâu dữ vậy. Việc Trần gia bị nguyền rủa không liên quan gì tới mê hồn trận, nhà đó bị nguyền rủa từ lâu rồi. Chẳng qua mê hồn trận bày ra là để giúp Trần gia củng cố và tăng thêm tài vận.”

Nói một cách khác, thông qua mê hồn trận, Trần gia đã chiếm đoạt vận khí của người khác. Bằng không con cháu nhà họ không thể duy trì được tiền đồ sáng lạn cũng như cuộc sống giàu sang sung túc tới tận ngày nay.

Bầu không khí bỗng dưng trầm hẳn xuống, tất cả những người có mặt đều căm phẫn tới cực hạn. Quá khủng khiếp, quá kinh tởm, vì sửa mệnh cho gia tộc mình mà ngang nhiên cướp đoạn tính mạng người khác, quả thực là thương thiên hại lý, trời đất bất dung!

Thương Phong rũ mắt nói: “Hiện tại trận pháp đã bị phá, sư tổ tôi trọng thương. Cho dù ông ấy có bình phục thì cũng chẳng thể thiết lập lại mê hồn trận một lần nữa.”

“Còn về giao dịch giữa Trần gia và Chu gia. Huyện phó Trần sợ cô con gái út, Trần Tiểu Lan sống không quá 18 tuổi, cho nên thỉnh Chu gia tới hoá giải lời nguyền. Chu gia đồng ý tới với điều kiện Trần gia phải giao nộp đủ 44 dã thuật sư…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử