Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75399 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 217
trừng phạt

❊ ❊ ❊

Việc ở đây đã xong, Văn Trạch Tài nói ngay: “Tối nay chúng ta lập tức rời khỏi Hà thềm lục địa.”

Chỗ này không thể ở lâu, tuy nhiên cửa ngõ ra vào đã bị huyện trưởng phong toả.

Thấu hiểu nỗi lòng của ba vị khách phương xa, Trương đại sư liền đứng ra sắp xếp: “Thế này đi, đêm nay để lão bá chở mọi người qua sông. Đại đa số người dân trong huyện đều không biết chuyện mê hồn trận đã được phá giải, cho nên mỗi ngày lão bá vẫn như cũ chèo thuyền đi nhặt xác. Cũng không ai để ý thuyền của ông ấy cả, mọi người cứ trốn dưới thân thuyền là sẽ không sợ bị phát hiện đâu.”

Suy đi tính lại thì đây chính là biện pháp duy nhất, ngoài ra không còn cách nào an toàn hơn nữa.

Trong lúc Văn Trạch Tài và chú Chung tất bật chuẩn bị thì Chương Toàn lại bịn rịn quyến luyến không thôi. Rõ ràng, chú rất có hảo cảm với Trương đại sư, vậy nên trước khi đi còn nhét vào tay anh ấy một mẩu giấy cùng lời dặn: “Có chuyện gì thì viết thư cho chúng tôi, hoặc không gọi điện cũng được. Đây là số điện thoại Cung Tiêu Xã khu vực chúng tôi ở, cần gì nhớ gọi đấy.”

Trương đại sư liên tục gật đầu, vành mắt phiếm hồng vì xúc động.

Quay lại với Trần gia, lần này xem như nhà họ mất cả chì lẫn chài. Mật đạo bị bại lộ, làm kinh động tới huyện trưởng và các cấp chính quyền. Mặc dù thuốc nổ đã làm sập hơn phân nửa nhưng quy mô của nó cũng khiến mọi người được một phen mở rộng tầm mắt.

Chắc chắn Trần gia sẽ phải đối mặt với chế tài hình sự của quốc gia.

Còn về phần Chu Thanh Sơn, sau khi tỉnh lại hắn ngáo ngơ mò về nhà nghỉ thì mới biết đám đệ tử Chu gia đã rút quân đi hết, vòng tới Trần gia tìm Trần Nhất Minh thì liền hay tin đối phương đã bị bắt.

Thất tha thất thểu đi trên đường, không ngờ lại bị dân chúng chỉ trỏ cười nhạo:

“Trời má, thằng cha kia xấu vãi cả chưởng!”

Chu Thanh Sơn tức xì khói, từ nhỏ tới lớn chưa ai dám chê bai hắn như vậy. Riêng về khoản đẹp trai thì hắn nhận thứ hai không ai dám nhận thứ nhất…Đang miên man suy nghĩ, Chu Thanh Sơn tình cờ đi ngang qua một cửa tiệm, khuôn mặt ma chê quỷ hờn lù lù xuất hiện trên tấm kính, doạ hắn giật bắn mình, loạng choạng bước hụt tí thì ngã lăn quay.

“Thằng chó! Nhất định tao sẽ bắt được mày, tao thề sẽ băm mày thành trăm mảnh quẳng cho chó ăn!” Chu Thanh Sơn nghiến răng nghiến lợi, rủa mười tám đời tổ tông tên bịt mặt vừa nãy giao đấu cùng mình ở bờ sông.

Rất tiếc, có rủa thế chứ rủa nữa cũng chẳng làm gì được Văn Trạch Tài. Anh cùng hai ông chú bình yên quay về Liêu Thành. Tuy nhiên chào đón anh lại là bộ dáng hết sức thảm thương của thằng đệ tử ruột.

Triệu Đại Phi khóc khóc mếu mếu, nước mắt nước mũi tèm lem: “Sư phụ, cuối cùng thầy cũng đã về, thiếu chút nữa là con không được gặp thầy nữa rồi!”

“Chưa chết được, vẫn còn sức khóc to thế này cơ mà…” Văn Trạch Tài buồn cười vỗ vỗ đầu thằng đệ: “Nghe Thiên Nam kể trưa nay còn đánh sạch ba bát cơm hả? Ăn được ngủ được là tiên, yên tâm, con chưa đi sớm được đâu, nhá. Đừng khóc nữa!”

Triệu Đại Phi ngượng chín mặt, lí nha lí nhí giãi bày: “Thì tại…thì tại con mới thành công thoát khỏi hiểm cảnh, vất vả lắm mới giữ được tính mạng cho nên mới muốn ăn nhiều chút coi như đền đáp chính mình!”

Văn Trạch Tài gật gù tán thưởng: “Nói có lý lắm. Về việc của thầy Triệu suy cho cùng cũng là sơ suất của thầy, chưa nói rõ đầu đuôi ngọn ngành cho con nghe mà đã vội rời đi.”

Trước khi đi Hà thềm lục địa, Văn Trạch Tài chỉ nhắc sơ qua vấn đề thầy Triệu một lần. Triệu Đại Phi ù ù cạc cạc, nghe rồi để đó, cũng không nghĩ sự việc nghiêm trọng tới vậy và càng không ngờ mình lại là người phải đứng ra giải quyết.

Nghĩ lại, Triệu Đại Phi quả thực hối hận xanh ruột: “Biết thế lúc đầu con chịu nghiêm túc nghe thầy căn dặn thì đã không bị một phen hú hồn hú vía thế này!”

Văn Trạch Tài nghiêm mặt răn dạy: “Bất luận đứng trước tình huống gì con cũng phải hết sức lưu ý và cẩn trọng cân nhắc nhiều khía cạnh. Đi theo thầy lâu như vậy rồi mà vẫn chưa nên trò nên trống gì cả. Nhỡ đâu một ngày nào đó có việc đột xuất mà thầy không còn ở đây, buộc con phải ra mặt đảm đương thì con tính thế nào? Bỏ chạy à hay đứng khóc?”

“Sư phụ!” Triệu Đại Phi giãy nảy: “Cái gì mà thầy không còn ở đây? Mấy lời xúi quẩy không được nói bừa…phì phì…phun nước miếng nói lại…”

Không thể chịu nổi nữa, Văn Trạch Tài trực tiếp cho thằng đệ một quyền. Phải dùng biện pháp mạnh thì mới chặn được cái họng luyên thuyên của nó lại, nãy giờ cứ nháo inh lên, ong hết cả đầu!

Cuối cùng không gian cũng yên tĩnh trở lại, Văn Trạch Tài mệt mỏi thở dài: “Ý thầy là vạn nhất thầy không ở nhà thì con vẫn có thể cáng đáng tiệm đoán mệnh, không cần phải đóng cửa tạm nghỉ chờ thầy về nữa.”

Triệu Đại Phi hiểu ra, yên lặng gật lấy gật để như bổ củi.

Văn Trạch Tài hỏi tiếp: “Thế chuyện thầy Triệu xử lý như nào, kể thầy nghe xem?”

Triệu Đại Phi hít vào một hơi thật sâu, thuật lại đầu đuôi quá trình.

Sau khi hay tin Văn Trạch Tài rời khỏi Liêu Thành, thầy Triệu sống chết túm chặt lấy Triệu Đại Phi, nhất quyết không buông.

Thì cũng bởi mang danh đồ đệ duy nhất của Văn đại sư cho nên nghiễm nhiên được mọi người tin tưởng và trọng vọng. Mặc dù Triệu Đại Phi rất ái ngại, cũng đã giải thích gãy lưỡi rằng mình vẫn chưa xuất sư nhưng thầy Triệu quá sức kiên trì. Hết ỉ ôi van nài lại quay sang động viên, khích lệ.

Cộng thêm Điền Tú Phương sau khi biết chuyện cũng cổ vũ vài lời. Thế là Triệu Đại Phi cắn chặt răng, quyết định thử sức một phen.

Lần đầu tiên làm việc độc lập, Triệu Đại Phi không dám để xảy ra sơ sót gì, vì vậy cứ chạng vạng tối là nhanh nhanh chóng chóng chạy tới trước ngõ nhà thầy Triệu ngồi xổm.

Thầy Triệu thấy cậu ấy nghiêm túc như vậy, cho nên càng thêm tin tưởng Văn Trạch Tài, nhất nhất tuân thủ lời dặn, tuyệt đối không bước chân ra đường sau sáu giờ tối.

Hai ngày qua đi trong bình yên, hắc khí trên người thầy Triệu đã dần dần tản bớt, điều đó chứng minh kiếp nạn sẽ mau qua, nhưng Triệu Đại Phi cũng không dám vì thế mà lơ là cảnh giác, ngược lại còn càng đánh lên tinh thần, canh phòng cẩn mật hơn.

Tuy nhiên trời có mưa gió thất thường, ai mà ngờ cô Lâm Đại Phượng, vợ thầy Triệu lại bỗng dưng đổ bệnh.

Đối diện với cảnh vợ đau ốm bệnh tật, lòng thầy Triệu rối như tơ vò, chả còn để tâm tới cái gì nữa, kể cả lời cảnh cáo nguy hiểm tính mạng cũng vất béng ra sau đầu. Mà trùng hợp thay, Triệu Đại Phi lại đau bụng đúng lúc, bận đi tìm chỗ xử lý nỗi buồn nên cũng không kịp thời ngăn cản.

Sau khi nhẹ bụng quay lại, thấy cửa đóng then cài im ỉm, cứ tưởng thầy cô vẫn đang ở nhà cho nên cậu chàng yên tâm, lại tiếp tục ngồi xổm đợi qua giờ giới nghiêm.

Trong lúc ấy, thầy Triệu hớt hải đưa vợ tới bệnh viện cấp cứu. Hoá ra cô bị đau ruột thừa, bác sĩ chỉ định phải làm phẫu thuật ngay lập tức.

Thầy Triệu sốt ruột vòng về nhà lấy tiền. Ai dè vừa loay hoay mở được cánh cổng thì thằng em giời đánh lù lù xuất hiện.

Cũng vẫn là chuyện căn nhà cũ ở quê, hai anh em lời qua tiếng lại dẫn tới cãi vã gay gắt. Phần vì bực dọc thằng em ngỗ nghịch, phần vì lo lắng cho bệnh tình của vợ, thầy Triệu nóng máu chửi xa xả một trận rồi xoay người đi thẳng.

Triệu Thành Công sốc vô cùng, chưa bao giờ bị anh trai xúc phạm nặng nề và thậm tệ tới như vậy. Giận quá mất khôn, hắn rút đại cây củi, hùng hổ lao tới tính sống mái một phen.

“Lúc đó con đi về rồi nhưng giữa đường cứ cảm thấy nóng nóng ruột thế nào ấy cho nên liền quay trở lại. Tính ra thì cũng còn may chứ chậm một tí nữa chắc thầy Triệu bị thằng em đánh chết luôn rồi” vừa hùng hồn kể, Đại Phi vừa vô thức sờ sờ một bên mép rướm máu và cánh tay tím bầm của mình.

Mà đích thực Triệu Đại Phi không nói láo, sự tình lúc đó đúng là rất nguy hiểm, thầy Triệu yếu thế, bị dí sát vào chân tường. Vốn xuất thân lưu manh lại trượng nghĩa khí cho nên Triệu Đại Phi lập tức xông vào, đá văng Triệu Thành Công ngã sõng xoài trên nền đất.

Điên tiết, Triệu Thành Công bỏ quên luôn ông anh, lao vào vật lộn giành thắng thua với Triệu Đại Phi.

Nhân cơ hội, thầy Triệu liền lấy tiền nhờ hàng xóm mang vào bệnh viện cứu vợ trước, rồi sau đó gọi điện thoại báo cảnh sát.

Kết quả, cả ba người bị áp giải lên đồn công an. Đến nửa đêm thì thầy Triệu và Triệu Đại Phi được thả về còn Triệu Thành Công bị giam giữ năm ngày với tội danh cố ý gây thương tích.

Nghe thằng đệ thao thao bất tuyệt một tràng, Văn Trạch Tài thật sự muốn bổ não nó ra xem bên trong chứa cái gì mà ngốc quá vậy: “Con giải quyết bằng cách đó hả?”

“Dạ…vâng…” Thấy thái độ sư phụ khác khác, Triệu Đại Phi co vòi, không dám huyên hoang khoe công nữa!

Văn Trạch Tài che mặt, mãi lâu sau mới ngẩng đầu nhìn thằng đệ, kiên nhẫn giảng giải: “Con phải nhớ, con là đoán mệnh sư chứ không phải bảo vệ mà mỗi ngày đi canh cửa cho nhà người ta. Thay vì ngồi chầu chực ngày này qua ngày khác, sao con không tự tính một quẻ đi.”

Ờ ha…Triệu Đại Phi gục đầu biết lỗi.

Cũng tại lần đầu ra trận, vì quá khẩn trương cho nên quên xừ mất bản thân là một đoán mệnh sư, không vận dụng thế mạnh coi bói bấm quẻ, mà chỉ biết dùng sức trâu, cứ tay chân mà quất đại thôi.

Văn Trạch Tài chỉ vào góc nhà, nghiêm khắc trách phạt: “Úp mặt vào tường tự kiểm điểm!”

Triệu Đại Phi ủ rũ lết thân đi chịu phạt.

Tần Dũng lắc đầu chép miệng: “Đáng nhẽ đại sư giao cho em thì bớt được bao việc rồi!”

Chỉ cần một quyền là giải quyết thằng nhãi Triệu Thành Công trong tích tắc, đâu cần lằng nhằng đánh qua đánh lại những nửa tiếng đồng hồ như Triệu Đại Phi. Đúng là tốn công vô ích, nghe kể mà bực hết cả mình!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử