Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75450 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 210
nghi điểm

❊ ❊ ❊

Giờ phút này, Văn Trạch Tài và Trương đại sư đang nấp ở cánh rừng sau lưng Trần gia.

Trời tối, khách khứa đã tản đi hết nhưng lạ lùng thay trên dưới Trần gia vẫn mặc áo tang đeo khăn trắng như thường. Hành động khác lạ này càng chứng minh huyện phó Trần giả chết và để kẻ thế thân xấu số không trở thành oan hồn, lệ quỷ quay về đòi mạng thì con cháu Trần gia bắt buộc phải mang tang đủ bảy ngày bảy đêm.

Đúng thật là tạo nghiệt mà!

“Anh Văn, giờ chúng ta làm gì?” Trương đại sư nhấp nhổm ngồi xổm kế bên.

Dưới thái độ cứng rắn của Văn Trạch Tài, cuối cùng anh ấy cũng chịu gọi anh Văn thay cho Văn đại sư.

Văn Trạch Tài đứng thẳng, khoá chặt mắt vào toà từ đường nằm tại hậu viện Trần gia. Về cơ bản không khó để xác định vị trí mục tiêu, bởi âm khí ở đó quá mức dày đặc, liếc mắt một cái là phát hiện ra ngay.

Anh bất ngờ cảm thán: “Tôi vẫn luôn nghi ngờ một việc.”

“Việc gì?” Có lẽ do quá hội hộp thế nên một tiếng động rất khẽ cũng khiến Trương đại sư giật bắn mình.

Văn Trạch Tài đưa ra nghi điểm: “Tại con sông ngay cửa ngõ ra vào có bố trí mê hồn trận. Thế mà toàn bộ các dã thuật sư đều có thể tiến vào Hà thềm lục địa một cách bình an vô sự, không sứt mẻ gì. Hơn nữa, đoàn quân của Chu gia cũng xuất hiện. Tuy nói Chu Thanh Sơn bản lĩnh cao cường, nhưng uy lực của mê hồn trận không phải là nhỏ. Thật khó tin khi bọn họ có thể ngang nhiên đi vào đây mà không tổn hại một cọng tóc!”

Người dân bản địa đều biết rất rõ hiểm hoạ khôn lường này, cho nên nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì bọn họ tuyệt đối không rời khỏi Hà thềm lục địa. Nhưng người từ bên ngoài tới thì lại khác, một khi lớ ngớ không biết gì mà loạng quạng bước xuống sông là chắc chắn xảy ra chuyện ngay, nhẹ thì thương tích bầm dập mà nặng thì bỏ mạng oan uổng chứ làm gì có chuyện lông tóc vô thương!

Trong việc này, ắt hẳn có khuất tất!

Nghe phân tích quá chí lý, Trương đại sư gật gù tiếp lời: “Công nhận cái mê hồn trận kia quái đản thực sự, cứ cách đều đặn nửa tháng là lại có người chết đuối!”

Văn Trạch Tài trầm giọng nói: “Không phải cách đều đặn nửa tháng đâu. Qua những thi thể ở nhà xác có thể nhìn ra được thời gian tử vong của bọn họ. Vậy nên không loại trừ khả năng ở dưới lòng sông có một thế lực vô hình nào đó đã giữ các xác chết lại, rồi đều đặn nửa tháng mới cho nổi lên một lần.”

Hơn nữa nếu anh đoán không lầm thì người bố trí trận pháp này hiện vẫn đang sống ở ngay gần đây. Và vì không muốn mọi chuyện quá ầm ĩ, gây hoang mang dư luận cho nên mới phải kéo giãn thời gian, cho xác chết nổi lên từ từ.

Càng nghe, Trương đại sư càng túng quẫn: “Cái…cái gì cơ? Thời gian tử vong á? Làm sao xác định được?”

Văn Trạch Tài cũng hết sức ngỡ ngàng: “Anh không kiểm tra hồn đăng à?”

Sau khi một người qua đời, dưới gan bàn chân sẽ xuất hiện một dấu vết, được gọi là “hồn đăng”. Thời gian tử vong càng dài, hồn đăng càng mờ và nhỏ.

Trương đại sư mờ mịt chớp chớp mắt: “Tôi…tôi không kiểm tra…”

Kỳ thực không phải anh tắc trách mà trước giờ anh chưa từng biết Hồn đăng là cái gì! Vậy mà dám tự tin nhận nhiệm vụ canh giữ nhà xác có chết không cơ chứ. Lúc này đây Trương đại sư chỉ ước có cái lỗ nẻ để chui xuống cho đỡ quê chứ nhục quá trời nhục luôn rồi!

Thấy anh ấy quẫn bách, Văn Trạch Tài cũng không tiện nói thêm mà khéo léo chuyển dời sang chủ đề khác: “Vậy nên tôi đoán, mê hồn trận ở giữa lòng sông nếu không phải do Chu gia thiết kế thì chính là Trần gia. Thậm chí còn có một khả năng…”

Hai nhà bắt tay liên thủ!

Tuy nhiên mục đích tới cùng của việc làm đó là gì, thì Văn Trạch Tài chưa đoán ra được!

Hai anh em cứ đứng như vậy cho đến khoảng mười giờ khuya thì Trần gia bắt đầu tắt bớt đèn, chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

Chớp lấy thời cơ, Văn Trạch Tài liền bảo Trương đại sư đứng tại chỗ đợi, còn mình thì lặng lẽ tiến vào từ lối sau, mục tiêu chính là Từ đường nhà họ Trần.

Lúc này đây, không gian xung quanh tối đen như mực, chỉ có chút ánh sáng le lói toả ra từ ngọn đèn phía trong Từ đường. Đây là đèn vãng sinh, phải đảm bảo cháy đủ bảy ngày và tuyệt đối không được để đèn tắt. Bởi nó mang ngụ ý dẫn đường chỉ lối cho người chết được vãng sanh về miền cực lạc.

Tuy nhiên trong lời kể của chú Chung và Chương Toàn lại không có chi tiết này. Chứng tỏ khi ấy đèn vãng sinh vẫn chưa được châm lên.

Thành công lẻn vào trong sân, đang mon men tìm đường đi tiếp thì Văn Trạch Tài đột ngột khựng bước, bởi anh phát hiện có tiếng hít thở rất gần.

Không xong rồi, có người!

Để giành thế chủ động, Văn Trạch Tài quyết định ra tay trước. Anh nhẹ nhàng tiến lên một bước, nhanh như cắt tóm lấy đối phương, một tay bịt chặt lấy miệng, tay còn lại khống chế đối phương nằm rạp xuống nền đất.

Tuy nhiên, ngàn vạn lần Văn Trạch Tài không ngờ người mình bắt lại là một nữ nhân.

Nghe tiếng kêu ú ớ trong trẻo, mềm mại, Văn Trạch Tài thầm mắng mẹ kiếp, lúc này lại đụng phải con gái là sao?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử