Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75309 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 242
u tinh hồn

❊ ❊ ❊

Anh ba Lý cung kính cúi chào. Văn Trạch Tài khẽ gật đầu rồi nghiêm túc đánh giá tướng mạo đối phương. Ngồi bên cạnh, thôn trưởng Lý sốt ruột vô cùng, cứ mấp máy môi toan nói rồi lại thôi.

Mãi một lúc lâu sau, Văn Trạch Tài mới mở miệng: “Bản mệnh anh có ba người con, trong đó xác thực có một cặp song sinh long phượng và cả ba đứa không đứa nào có số chết yểu.”

Nghe thấy vậy, cha con ông thôn trưởng vỡ oà mừng rỡ. Nhưng rồi chợt nhớ tới hai đứa nhỏ xanh xao vàng vọt đang nằm trong buồng, anh ba Lý lại ủ rũ lắc đầu: “hai ngày rồi Cẩu Đản và Thuý Hoa chả ăn uống gì cả, gọi cũng không có phản ứng. Nếu không phải chúng vẫn còn thoi thóp thở thì tôi tưởng các con đã…”

Cẩu Đản và Thuý Hoa? Khoé miệng Văn Trạch Tài khẽ kéo nhưng cũng hiểu phong tục đặt tên xấu dễ nuôi nên anh không thể hiện thái độ gì mà chỉ khẽ nói: “Để tôi đi xem.”

Hai đứa bé thân thể suy nhược, không tiện ẵm tới ẵm lui thành thử Văn Trạch Tài chủ động vào thăm cho nhanh.

Lời đề nghị quá bất ngờ khiến anh ba Lý sửng sốt ngây người, đến mức thôn trưởng Lý phải đá vào chân nhắc nhở: “Ô hay, không mau dẫn đường cho đại sư đi, còn đứng đần ra đó làm gì?”

Phòng của vợ chồng anh ba Lý nằm ở dãy nhà bên trái. Lúc này chị vợ đang ngồi trong phòng giữ con, hai mắt chị sưng đỏ, vừa nhìn là biết mới khóc một trận dữ dội. Còn hai đứa nhỏ thì nằm ngay đơ trên giường, mắt nhắm nghiền. Nếu không phải lồng ngực chúng hơi phập phồng thì rất dễ khiến người khác hiểu lầm.

Văn Trạch Tài hơi khom lưng, quan sát khuôn mặt hai đứa bé. Ấn đường chúng chuyển đen, đôi môi tím tái, tình trạng này là bị mất hồn rồi!

Chính vì lạc mất tinh hồn cho nên mới không có sức sống. Nếu nội trong bốn mươi bốn ngày không tìm được hồn trở về thì hai đứa nhỏ sẽ ra đi.

Anh lần lượt sờ nắn tứ chi tụi nhỏ rồi khẽ lắc nhẹ kiểm tra. Thấy vậy, chị ba Lý hoảng lắm, song vốn bản tính nhút nhát, cộng thêm đại sư là khách quý cha chồng mời về nên chị nào dám lỗ mãng, chỉ len lén giật giật tay áo chồng.

Anh ba Lý hiểu ý vợ nhưng cũng chẳng dám tiến lên ngăn cản mà chỉ đứng tại chỗ chần chờ gọi: “Văn đại sư, thầy…”

Tất nhiên Văn Trạch Tài chẳng để ý, anh chuyên tâm kiểm tra cho hai bé. Xong xuôi đâu đó, anh mới đứng dậy nhìn về phía anh ba Lý: “Tụi nhỏ xác thật có vấn đề, nhưng không phải sinh bệnh mà là bị người khác câu mất Tinh hồn. Mỗi người đều có ba hồn bảy vía. Ba hồn lần lượt là Sảng Linh, Thai Quang và U Tinh. Nhưng trước năm ba tuổi thì vẫn chưa hoàn thiện đầy đủ nên lúc này ba hồn mới chỉ tồn tại mỗi một U Tinh hồn.”

“Mất Tinh hồn, trong vòng ba ngày đứa trẻ sẽ trở nên ngây dại si ngốc, không nói không cười. Thời gian đầu vẫn còn có thể ăn được đôi chút, nhưng càng ngày sẽ càng ít dần, cho tới khi không ăn được gì nữa là hết cách, vô phương cứu chữa.”

Văn Trạch Tài nói tới đâu, mặt hai vợ chồng anh ba Lý tái dại tới đấy. Cẩn thận ngẫm lại thì trình tự đúng thật là như vậy, đầu tiên là không khóc không cười, sau đó là bỏ ăn, đến giờ thì cả ngày nằm ngay đơ như khúc gỗ, không buồn há miệng ọ ẹ gì.

Quá hoảng loạn, chị ba Lý nhào tới mép giường khóc lóc thảm thiết: “Ôi con tôi…giờ mẹ phải làm sao đây con ơi…”

Anh ba Lý cũng đỏ hoe đôi mắt: “Đại sư, Cẩu Đản bọn nó đã hai ngày không ăn uống gì rồi…”

Văn Trạch Tài khẽ nhíu mày: “Trước tiên nấu nồi cơm chắt lấy nước. Rồi đi tìm quanh đây xem có cây dã hương (1) nào không, tốt nhất là loại một năm tuổi đổ lại, nhổ hai cây về đây, nhớ là phải đánh cả gốc. Đem về bỏ vào bình rồi đặt ở trái phải hai đầu, sát cạnh mép giường. Làm vậy không bao lâu tụi nhỏ sẽ ăn được chút ít.”

Cây dã hương có tác dụng xoa dịu tâm trí và nuôi dưỡng linh hồn.

Không cần hỏi nhiều lời, trưởng thôn Lý lập tức cầm cuốc ra khỏi cửa, anh ba Lý cũng cuống cuồng đuổi theo cha. Chưa đầy nửa giờ đồng hồ sau, hai cha con đã quay về, trên tay mỗi người ôm một cây dã hương. Đáng tiếc trong nhà lại chẳng có chậu bông hay bình hoa nào cả. Hết cách, thím Lý liền đổ bỏ hai vại dưa muối để lấy cái cắm cây.

Sắp xếp xong xuôi, bốn người nhà Lý gia xếp hàng đứng quanh giường, nín thờ chờ đợi phản ứng của hai đứa nhỏ.

Còn Văn Trạch Tài cùng Tần Dũng thì ra phòng khách ngồi nghỉ ngơi và ăn “nước sôi”.

Cái gọi là “nước sôi” kỳ thực chính là món trứng chần cơm rượu (2). Có lẽ đây là ngôn ngữ địa phương hoặc cách gọi riêng của gia đình ông Lý.

Khoảng chừng mười lăm phút sau, Cẩu Đản và Thuý Hoa mở mắt. Bị mùi hương của chén nước cơm thu hút, hai đứa không hẹn mà cùng nhìn về phía đầu giường. Tuy ánh mắt vẫn ngây dại nhưng chúng đã có phản ứng và quan trọng nhất là biết đói bụng đòi ăn.

Thím Lý mừng đến phát khóc, vội vàng chia cho con dâu một bát, mỗi người phụ trách đút cho một đứa.

Xong xuôi đâu đó, mọi người trở lại phòng khách, anh ba Lý trực tiếp quỳ xuống trước mặt Văn Trạch Tài: “Đa tạ Văn đại sư.”

Văn Trạch Tài lập tức tránh sang một bên, Tần Dũng nhanh nhẹn nâng người dậy như mọi lần.

“Chỉ có thể nói là nhà anh quá xui. Trường hợp hiếm vậy mà cũng đụng phải!” Văn Trạch Tài thở dài cảm thán, nhưng anh cũng buộc phải nhắc nhở: “Hai đứa trẻ bị người ta giữ mất hồn, nếu không lấy lại được thì dù có cắm bao nhiêu gốc Dã hương cũng vô ích.”

Anh ba Lý mếu máo: “Cẩu Đản chúng nó mới một tuổi. Trong một năm này vợ chồng tôi không cho các cháu đi đâu hết, kể cả nhà ông bà ngoại cũng không qua. Tại sợ gió máy với cả đi đường vất vả. Tính là đợi thêm một thời gian nữa chờ tụi nhỏ cứng cáp hẳn rồi vợ chồng tôi mới đưa các cháu sang chơi với ông bà. Nhưng nào ngờ lại gặp phải chuyện này…”

Cũng không biết có vô tình chạm phải thứ dơ bẩn gì không nữa, kỳ thực bọn họ không tài nào nhớ nổi.

Bởi vì anh ba Lý làm nghề thợ mộc cho nên trong nhà chất rất nhiều gỗ, đủ các thể loại khác nhau. Văn Trạch Tài đi một vòng, từ kho chứa củi ra tới ngoài sân, cẩn thận kiểm tra cả những sản phẩm sắp sửa hoàn thành lẫn đống gỗ vụn vun trong góc.

Anh chỉ vào một khối gỗ bé bé nằm ẩn khuất trong góc kẹt: “Đây là cái gì?”

Anh ba Lý thò đầu lại nhìn rồi đáp: “À, đây là gỗ cây đào. Hôm bữa nhà Trần Đại Lâm đặt đóng giường tủ còn thừa lại.”

Tại còn ít quá, chẳng làm thêm được gì nên anh thuận tay ném vào góc kho, cũng quên béng đi luôn.

Gỗ đào thuần tuý có tác dụng trừ tà, nhưng miếng gỗ này còn có thêm một công dụng khác, đó là hút hồn.

Trong truyền thuyết cũng có nhắc tới, kiếm được làm từ gỗ đào đã qua khai quang, luyện phép, sẽ có uy lực hút hồn thí hồn, khiến ma quỷ sợ hãi, không dám lại gần.

Văn Trạch Tài hỏi ngay: “Nhà Trần Đại Lâm có trẻ con không?”

Anh ba Lý ngơ ngác đáp: “Có!”

Văn Trạch Tài hỏi tiếp: “Bao lớn rồi?”

“Sàn sàn hai đứa nhà tôi…” nói được một nửa, anh ba Lý im bặt, sắc mặt thoắt cái trắng bệch…

“Nếu con hắn sàn sàn tuổi Cẩu Đản và Thuý Hoa, nhưng đứa bé kia khi sinh ra đã ốm đau, yếu ớt thì rất có thể chính hắn đã dùng gỗ đào hút lấy tinh hồn hai đứa Cẩu Đản để dưỡng hồn cho con nhà mình”, nói đoạn Văn Trạch Tài nhặt khối gỗ lên, đặt vào tay anh ba Lý: “Ngày mai anh mang cái này sang tìm Trần Đại Lâm.”

Anh ba Lý run rẩy siết chặt khối gỗ, trong mắt ngập tràn phẫn nộ cùng bàng hoàng.

Song anh vẫn lo lắng khôn nguôi: “Nhưng làm vậy liệu có rút dây động rừng không đại sư?”

Nhỡ hắn chó cùng dứt giậu, hại chết hai đứa nhỏ luôn thì sao?

Văn Trạch Tài khẽ nhếch môi cười tủm tỉm: “Qua đêm nay, sáng mai anh cứ việc đi. Nếu hắn vẫn còn chút ít lương tâm thì tôi sẽ không ra tay quá tàn nhẫn. Nhưng nếu trước mặt, hắn vẫn cố làm bộ làm tịch rồi sau lưng âm thầm giở thủ đoạn thì cái tôi đòi về không phải chỉ đơn giản là U Tinh hồn thôi đâu, mà còn hơn thế gấp bội!”

Anh ba Lý mím chặt môi suy nghĩ. Nói thật, quan hệ giữa anh và Trần Đại Lâm không tệ. Con Trần Đại Lâm vì sinh non cho nên rất yếu ớt, phải lưu lại bệnh viện mấy ngày mới được về nhà.

Để cứu con, Trần Đại Lâm gần như đào rỗng toàn bộ của cải. Trước đó vài ngày, hắn mang gỗ tới đây đặt làm một chiếc cũi em bé, nói là để trừ tà cho con.

Khi ấy, anh ba Lý còn nảy sinh lòng trắc ẩn, biết Trần Đại Lâm đang túng thiếu thế nên đã hào phóng cho nợ trước, khi nào có trả sau cũng được.

Nhưng Trần Đại Lâm lại cứ sống chết đòi trả ngay lập tức, nhất quyết không chịu thiếu nợ. Giờ ngẫm lại mới thấy lúc ấy sắc mặc hắn ta thận trọng cực kỳ, hoàn toàn không giống với bình thường.

Nếu thời điểm đó anh tinh ý một chút thì có thể đã sớm phát giác ra vấn đề.

===

Chú thích:

(1)Cây dã hương (Cinnamomum camphora) hay còn gọi là cây long não, là một loại cây thân gỗ, lớn và thường xanh, có thể cao tới 20-30m. Các lá nhãn và bóng, bề mặt như sáp và có mùi long não khi bị vò nát trong tay. Về mùa xuân nó sinh ra các lá màu xanh lục nhạt với nhiều hoa nhỏ màu trắng. Nó sinh ra các quả màu đen, thuộc loại quả mọng, mọc thành cụm với đường kính khoảng 1 cm.

Cây long não có thân cây chắc khỏe với vỏ cây hơi thô và có các đốm nhạt màu, bị nứt nẻ theo chiều dọc.

Long não có nguồn gốc ở khu vực Đông Á, bao gồm Đài Loan, miền nam Nhật Bản, đông nam Trung Quốc và Đông Dương, tại đây người ta trồng nó để sản xuất dầu long não. Nó cũng được trồng tại khu vực ven bờ biển Đen của khu vực Kavkaz.

(2)Trứng chần cơm rượu là một món ăn của người Khách Gia hay còn gọi là người Hẹ. Cách làm như sau: đun sôi cơm rượu ( rượu nếp) đến khi gần cạn nước thì đập một quả trứng vào trần sơ tới khi hình thành lòng đào là được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử