Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75348 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 267
xuân ni

❊ ❊ ❊

Nghe Hà Hữu Dân nhắc tới ba chữ “Chu - Thất - thúc”, Văn Trạch Tài hơi nhướng cao mày: “Đúng thế, thứ lão ấy tìm chính là những vật mang tính chí dương. Con trùng này cũng vậy mà xương cốt của tổ tiên các anh cũng thế. Nhưng xương cốt không có tác dụng lớn với lão, cũng không tạo ra uy hiếp gì đáng kể thế nên không cần quá lo lắng. Còn con trùng này tôi sẽ mang đi, đối với các anh mà nói thì giữ nó lại không phải là chuyện tốt!”

Hà Hữu Dân trợn trừng mắt: “Anh phải đi?”

Văn Trạch Tài gật đầu, sau đó từ trong lồng ngực lấy ra một bao đồ đặt lên bàn: “Mấy ngày nay cám ơn gia đình đã thịnh tình tiếp đãi. Song, tôi không thể ở lại lâu, nếu không sẽ nguy hiểm với tất cả mọi người.”

Dứt lời, anh lập tức đứng dậy đi về phòng thu dọn đồ đạc.

Hà Hữu Dân vẫn ngồi yên tại chỗ, đến khi Văn Trạch Tài xách tay nải đi ra, anh ta liền tiến lên chủ động đề xuất: “Bên ngoài vẫn còn rất đông người của Chu gia, để tôi dẫn anh đi, tôi biết lối tắt an toàn.”

Văn Trạch Tài nhanh chóng nhét bình Dương bùn trùng vào sâu trong tay nải rồi rảo bước đuổi theo Hà Hữu Dân.

Vừa đi, Hà Hữu Dân vừa thoải mái tám chuyện: “Bộ anh không sợ tôi lừa anh à?”

“Anh sẽ không!” Văn Trạch Tài đáp chắc nịch. Bởi trước khi quyết định tin tưởng, anh đã xem qua tướng mạo của Hà Hữu Dân. Tam đình (1) thanh thoát, phụ mẫu sống lương thiện, có phúc khí. Kiểu người như Hà Hữu Dân đến tuổi trung niên chắc chắn sẽ gặt hái được thành tựu to lớn. Hơn nữa ở anh ta toát lên khí chất ngay thẳng và chính trực, tuyệt đối không có khả năng dối gạt người khác nhằm mưu quyền đoạt lợi.

Men theo con đường bí mật rời khỏi thôn Chuối, Văn Trạch Tài đi thẳng về căn tiểu viện của Chương Toàn. Rất tiếc, trong nhà không có ai, cửa khoá trái, mà trong tay anh lại không có chìa khoá.

Cực chẳng đã, đành phải vào theo cách khác vậy. Văn Trạch Tài thoáng đánh mắt nhìn bốn phía. Đêm khuya thanh vắng, xung quanh không một bóng người. Tối lắm, anh bám hai tay lên bờ tường, nhẹ nhàng bật nhảy vào trong sân.

“Ai đấy?”

Chân vừa chạm mặt sàn, một cây đao sắc lẹm chống ngay tại yết hầu anh.

Văn Trạch Tài đứng nguyên tại chỗ, hai tay giơ cao đầu hàng: “Tôi tìm chú Chương.”

Đáp án quá bất ngờ nhưng cô gái chưa vội buông lỏng canh giác mà cẩn thận châm đèn dầu, dí sát về đằng trước.

“Văn…Văn đại sư!”

Cô gái thoáng đỏ mặt, vội vàng thu đao đồng thời cũng loạng choạng lùi về sau mấy bước.

Nương theo ánh đèn lập loè, Văn Trạch Tài nhìn thấy đứng trước mặt mình là một cô gái trẻ ước chừng trên dưới hai mươi tuổi, tóc thắt bím hai bên, gương mặt bầu bĩnh, ngũ quan thanh tú. Và điều đáng nói là tuy chưa gặp bao giờ nhưng lại nhìn rất quen mắt. Anh ngờ ngợ cất tiếng hỏi: “Cô là?”

Hơn nữa anh đang đeo mặt nạ da heo, sao cô ấy có thể nhận ra?

Nhớ lại một màn lỗ mãng vừa rồi, Xuân Ni chỉ biết cúi gằm đầu, không dám ngẩng mặt nhìn thẳng Văn Trạch Tài: “Tôi…hôm trước tôi mang đồ ăn tới cho cha nuôi, đã từng trông thấy đại sư…”

Chẳng qua khi ấy Văn đại sư không nhìn thấy cô mà thôi.

Trai đơn gái chiếc đứng trong đêm khuya tĩnh mịch, Văn Trạch Tài cũng thấy hơi ngại ngùng. Anh lúng túng ho khụ một tiếng: “Xin hỏi chú Chương đi đâu rồi?”

Xuân Ni vội đưa qua một tờ giấy: “Cha tôi để lại cái này, dặn là nếu Văn đại sư quay lại tìm thì đưa cho thầy.”

“Cám ơn cô”, Văn Trạch Tài nhận lấy, mở ra xem.

Đọc xong, anh xoay người toan rời đi thì bị Xuân Ni luống cuống chặn lại: “Ấy…Văn đại sư…”

Da đầu Văn Trạch Tài bất giác tê rần, anh miễn cưỡng quay đầu: “Có việc gì thế?”

Xuân Ni mím môi thoáng lưỡng lự. Nhưng rồi vẫn chạy nhanh về phòng mang ra một cái túi nhỏ đưa cho anh: “Cái này…làm phiền Văn đại sư chuyển tới anh Đại Ngưu giúp…”

Anh Đại Ngưu?

“Là ai?” Văn Trạch Tài ngớ người.

Xuân Ni sửng sốt: “Là người đi cùng với đại sư tới tìm cha nuôi hôm bữa ấy. Cái người tên Đại Ngưu đó!”

Ồ, thì ra là Viên Vệ Quốc.

Văn Trạch Tài yên lặng đón lấy chiếc túi. Đợi tới khi gặp được Chương Toàn, anh mới lôi nó ra, tủm tỉm hỏi: “Từ khi nào Viên Vệ Quốc đổi tên thành Đại Ngưu vậy?”

Chương Toàn chẳng thèm để ý, chỉ chăm chăm mở bọc quà.

Ồ, thì ra là một đôi giày mới cóng. Thảo nào dạo gần đây Xuân Ni hành xử có chút khác thường. Chương Toàn ái ngại gượng cười: “Haha, đôi giày này coi bộ hợp với chú ra trò!”

Ông chú già ôm giày vào lòng, phụng phịu tủi thân: “Tại chú thấy dầu gì Vệ Quốc cũng giấu mặt rồi, giờ nói tên thật thì cũng kỳ nên định bụng đặt cho nó một cái tên giả. Ban đầu tính gọi nó là Vệ Quân cơ nhưng đúng lúc có con trâu đi ngang qua thế là buột miệng nói luôn Đại Ngưu. Mà Xuân Ni cũng trót nghe thấy rồi, thành ra để vậy luôn, khỏi đổi tới đổi lui mất công lộ tẩy.”

Nghe ông chú giải thích loằng ngoằng một thôi một hồi, Văn Trạch Tài có chút đau đầu: “Vấn đề không phải cái tên!”

Vấn đề ở chỗ Viên Vệ Quốc đã kết hôn rồi!

Chương Toàn gãi đầu gãi tai thở dài: “Chú biết chứ, nhưng mà cái con bé này, haizza, chọn ai không chọn lại nhìn trúng Vệ Quốc mới chết. Ví thử nếu là cháu…”

Văn Trạch Tài lập tức phóng tới ánh mắt sắc hơn dao cau cắt phăng nửa câu cuối của ông chú.

Chương Toàn cười hề hề, thức thời lái sang chuyện khác: “À mà sao về sớm thế. Tình hình bên đó thế nào rồi?”

“Lấy được thứ cần lấy thì về thôi!”, vừa nói Văn Trạch Tài vừa lôi chiếc bình từ trong túi quần áo ra.

Hai mắt Chương Toàn tức khắc sáng rực, sà tới ôm chặt vào lòng, ánh mắt si mê đắm đuối không rời: “Dương bùn trùng…haha…đích thị là Dương bùn trùng đây rồi! Trạch Tài, lợi hại, lợi hại nha! Cả ba loại trùng đều lần lượt rơi vào tay cháu hết! Ông già này xin bái phục!”

Văn Trạch Tài bình thản ngồi một bên uống trà, kiên nhẫn đợi Chương Toàn ngắm nghía con trùng béo núc ních. Nhưng càng nhìn anh càng phát hiện ông chú và Xuân Ni có rất nhiều nét tương đồng.

Bỗng nhiên, Văn Trạch Tài buột miệng cảm thán: “Xuân Ni lớn lên rất giống chú.”

Chương Toàn sửng sốt, ngẩng phắt đầu dậy: “Cái gì cơ?”

“Cháu nói Xuân Ni rất giống chú”, Văn Trạch Tài chỉ chỉ vào lỗ mũi và cái miệng của Chương Toàn, “trừ bỏ khuôn mặt và đôi mắt ra thì các bộ phận còn lại phải giống tới chín mươi phần trăm. Thực sự cô bé chỉ là con gái nuôi…”

Mà không phải con gái ruột?!

Lời này như sét đánh ngang tai, Chương Toàn bàng hoàng thiếu chút nữa làm rơi luôn chiếc bình. Cũng may Văn Trạch Tài nhanh tay lẹ mắt chộp kịp.

Anh nhướng mày khó hiểu: “Sao vậy? Chú không phát hiện ra à? Thế làm sao mà chú quen con bé?”

“Chú…chú…” Chương Toàn run rẩy bám lấy mép bàn ngồi xuống ghế: “Cô ấy bảo Xuân Ni rất đáng thương. Con bé bị cha mẹ bỏ rơi, cô ấy nhặt được nó ở cổng thôn. Bởi vì thấy mặt mày nó hao hao chú cho nên liền đem về nuôi. Cô ấy cũng không để con bé gọi bằng mẹ vì nghĩ chắc chắn rồi có ngày chú sẽ quay về. Khi đó có đứa con gái nuôi ở bên chăm sóc, phụng dưỡng sẽ tốt hơn.”

Ngoài ra còn một lý do khác nữa. Cô ấy đã gả chồng, nếu để Xuân Ni gọi bằng mẹ. Rồi khi chú về lại gọi bằng cha. Như vậy há chẳng phải sẽ khiến mọi người hiểu lầm hay sao.

Nhưng giờ đây, sau khi nghe Văn Trạch Tài nói xong, Chương Toàn lại không dám nhìn thẳng vào thâm tâm mình mà tự hỏi, liệu Xuân Ni thật sự chỉ là con nuôi thôi hay sao???

Tất nhiên Văn Trạch Tài cũng rất tế nhị, không hỏi rõ “cô ấy” là ai vì sợ sẽ đâm thủng một miền ký ức vốn đã bị vùi sâu chôn chặt. Anh khéo léo động viên ông chú: “Mặc kệ là con ruột hay con nuôi thì giờ Xuân Ni cũng đã đi theo và gọi chú một tiếng cha. Thế là được rồi.”

Hiện Xuân Ni đang sống cùng một nhà với Chương Toàn, hai cha con nương tựa vào nhau, ấm áp và hạnh phúc. Như vậy là quá đủ rồi. Thân phận hay danh xưng cũng đâu còn nghĩa lý gì nữa.

Chương Toàn bưng mặt, cố gắng kìm nén trăm ngàn cảm xúc đang dâng trào như thuỷ triều cuồn cuộn. Mãi sau mới thủ thỉ, như nói với Văn Trạch Tài nhưng cũng là tự nói với lòng mình: “Đúng vậy, mặc kệ thế nào thì nó cũng là con gái chú.”

Tâm trạng ông chú nặng nề khiến bầu không khí chung quanh cũng áp lực theo. Văn Trạch Tài ngẫm nghĩ giây lát rồi quyết định đẩy chiếc bình qua, kéo chú ấy về thực tại: “Chú Chương, chú xử lý cái này đi, để cháu đi tìm Khang Liệt và sư phụ Thiên Nam.”

Chương Toàn rũ mắt, rù rì đáp: “Được!”

Văn Trạch Tài đứng dậy, vỗ vỗ bờ vai ông chú rồi cất bước đi ra ngoài. Có những chuyện, phải để người trong cuộc tự thông suốt thì mới vượt qua được.

Lúc này, hừng đông đã ló dạng. Văn Trạch Tài bắt xe ngồi tới thị trấn kế bên.

Khi tìm thấy Viên Vệ Quốc và Khang Liệt thì bọn họ đang ăn sáng trong một tiệm điểm tâm trên phố.

Tuy người tới có gương mặt lạ hoắc nhưng nhận ra vóc dáng và bộ quần áo quen thuộc, Viên Vệ Quốc hớn hở vẫy lấy vẫy để: “Đây, em ở đây. Ủa sao lại đổi nữa à?”

Văn Trạch Tài điềm nhiên ngồi xuống bên cạnh, khẽ cười: “Ở trong thôn một thời gian, cũng lộ mặt nhiều nên đổi sang tấm da khác cho an toàn.”

Từ đầu tới cuối, Khang Liệt cứ ngớ ra, chả hiểu mô tê gì. Mãi tới khi nhận ra giọng nói quen thuộc, hắn mới trừng lớn mắt, lắp ba lắp bắp đầy kinh ngạc: “Văn…Văn đại sư…”

Văn Trạch Tài tủm tỉm cười: “Đã lâu không gặp, Khang đại sư!”

===

Chú thích:

(1)Tam đình là cách nhận diện quan trọng khi xem mặt phán đoán con người hoặc nhận định tướng mặt đẹp xấu, dựa vào việc chia gương mặt thành ba phần thượng – trung – hạ để xem xét.

“Tam Đình” giúp ta đánh giá được các điềm may rủi, được mất trong từng giai đoạn của cuộc đời.

Tam đình theo quan niệm siêu hình, thể hiện vận mạng sẽ tượng trưng cho tam tài (3 thể trọng yếu nhất cho mọi thứ) bao gồm: Thiên (trời), Địa (đất), Nhân (con người).

Tam đình theo quan niệm về khả năng sẽ đại diện cho trí lực (thượng đình), khí lực (trung đình), hoạt lực (hạ đình).

Tam đình theo khái niệm về thời gian sẽ là thượng đình (tiền vận), trung đình (trung vận), hạ đình (hậu vận).

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử