Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75248 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 200
điều khoản hấp dẫn

❊ ❊ ❊

Nhìn anh trai ngồi bệt dưới đất khóc tu tu, trong lòng Đơn Thái Hồng bỗng trào dâng cảm giác thoả mãn khó tả.

“Nghe người nhà bảo tôi hôn mê suốt hai ngày, sau khi tỉnh lại tôi cảm nhận rõ sức khoẻ ngày một đi xuống mà anh cả thì cứ ngày càng tốt lên. Ban đầu tôi cũng không để ý đâu, bởi vì tất cả tâm tư đều đổ dồn vào căn phòng mơ ước. Thế rồi thẳng cho tới Tết…”

Mùa đông gió rét căm căm, thân thể Đơn Thái Hồng càng suy yếu tợn. Còn nhớ trước đó một năm, cô vẫn tung tăng cùng lũ bạn đi đắp người tuyết, ném bóng tuyết. Ấy thế mà giờ đây, chỉ có thể thèm thuồng nhìn chúng bạn vui đùa. Cả người cô rồi gan bàn tay, bàn chân lúc nào cũng lạnh buốt như bị đông đá, cảm giác khó chịu vô cùng.

Đơn Thái Hồng đổ “bệnh” non nửa năm, mặc dù người lớn trong nhà đều biết rõ nguồn cơn căn “bệnh” thế nhưng tục ngữ có câu “cữu bệnh sàng tiền vô hiếu tử - bệnh tật lâu ngày sẽ trở thành gánh nặng của mọi người”. Huống hồ trong mắt Đơn gia, Đơn Thái Hồng nào có quan trọng gì, họ quan niệm nữ sinh ngoại tộc, con gái rồi sẽ gả cho người, là con nhà khác chứ không phải nhà mình.

“Hôm ấy tôi rét quá, định xuống bếp rót cốc nước nóng, nào ngờ lại tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của cha và ông nội”, vừa nói Đơn Thái Hồng vừa nghiêng đầu nhìn ra cửa, nói chính xác hơn là nhìn về nấm mồ được chôn ở phía xa xa kia.

“Bọn họ bảo giữ con bệnh trong nhà lâu ngày rất xúi quẩy, vả lại quá hai năm nữa phải tính tới chuyện thành gia lập thất cho anh cả. Bọn họ sợ đàng gái biết anh ấy có một đứa em ốm yếu, bệnh tật, nhỡ đâu lại lên mặt xem thường đàng trai thì sao. Vậy cho nên phải gấp rút tìm chỗ gả tôi ra ngoài.”

“Ông nội tôi lại nói, nhất thiết không thể để tôi ở cách ông quá xa, bằng không cổ trùng mất tác dụng, anh cả sẽ bị nguy hiểm.”

Núp ngoài vách bếp, Đơn Thái Hồng dường như đóng băng cả cơ thể lẫn trái tim. Nhưng vẫn cố nán lại nghe tiếp.

“Ông nội bảo trong thôn hiện có rất nhiều thanh niên tới tuổi dựng vợ gả chồng, cứ tìm đại nhà nào gần gần gả tôi qua đó là được. Nhưng suy nghĩ một lát, ông nội liền nhắc tới anh tư nhà họ Trương, cũng chính là chồng tôi hiện giờ. Khi đó vợ anh ấy mới vừa qua đời, để lại ba đứa con thơ nheo nhóc. Mà tôi thì lại hiền lành, thiện tâm, đợi ba đứa nó trưởng thành nhất định ít nhiều cùng sẽ phụng dưỡng tôi.”

Quả nhiên, lời này khiến Đơn Thái Hồng xúc động vô cùng vì cứ tưởng ông nội quan tâm mình, lo lắng cho những năm tháng sau này của mình mà nhọc công suy tính. Tuy nhiên sự thật lại phũ phàng hơn nhiều, sở dĩ ông nội Đơn tính toán như vậy chỉ đơn giản là vì cô sống lâu thì Đơn Thái Đảm mới càng hút được nhiều dưỡng chất.

“Một năm sau, tôi gả chồng”, Đơn Thái Hồng thẫn thờ vuốt ve bụng mình “với cái cơ thể này của tôi chắc chắn không thể sinh con. Nhưng tôi có thể trách ai bây giờ, tất cả lỗi lầm là do tôi, là tôi sai…”

Dừng một nhịp, Đơn Thái Hồng hướng ánh mắt khẩn khoản về phía Đơn Thái Đảm: “Anh cả, bao năm nay trong lòng em cứ mãi canh cánh một câu hỏi. Giả dụ năm đó em không ngu ngốc gật đầu thì liệu ông nội và cha mẹ có buông tha cho em không?”

Đơn Thái Đảm cắn chặt răng, một chữ cũng không thốt ra được. Bởi vì anh quá hiểu tính cách người nhà mình, chắc chắn em gái sẽ không có đường thoát thân!

Văn Trạch Tài thở dài: “Nếu cô đã biết rõ mọi chuyện, thì vì cớ gì mà không nói cho anh trai cô?”

Đơn Thái Hồng cắn môi, biểu tình dại ra: “Gả về nhà chồng ba năm mà cái bụng vẫn chẳng có động tĩnh gì, hơn nữa sức khoẻ càng lúc càng xuống dốc. Lúc ấy tôi cũng đoán được nguyên nhân là vì sao, thế nên tôi trực tiếp tới chất vấn mẹ.”

Nhưng khổ nỗi bà Đơn chỉ biết khóc trong bất lực. Mọi việc trong nhà đều do ông nội và cha làm chủ. Bà chỉ là phận phụ nữ chân yếu tay mềm thế nên nhất nhất chuyện gì cũng phải nghe theo sự sắp xếp của đàn ông. Hơn nữa, Đơn Thái Đảm là cháu độc đinh, vì huyết mạch đời sau của Đơn gia, bà đành phải nhắm một mắt mở một mắt.

“Ngần ấy năm, mỗi khi tôi bất bình là mẹ tôi sẽ trực tiếp quỳ xuống trước mặt tôi khóc lóc van xin, nói là mình có nỗi khổ riêng, nói là mình áy náy lắm nhưng không còn cách nào khác.”

Hoá ra là vậy, tới bây giờ ba người đàn ông mới hiểu vì sao ban nãy Đơn Thái Hồng lại bật thốt lời chán ghét. Đó là vì nhìn quá nhiều, nghe quá nhiều thành ra cảm xúc chai sạn, chỉ còn lại chán chường cùng tuyệt vọng.

Đơn Thái Hồng hít vào một hơi thật sâu, tâm trạng mâu thuẫn giằng xé: “Không phải tôi không nghĩ tới việc nói sự thật cho anh cả. Đã từng có lúc định nói nhưng còn chưa kịp thì tôi lại gặp rắc rối từ phía gia đình chồng. Mẹ chồng không ít lần trong tối ngoài sáng cố ý làm khó làm dễ tôi. Bữa đó tình cờ anh cả bắt gặp, anh ấy trực tiếp đứng ra cãi nhau tay đôi giành công đạo cho tôi, thậm chí còn suýt chút động thủ đánh người. Mẹ chồng tôi sợ xanh mặt, từ đó về sau không dám ức hiếp tôi nữa. Tới tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in câu anh cả đã nói hôm đó. Anh ấy bảo chỉ cần anh ấy còn thở, thì Trương gia đừng hòng đụng đến một cọng tóc của tôi, bằng không dù cho có ngồi tù anh ấy cũng bắt bọn họ phải trả giá.”

Nhìn hai mắt Đơn Thái Hồng bừng sáng, mang theo niềm vui sướng và hạnh phúc như đứa trẻ được cho kẹo, Văn Trạch Tài bỗng cảm thấy có chút chua xót. Còn Tần Dũng thì lén quay đi chỗ khác, xoa xoa mắt.

Phải là người hồn nhiên và giản đơn cỡ nào mới có thể dễ dàng thoả mãn tới vậy?

Đóng lại ký ức, Đơn Thái Hồng quay trở về với thực tại. Cô nhìn anh trai, cười hiền: “Lỗi không phải tại anh. Thực sự em biết anh cả rất thương em, rất tốt với em. Hôm ông nội mất, em hồi hộp tới phát điên, bởi một lần nghe được ông nội từng bảo, có con trùng gì đó nằm trên người ông. Nếu người mất rồi chẳng phải trùng cũng chết, như vậy mọi chuyện sẽ kết thúc, em sẽ được giải thoát hay sao…”

Tuy nhiên kết cả cuối cùng chỉ là tràn trề thất vọng.

Đơn Thái Hồng không những không được giải thoát, mà sức khoẻ càng tụt dốc không phanh. Hiện giờ thân thể cô còn chẳng bằng mẹ chồng mình ấy chứ.

Ở Trương gia, ngoại trừ ba đứa nhóc thì tất cả những người còn lại đều ngứa mắt Đơn Thái Hồng, thậm chí còn trù cho cô chết sớm.

Tuy nhiên đặt câu hỏi tại sao Trương gia lại chịu rước về một nàng dâu ốm yếu bệnh tật thì phải nhắc lại các điều khoản thoả thuận nhiều năm về trước.

Thứ nhất, Đơn gia đưa ra đảm bảo nếu Đơn Thái Hồng chết sớm, nhà gái sẽ bồi hoàn lại toàn bộ lễ hỏi, không những thế còn trả lại gấp đôi. Thứ hai, Đơn gia hào phóng tuyên bố sẽ lo liệu tiền cưới vợ cho cả ba thằng cháu trai nhà họ Trương, với yêu cầu duy nhất đó là Đơn Thái Hồng sống mạnh khoẻ bình an tới lúc tụi nhỏ thành gia lập thất.

Có thể nói, để mộ phần của ông nội Đơn được chôn trước cửa Trương gia, nhà họ Đơn đã chấp nhận chi ra một cái giá vô cùng đắt.

Và đương nhiên, trước những điều khoản quá mức hấp dẫn và béo bở như vậy, Trương gia làm sao không động lòng cho được.

“Út à, em yên tâm, tất cả đều là anh cả nợ em, anh cả hứa sẽ bồi thường cho em, không để em phải sống ấm ức thiệt thòi…” Đơn Thái Đảm nghẹn ngào nói trong bi thương.

Tuy nhiên Đơn Thái Hồng lại chẳng ôm hy vọng cao xa: “Sức khoẻ em em biết, có thể gắng gượng tới ngày uống ly trà con dâu đã là cố lắm rồi. Anh cả, anh cũng nên tập suy nghĩ thoáng chút đi. Em đã có thể chấp nhận, thì trước sau gì anh cũng chấp nhận được thôi.”

Đơn Thái Đảm cắn môi đến bật máu, mê mải nhìn về phía Văn Trạch Tài với ánh mắt cầu xin.

Văn Trạch Tài vươn tay bắt mạch Đơn Thái Hồng, mạch tượng vô cùng yếu. Sắc mặt anh thoắt cái trầm hẳn xuống khiến cả người Đơn Thái Đảm như rơi vào hầm băng. Anh ta cuống quýt hỏi: “Đại sư, chẳng lẽ…chẳng lẽ không còn một cách nào hay sao?”

Văn Trạch Tàn nhàn nhạt nói: “Chỉ có một cách duy nhất, hơn nữa chỉ có thể làm một lần. Tuy nhiên căng lắm cũng chỉ trụ được mười năm nữa thôi.”

“Được được, mười năm cũng tốt, mười năm cũng tốt. Chỉ cần em gái tôi có thể khoẻ mạnh, có thể đi đó đi đây ngắm nhìn cảnh đẹp thế gian…” Đơn Thái Đảm kích động nói nói cười cười. Lúc trước đại sư bảo em gái chỉ còn sống được một năm khiến anh cảm thấy chua xót và hối tiếc tột cùng. Giờ có thể tăng lên hẳn mười năm, trời ơi, tốt quá đi ấy chứ. Anh sẽ tranh thủ khoảng thời gian còn lại để bù đắp cho em ấy những gì tốt nhất.

Giống với anh trai, trong mắt Đơn Thái Hồng cũng lấp lánh ước mơ và hy vọng. Đối với cô, cô không mong cầu cao sang, chỉ mong có thể giống các bạn gái cùng trang lứa, trẻ trung khoẻ mạnh. Như vậy là mãn nguyện lắm rồi.

Không để hai anh em họ đợi lâu, Văn Trạch Tài nhìn thẳng vào Đơn Thái Đảm, nói rõ ràng: “Biện pháp rất đơn giản, hai người đổi chỗ cho nhau. Có nghĩa là đem tử cổ trên người cậu chuyển sang Thái Hồng. Và chuyển mẫu cổ từ Thái Hồng sang người cậu. Sau khi hoàn tất chuyển đổi, cậu sẽ là người cung cấp chất dinh dưỡng, Thái Hồng sẽ là người nhận. Cô ấy sẽ phục hồi sức khoẻ, tuổi sinh học cũng quay trở lại với đúng tuổi đời. Còn cậu thì từ từ suy yếu dần. Cho tới khi Thái Hồng bắt đầu đau đầu thì cũng là lúc thọ mạng của hai người đã tận.”

Nói trắng ra, thời gian của hai anh em Thái Hồng - Thái Đảm không còn nhiều. Một khi tử cổ không hút đủ chất dinh dưỡng, mẫu cổ sẽ cắn nuốt ký chủ. Vào thời điểm tử cổ chết vì đói, mẫu cổ và công cổ cũng cùng lúc diệt vong.

“Người một nhà, tất nhiên phải túm tụm quây quần bên nhau”, câu nói mà Văn Trạch Tài đã nói trước đây, tới bây giờ mọi người mới lý giải được!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử