Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75183 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 211
đột nhập

❊ ❊ ❊

Đang yên đang lành bị một kẻ lạ mặt khống chế, Trần Tiểu Lan sợ đứng tim, ba hồn bảy vía bay tít lên mây.

Vốn dĩ bị sai tới từ đường bái lạy, ai dè giữa đường gặp phải tình cảnh kinh hồn bạt vía này, đã thế lại còn diễn ra ngay trong sân nhà mình mới táo bạo chứ!

Về phần Văn Trạch Tài, anh chỉ giật mình thất kinh một giây, ngay sau đó đã có thể bình tĩnh tìm cách ứng phó. Bàn tay vốn đang bịt miệng cô gái lanh lẹ di chuyển xuống cần cổ mảnh khảnh. Hành động này như một lời hăm doạ trắng trợn, muốn giữ mạng thì nên suy nghĩ kỹ trước khi nói!

Miệng được giải phóng, cô gái lập tức lớn tiếng quát: “Anh là người nhà của Tống Thiện Dân đúng không?”

Văn Trạch Tài không trả lời, bàn tay siết cổ càng gia tăng lực đạo.

Cảm giác được sự đe doạ, Trần Tiểu Lan vội vàng thay đổi thái độ: “Tôi biết cha tôi có lỗi với Tống Thiện Dân, nhưng chết thì cũng chết rồi, có làm gì cũng đâu thể sống lại được. Chi bằng chúng ta ngồi xuống thương lượng, bất kể Tống gia muốn thứ gì, chỉ cần trong khả năng của Trần gia, chúng tôi hứa sẽ tận lực thoả mãn nhu cầu của các người.”

“Tôi không phải người của Tống gia!”

Trước khi chìm vào hôn mê bất tỉnh, Trần Tiểu Lan chỉ kịp nghe một câu nói ngắn ngủi bằng chất giọng khàn khàn già cỗi.

Văn Trạch Tài hừ lạnh, hất cô ta xuống đất rồi phủi tay đi thẳng vào cửa sau của toà từ đường.

Thương hoa tiếc ngọc ấy hả, xin lỗi nhé, trong mắt anh chỉ có mỗi mình bà xã đại nhân, còn những người phụ nữ khác chỉ là bụi bay ngang đường. Hơn nữa, nghe cái giọng điệu là biết Trần Tiểu Lan chả phải hạng hiền lành tử tế, vậy thì việc đếch gì anh phải đàng hoàng với cô ta!

Tìm được một chỗ tương đối khuất, Văn Trạch Tài nép mình vào đó chờ đợi. Y như rằng tầm nửa giờ sau liền có người đi về hướng này.

La bàn trong tay anh bất chợt rung lên, Văn Trạch Tài nhếch mép cười tủm tỉm, cuối cùng thì tên tà thuật sư kia cũng xuất hiện rồi.

“Cháy!”

“Bớ làng nước ơi, cháy rồi!”

“Mau dập lửa, mau lên, từ đường bốc cháy rồi…”

Tiếng bước chân hỗn loạn lẫn với tiếng la hét thất thanh làm náo động cả bầu trời đêm.

Các căn phòng vốn đã tắt đèn im lìm, giờ đây lại một lần nước đèn đuốc sáng trưng, cả Trần gia lục tục hô nhau thức dậy dập lửa.

Đứng trước ngọn lửa phừng phừng, khói mù nghi ngút, trưởng tử Trần gia, Trần Nhất Minh cảm thấy lòng rối như tơ vò. Bất chợt nhớ tới đứa em gái út, lửa lớn thế này chưa chắc nó đã thoát ra được. Nghĩ là làm, Trần Nhất Minh không nói hai lời, trực tiếp đá văng cửa chính, chạy ào vào trong ôm em gái đã hôn mê bất tỉnh chạy khỏi đám cháy.

Lợi dụng tình thế hỗn loạn, Văn Trạch Tài không những thành công thoát thân mà còn bắt được người cần bắt. Sau khi chạy đến cánh rừng hội ngộ với Trương đại sư, hai người liền cùng nhau hợp sức nửa lôi nửa kéo, áp giải tên đó về thẳng nhà.

Về tới nhà, Chương Toàn và chú Chung cực kỳ hào hứng, cứ đi vòng vòng nghiên cứu kẻ đang bị trói chặt trên ghế.

Ngày ấy lúc giao chiến, tên này cũng trùm áo kín mít, không trông rõ mặt mày. Ngẫm nghĩ thế nào, Chương Toàn dứt khoát giật phăng áo choàng của nó xuống.

Ngay khi gương mặt lộ ra ánh sáng, không những Chương Toàn mà cả chú Chung cũng ngơ ngác bật ngửa.

“Sao trông quen thế này? Hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải nhưng rốt cuộc là gặp ở đâu nhỉ, sao lại chẳng thể nhớ nổi?!”

“Từ từ, để tôi bình tĩnh nhớ lại xem nào…” Chú Chung vỗ đầu bùm bụp, sốt ruột đi qua đi lại cố gắng lục lọi ký ức.

Tên tà thuật sư cũng đã từ từ tỉnh lại, nó ra sức giật mạnh dây thừng, căm hận nghiến răng nghiến lợi: “Thả ta ra! Các người muốn chết hả? Mau thả ta ra!”

Điều khiến người ta không ngờ nhất chính là hắn còn rất trẻ, hơn nữa mặt mày thanh tú, đường nét ưa nhìn chỉ có điều oán khí che kín ấn đường, chứng tỏ người này hiện đang mang trong mình một mối thù cực kỳ sâu nặng.

Văn Trạch Tài mặc kệ cho hắn kêu gào rú rít, anh chỉ chăm chú nghiên cứu cái gương mặt tuy lạ mà quen, tuy quen mà lạ này. Lát sau, anh đột nhiên la lên: “A…có phải hơi có nét giống Vệ Quốc không?”

Chú Chung và Chương Toàn sửng sốt trừng lớn mắt, rồi hấp tấp nhào lại gần nhìn cho kỹ hơn: “Ờ, công nhận giống thật.”

“Đúng là càng nhìn càng thấy có nét tương đồng mới ghê chứ!”

Chương Toàn vừa hiếu kỳ nhưng cũng vừa hưng phấn ra mặt: “Này tiểu tử, ngươi là con riêng của ai trong Chu gia?”

Tưởng tượng đến cảnh đệ tử Chu gia rơi vào tay mình, mặc cho mình dày vò tuỳ thích, Chương Toàn sung sướng tới phát điên!

Ai ngờ sau khi nghe câu hỏi đó, gã thanh nhiên như uống phải chất kích thích, càng điên loại giãy giụa kịch liệt.

Mắt thấy dây thừng sắp tuột, Trương đại sư dứt khoát đập mạnh vào gáy khiến hắn hôn mê ngay lập tức.

Hành động của anh ấy quá nhanh quá nguy hiểm, Văn Trạch Tài và hai ông chú chỉ biết đứng đực mặt ra nhìn. Trương đại sư gãi gãi đầu cười hề hề: “Không thể để nó chạy thoát được, nó thoát ra là chúng ta nguy to!”

Nói đùa, thằng nhãi này nặng như quỷ, lôi được nó về tới đây muốn bại sụi cả hai cánh tay. Giờ mà để nó trốn thoát thì là thật có lỗi với bản thân mình!

===

Lời nhắn từ editor: Các bạn thân mến, đợt này mình bận quá nên mỗi ngày chỉ có thể dịch được hơn ngàn chữ, các bạn đọc tạm nhé. Đợi mấy hôm nữa xử lý xong công việc, mình sẽ đầy nhanh tốc độ bù cho những ngày chương ngắn. Cám ơn các bạn đã thông cảm. Chúc mọi người có kỳ nghỉ lễ vui vẻ nhé. With love 3 >3 ><3

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử