Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75517 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 236
hại người hại mình

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy bên trên ghi họ tên và địa chỉ của một người: “Đi về phương Bắc tìm người tên Hoàng Tam Nhi. Cậu ấy trước đây sống tại khu này nhưng giờ chuyển tới phương Bắc lập nghiệp. Cậu đến đó cứ bảo là do tôi giới thiệu. Hoàng Tam Nhi tuy hơi nhiều lời và nóng tính nhưng là người cực kỳ trượng nghĩa.”

Mông Nghĩa cảm kích tiếp nhận tờ giấy: “Đa tạ đại sư!”

Nhưng rồi sau đó lại xấu hổ ngập ngà ngập ngừng: “Đại sư, giờ tôi chẳng còn đồng nào trên người mà gia cảnh tôi cũng không mấy dư dả hay là thầy thông cảm cho tôi xin khất một thời gian, khi nào có tiền tôi quay lại gửi lễ tạ sau được không?”

Không phải Mông Nghĩa tính đánh bài chuồn mà thực sự cậu nghèo thật.

Ngờ đâu Văn Trạch Tài rất thoải mái cười nói: “Cậu là bạn của Vệ Quốc thì cũng xem như là bạn của Văn Trạch Tài tôi. Bạn bè giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, đừng nhắc tới tiền nong mất tình cảm. Được rồi, giờ cậu đi luôn đi, cũng không cần trở về nhà cứ trực tiếp ra thẳng ga tàu mà mua vé là được. Đừng chần chờ kẻo gặp bất trắc không lường trước.”

Mông Nghĩa vừa mừng vừa sợ, liên tục gập người cúi tạ. Rời khỏi Văn gia, cậu chạy sang nhà bên cạnh nhờ Viên Vệ Quốc nếu có thời gian thì báo cho cha mẹ cậu một câu để ông bà đỡ lo.

Viên Vệ Quốc nhận lời ngay: “Yên tâm, đêm nay tôi sẽ ngồi xe về đó báo tin.”

Quyết định đưa Mông Nghĩa tới chỗ Hoàng Tam Nhi là Văn Trạch Tài và Viên Vệ Quốc cùng bàn bạc rồi đưa ra thống nhất. Tuy nhiên có một việc Mông Nghĩa không biết, lần này Viên Vệ Quốc về Mông gia không chỉ báo bình an cho chú thím Mông mà còn có nhiệm vụ quan trọng hơn đó là áp giải ông bác cả lên Liêu Thành.

Để tiết kiệm thời gian, Viên Vệ Quốc đi và về ngay trong đêm. Sáng sớm hôm sau đã có mặt tại Liêu Thành.

Mới mấy ngày không gặp, ông bác cả Mông Nghĩa dường như già đi chục tuổi, mặt mũi tiều tuỵ, nếp nhăn chằng chịt, ngũ quan ủ rũ, hai mắt vô thần, là biểu hiện của điềm xấu đang bủa vậy.

Nhưng chung quy cũng là do ông ta tự làm tự chịu, hại người hại mình mà thôi.

Viên Vệ Quốc lạnh nhạt hỏi: “Ông đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Ông bác cả thất thần đáp: “Nếu không bằng lòng tôi đã chẳng theo cậu tới đây. Tên đó hại chết con trai tôi, thù này nhất định phải trả. Kể cả các cậu không tìm thì tôi cũng phải moi thằng khốn đó ra cho bằng được!”

Năm đó nhận tiền xong hắn nói nhẹ tênh, gì mà chỉ là chút xui rủi cỏn con, cố gắng chịu đựng qua ải là Mông Cương sẽ đại cát, đại lợi, hưởng phú quý sung túc cả đời. Nhưng giờ thì sao, mạng còn chả giữ được lấy cái mẹ gì hưởng vinh hoa với chả phú quý? Nhớ tới thằng con trai chết đường chết chợ tức tưởi oan ức, ông bác cả hai mắt đỏ ngầu, đau quặn tim gan.

Viên Vệ Quốc nhướng mày cười khẩy: “Nếu đã quyết tâm vậy thì giờ đi liền thôi. Nhưng ông phải nhớ cho kỹ, nhiệm vụ duy nhất của ông chỉ là nhận diện, tuyệt đối không được tự ý manh động. Người trong giới Huyền môn mà ra tay thì người bình thường không gánh nổi hậu quả đâu!”

Ông bác cả xoa xoa khoé mắt: “Tôi biết!”

Ông nào phải kẻ hồ đồ không biết suy nghĩ tới vậy. Đúng là thằng con trai duy nhất đã mất nhưng ông bà vẫn còn mấy cô con gái, mà chưa cô nào chồng con gì hết. Nếu lỡ ông có mệnh hệ gì thì chẳng phải gia đình cũng sụp đổ theo luôn hay sao.

Xe vừa cập bến, Tần Dũng đã có mặt tiếp ứng, dẫn Viên Vệ Quốc và ông bác cả tới căn cứ theo dõi. Tuy nhiên bọn họ đợi ròng rã suốt năm ngày trời mà vẫn không thấy kẻ khả nghi nào lảng vảng quanh Trình Đại Anh cùng Võ Xương Quốc.

Ông bác cả bắt đầu mất kiên nhẫn, lôi lôi kéo kéo Viên Vệ Quốc sốt ruột hỏi: “Mười mấy năm trước gã đó khoảng chừng năm mươi tuổi thế thì giờ phải già lắm rồi. Nhưng mà mấy hôm nay có thấy ông già nào tới bệnh viện đâu. Hay là các cậu tìm lầm người rồi?”

Viên Vệ Quốc hỏi ngược lại: “Năm đó chỉ có một mình ông ta thôi hả?”

“Không không, còn một thằng thanh niên nữa, chắc giờ cũng phải trên dưới bốn chục”, ông bác cả vội vàng bổ sung.

Trong khi hai người nói chuyện, Tần Dũng từ bên ngoài hớt hơ hớt hải trở về thông báo: “Trình Đại Anh xuất viện rồi, nhưng không về nhà mà lại bị cha nó đưa tới một căn tiểu viện nằm ở vùng ngoại ô tương đối heo hút, hẻo lánh. Chủ nhân của căn nhà đó là một người đàn ông khoảng tầm bốn mươi tuổi.”

Hai mắt ông bác cả tức khắc sáng ngời, hấp ta hấp tấp đứng bật dậy đòi đi liền. Còn Viên Vệ Quốc thì cảm thấy mọi chuyện quá đỗi trùng hợp, nhưng giờ cũng chẳng còn cách nào khác, chi bằng cứ thử tới đó xem thế nào.

“Đi, chúng ta đi xem thử!” Cậu ra hiệu cho Tần Dũng dẫn đường.

Tới nơi mới biết khu vực này nằm trong diện giải thể, nhà cửa, cầu cống đang bị tháo dỡ nên nhìn rất hoang tàn, đổ nát. Tuy nhiên vẫn còn một số hộ chưa tìm được nơi ở mới nên cố nán lại, nấn ná chưa vội dọn đi.

Ba người đạp lên gạch ngói ngổn ngang, đi sâu vào tận cùng con hẻm hun hút, xung quanh tường rêu phủ kín, ẩm ướt bẩn thỉu và quan trọng nhất là dày đặc âm khí.

“Tìm đúng chỗ rồi”, Viên Vệ Quốc than thầm!

Thấy sắc mặt cậu ấy thay đổi, Tần Dũng nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”

Viên Vệ Quốc trầm giọng đáp: “Căn tiểu viện này toàn âm khí là âm khí, cực giống với âm trì của lão già Chu Thất thúc. Chẳng qua quy mô không lớn bằng thôi. Chúng ta cẩn thận chút, đừng bứt dây động rừng!”

Đứng bên cạnh, ông bác cả cũng nghiêm túc lắng tai nghe chỉ có điều chẳng hiểu mô tê gì hết. Tuy vậy, thông qua thái độ hết sức nghiêm trọng của Viên Vệ Quốc, ông ấy cũng lờ mờ cảm nhận được nguy hiểm trùng trùng vậy nên không dám động đậy mà chỉ ngồi im, phóng ánh mắt oán thù ghim chặt vào cánh cổng đang đóng im lìm ở phía xa xa.

Nếu quả thực ánh mắt có thể giết người thì chắc có lẽ người trong đó đã tan xương nát thịt từ lâu rồi.

Tần Dũng chủ động nhận nhiệm vụ đi xung quanh dò la tin tức. Rất nhanh cậu ấy đã quay trở về: “Nghe nói chủ nhà đã dọn đi từ lâu rồi, người trong đó chỉ là khách thuê thôi. Hàng xóm quanh đây cũng không rõ người thuê là ai bởi căn bản hắn không hề bước chân ra khỏi cửa, mọi dồ dùng sinh hoạt với cả thức ăn nước uống đều do cha của Trình Đại Anh đưa tới.”

Vậy thì lại càng đáng nghi hơn! Viên Vệ Quốc nheo nheo mắt.

“Không ra khỏi cửa à?!” Cậu cúi người nhặt viên đá dưới đất lên, tuỳ ý tung tung vài cái: “Đi kiếm mấy đứa trẻ…”

Không cần nói hết câu, Tần Dũng đã hiểu ý ngay: “Được, cứ giao cho tôi!”

Không bao lâu sau, một đám lít nhít ồn ào kéo tới, đứa lớn nhất độ mười hai tuổi, mấy đứa bé hơn tầm ba, bốn tuổi. Trên tay mỗi đứa cầm hai hòn đá, vừa ra sức ném vừa hò hét inh ỏi

“Tao ném cao nhất!”

“Mơ đi, đá của tao bay qua cổng vào trong sân rồi kia kìa!”

“Chúng mày dẹp hết sang một bên, nhìn tao ném lên nóc nhà đây này!”

Bọn nhỏ càng hào hứng thi đấu thì những tiếng “bụp… bụp…keng…keng…” càng dồn dập. Viên nọ nối tiếp viên kia đập vào cổng sắt, rơi trong sân hoặc vướng trên mái ngói.

Ban đầu, người bên trong vẫn kiên trì, nhất quyết không chịu đi ra cho tới khi một thằng nhóc mắc tiểu, trực tiếp kéo quần xử lý ngay tại chỗ thì cánh cổng mới đột ngột bật mở.

Cơ hồ ngay tức thì, bọn nhỏ kinh hãi thét chói tai rồi ù té chạy mất dạng. Thằng nhỏ tè bậy phản ứng chậm hơn một nhịp, tới khi chúng bạn chạy hết rồi nó mới vừa xách quần vừa hoảng loạn gọi mẹ cầu cứu.

Mẹ nó lao tới rất nhanh, chả kịp hỏi vì sao con khóc mà gấp gáp bế bổng thằng bé lên rồi xoay người bỏ chạy.

Tất nhiên phải chạy thôi vì cái người đứng lấp ló sau cánh cổng kia quá mức khủng bố mà.

Không chỉ bọn trẻ con mà ngay cả ông bác Mông Nghĩa cũng đang run như cầy sấy: “Hắn…chính là hắn…”

Viên Vệ Quốc nhíu mày hỏi lại: “Ông chắc chắn chứ?”

Tên kia mặt mũi không nguyên vẹn, rất khó để nhận dạng.

Nhưng ông bác cả liên tục gật đầu khẳng định: “Chắc chắn, tôi chắc chắn. Tai bên phải của nó chỉ có lỗ tai, không có vành tai. Nhìn đáng sợ cực kỳ. Ngay lần gặp đầu tiên tôi đã bị giật mình thế nên rất ấn tượng, thậm chí còn nhớ rõ hơn cả gã sư phụ của nó nữa!”

Tần Dũng và Viên Vệ Quốc thoáng liếc nhau, không hẹn mà cùng đưa ra quyết định: “Đi ra ngoài rồi nói tiếp!”

Ở một diễn biến khác, tại đại học Liêu Thành, Văn Trạch Tài được thầy Triệu giao nhiệm vụ phân phát tài liệu ôn thi cuối kỳ cho các bạn trong lớp. Anh vừa ôm chồng tài liệu ra khỏi văn phòng giáo viên thì bị một bạn nữ xinh xắn chặn đường: “Đồng chí Văn!”

Nữ sinh này Văn Trạch Tài chẳng lạ gì bởi thời gian gần đây cô ấy rất hay lởn vởn trong tầm mắt anh. Ban đầu anh cũng chả để ý đâu nhưng chính Dương Vĩnh Thắng cứ liên tục trêu ghẹo hình như cô ả thích anh thì phải. Làm Văn Trạch Tài sợ hãi cực kỳ nên luôn tránh như tránh hủi. Tỷ như vừa rồi lúc xuống cầu thang anh đã nhìn thấy cô ta đứng mấp mé rồi nhưng anh làm bộ không thấy, trực tiếp bước ngang qua, một ánh mắt dư thừa cũng không để lại.

Nhưng nào ngờ, đối phương lại trực tiếp kêu tên anh.

“Xin hỏi có chuyện gì?” Theo phép lịch sự, Văn Trạch Tài buộc phải dừng bước nhưng thấy cô ta cứ tiếp tục tiến sát lại gần, anh khó chịu lùi về sau mấy bước, trực tiếp kéo giãn khoảng cách.

Cô nữ sinh thoáng sửng sốt nhưng ngay sau đó lại bối rối xua tay: “Ấy ấy, đồng chí đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì hết, tôi chỉ muốn đoán mệnh thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử