Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75401 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 280
sống không bằng chết

❊ ❊ ❊

Trong khi mọi người lo đứng lo ngồi, vắt óc suy nghĩ kế hoạch và biện pháp tác chiến thì Chương Toàn thảnh thơi nằm khểnh ăn táo, hí hửng thông báo “tin vui” với ông bạn già: “Thi trùng đã thành công xâm nhập lục phủ ngũ tạng của lão, không tới mười ngày nữa là lão sẽ tèo téo teo…”

Dứt lời, ông chú phá lên cười sung sướng trong khi Văn Trạch Tài và chú Chung thì tái mét mặt mày. Chú Chung lập tức nhào lên kéo tay ông bạn, lần tìm mạch tượng. Quả nhiên, mạch đập không đều và rất yếu.

Ấy vậy mà Chương Toàn chả cảm thấy gì, thậm chí tinh thần còn phấn chấn lạ thượng: “Cuối cùng thì tôi cũng có mặt mũi đi gặp mẹ rồi.”

Lời nói thì vui đấy nhưng sao khoé mắt lại cay cay, Văn Trạch Tài vội xoay mặt sang chỗ khác, đè nén cảm xúc bi thương và chua xót.

Nhìn bằng hữu đang từ từ đi vào chỗ chết, thử hỏi có ai không đau lòng cho được. Tiếc thay, Văn Trạch Tài và chú Chung chẳng thể giúp được gì, chỉ còn biết cố gắng khiến cho nguồn cơn của mọi tội lỗi - lão già Chu Thất thúc chết càng đau đớn, càng tức tưởi càng tốt. Bắt lão phải trả cái giá xứng đáng cho những đau thương, mất mát mà biết bao người vô tội đã phải hứng chịu.

Sau khi nhận được tin tức từ Bắc Kinh, đêm hôm ấy, Viên Vệ Quốc lại lẻn vào Thượng Dương. Và cũng như mọi khi, địa điểm họp mặt là tại thư phòng của lão đương gia.

Vừa gặp mặt, cậu lập tức vào thẳng vấn đề chính: “Chu Thất thúc không còn sống được bao lâu nữa, đương gia nên tranh thủ thu hồi quyền lực về tay đi.”

Lão đương gia kinh hãi tột độ: “Thất thúc sẽ chết?”

Viên Vệ Quốc cong môi cười khẩy: “Nói đến cùng thì ông ta cũng chỉ là một con người bình thường, mà đã là người thì sớm muộn gì chả phải chết. Nhưng chết cũng có kiểu này kiểu kia, cái hạng ác độc không bằng cầm thú như lão ta thì đừng mong ra đi thanh thản!”

Lão đương gia nhất thời rơi vào trầm mặc.

“Tốt hơn hết ông nên làm đúng với những gì đã thoả thuận. Nếu một ngày nào đó ông dám biến thành Chu Thất thúc thứ hai thì coi chừng cái mạng của ông đấy! Chúng tôi có thể giết được Chu Thất thúc thì cũng có thể giết chết ông!” lúc này, Thương Phong mới hờ hững lên tiếng. Hắn ta luôn chọn vị trí khuất nhất và cả người luôn đằng đằng sát khí.

Lão đương gia vội vàng lắc đầu: “Không không, không đời nào có chuyện đó xảy ra. Ước nguyện duy nhất của tôi là mong sao con cháu Chu gia được ấm no, hạnh phúc, đời đời phồn vinh, chứ không phải từng bước đi vào chỗ diệt vong.”

Dừng một lát, lão đương gia dè dặt ướm lời: “Nhưng cho dù không còn Thất thúc thì vấn có Bát thúc, lỡ như…”

“Nếu Bát thúc muốn cầm quyền thì đã không biệt tăm biệt tích tới tận bây giờ”, một câu của Viên Vệ Quốc khiến lão đương gia tức thì á khẩu.

Về cơ bản, lão đương gia hiểu đây là cơ hội phản công duy nhất. Nếu bỏ lỡ lần này thì đừng mong cả đời được ngẩng mặt làm người. Điển hình như các đời đương gia trước, ai cũng khuất phục, luồn cúi nhưng rồi có ai thoát được cái kết bi thảm hay không? Đương nhiên là không, bởi Chu Thất thúc rất ghét những người có tâm đại chí lớn, nôm na là nói không nghe lời. Nhưng bọn họ đường đường là gia chủ một thế gia lừng lẫy, sao có thể chịu để người khác đè đầu cưỡi cổ như đám hạ nhân được?

Sáng nay, các bác sĩ lại tới thăm khám và hội chẩn cho bệnh nhân cứng đầu nhất bệnh viện: “Chính vì không chịu ngủ lâu ngày nên mới bị đau đầu. Đây là biểu hiệu cho thấy hệ thần kinh trung ương đang bị tổn thương và suy nhược. Nếu muốn hết đau đầu thì chỉ còn cách là ngủ đủ giấc. Hiện giờ ngoài thuốc ngủ ra không còn biện pháp nào có thể hỗ trợ ông cụ được nữa.”

Thú thực thì các bác sĩ cũng ngán ngẩm trường hợp này lắm rồi. Người bệnh không phối hợp điều trị đã đành, lại còn lớn tiếng chỉ trích trình độ bác sĩ nữa chứ. Cho dù ông đó có lắm tiền nhiều của tới đâu thì bọn họ cũng chịu, không tài nào chấp nhận nổi cái thái độ bất hợp tác như vậy. Đấy, giờ chỉ còn mỗi cách uống thuốc ngủ thôi. Nếu cứ gan lỳ không uống thì đừng mong hết đau đầu.

Sau khi tiễn đoàn bác sĩ rời đi, Chu quản gia trở lại phòng chỉ đạo đám hạ nhân thay ga gối rồi mới quay sang nói với Chu Thất thúc: “Thất thúc à, cứ kéo dài thế này không ổn đâu.”

âm trì mất, âm nam âm nữ cũng không tìm được, nguồn lương thực bị đứt đoạn thành ra công lực của Chu Thất thúc đang dần tiêu tán, cơ thể lão hoá, trí nhớ suy giảm. Với cái tình trạng này e rằng giữ mạng còn khó, nói chi tới sống lâu sống thọ.

Đương nhiên Chu Thất thúc hoàn toàn có thể cảm nhận được những biến hoá trong cơ thể mình, lão ta buộc phải chấp nhận: “Được, ta uống…còn cả âm nam và âm nữ nữa, ta muốn ăn…”

Ngàn vạn lần lão không muốn dung nhan lụi tàn, lão căm ghét những người trẻ trung hơn mình, thậm chí ghen ghét đố kỵ với cả Chu quản gia, người luôn tận tuỵ hầu hạ lão ngày đêm không quản mệt nhọc.

Chu quản gia mặt mày khó xử, muốn nói rồi lại thôi. Thấy vậy, Chu Thất thúc gầm lên đầy dữ tợn: “Sao? Ngươi dám không tuân lệnh?”

Chu quản gia: “Thất thúc, lâu rồi không nhận được tin tức từ phía Thượng Dương…người của chúng ta sợ rằng…”

Chu Thất thúc trừng lớn mắt: “Nó dám?”

“Thất thúc, dù gì ông ấy cũng là gia chủ của Thượng Dương Chu gia…” Chu quản gia không dám nhiều lời, nhưng Chu Thất thúc có thể nghe hiểu.

Bản tính của Chu Thất thúc là thích khống chế và sai khiến kẻ khác. Thế nên lão vô cùng phẫn nộ khi nhận thấy sự việc đang có chiều hướng vượt ngoài tầm kiểm soát: “Phái người trở về nghe ngóng tình hình. Truyền lệnh đến chi nhánh Giang Hoài, yêu cầu bọn chúng mau chóng dẫn quân về Thượng Dương, ngay lập tức!”

Chu quản gia đưa thuốc cho Chu Thất thúc. Đợi lão uống xong, ông ấy mới nhẹ giọng thông báo: “Thuộc hạ đã truyền tin tới chi nhánh Giang Hoài, nhưng không ai hồi đáp. Xem ra cũng đã bị đương gia thu phục mất rồi.”

“Cái…cái gì?” Chu Thất thúc quay cuồng đầu óc, choáng váng mặt mày, còn chưa kịp bám lấy tay quản gia thì đã ngã lăn quay xuống đất.

Chu quản gia chỉ lẳng lặng đứng nhìn, không hề có ý định đỡ dậy. Phía sau, đám hạ nhân vẫn bận rộn dọn dẹp phòng ốc, như thể không ai trông thấy Chu Thất thúc đang nằm bẹp dưới đất.

Toàn bộ sự việc đều được Xuân Yến đứng ngoài cửa sổ thu hết vào mắt. Sau khi về phòng, nó liền nắm lấy tay chú Chung để truyền tin. Chú Chung cũng ngỡ ngàng vô cùng, vội vàng kéo mọi người lại thảo luận: “Không ngờ Chu quản gia lại to gan lớn mật tới vậy. Mà cứ cho là bọn họ đang diễn kịch đi thì Chu Thất thúc cũng đâu cần đẩy bản thân vào chỗ khốn cùng và nhục nhã như vậy. Huống hồ chúng ta đâu phải Chu Bát thúc. Tính ra lão còn chưa biết chúng ta là ai cơ mà, thậm chí còn chẳng có tính uy hiếp bằng phe đương gia ấy chứ.”

Liệu có cần thiết phải bày một trận lớn tới vậy không?

Đang lúc mọi người tập trung vắt óc suy nghĩ thì tiếng gõ cửa đột ngột vang lên. Bầu không khí lập tức ngưng đọng, mặt ai cũng ngập tràn cảnh giác và phòng bị. Chú Chung ra hiệu cho Văn Trạch Tài đứng im để Xuân Yến ra mở cửa. Quả nhiên, người tới là Chu quản gia.

“Chúng ta nói chuyện chút nhỉ”, Chu quản gia mỉm cười thân thiện.

“Ông là ai?” Văn Trạch Tài bước lên một bước, dùng thân mình che chắn cho hai ông chú.

“Ồ, cậu không biết tôi đâu”, Chu quản gia hơi hơi nhướng mày, sau đó nhìn lướt qua Xuân Yến: “Lần trước con rối trộm quần áo cũng là tác phẩm của ngươi à?”

Chữ cuối cùng vừa dứt, ánh mắt sắc lẹm của ông ta vừa hay lia tới chú Chung.

Chú Chung giấu tay phải phía sau lưng, hiên ngang mắt đối mắt: “Đúng vậy.”

Nếu ông ta đã tìm tới cửa thì hẳn đã phát hiện ra tất cả. Vậy thì cứ lật bài ngửa rồi tuỳ cơ ứng biến!

Chu quản gia gật gù tán thưởng: “Cao thủ cao thủ, lâu lắm rồi ta mới lại gặp được một con rối sư tài ba như vậy. Có thể vào phòng nói chuyện không?”

Thông qua vài phút đối thoại ngắn ngủi, Văn Trạch Tài cảm thấy Chu quản gia lúc này rất khác so với khi ở bên cạnh Chu Thất thúc. Ông ta tự tin hơn, khí chất hơn, thông tuệ hơn, có cảm giác như thể đôi mắt sáng ngời kia nhìn thấu hết thảy, không gì có thể che giấu được.

Văn Trạch Tài vươn tay nói: “Mời vào.”

“Cám ơn”, Chu quản gia nhìn xoáy Văn Trạch Tài giây lát rồi bước vào phòng.

Xuân Yến nhanh tay khoá trái cửa lại, sau đó đứng chắn ngang ngăn không cho ai ra vào.

Chu quản gia lờ đi, coi như không biết hành động đó của Xuân Yến. Ông ta thoải mái ngồi xuống ghế, tủm tỉm cười với Chương Toàn: “Đã lâu không gặp.”

Khoé miệng Chương Toàn khẽ giật: “Không lâu, mới nửa tháng thôi.”

Chu quản gia nhướng mày: “Phải không, ta nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau cũng phải cách đây hơn ba mươi năm rồi. Khi đó ngươi mới là đứa nhóc chưa lớn.”

Chương Toàn há hốc miệng: “Cái…cái gì cơ?”

Chú Chung và Văn Trạch Tài lập tức di chuyển tới bên cạnh Chương Toàn, mỗi người sừng sững đứng một bên, chằm chằm nhìn Chu quản gia với ánh mắt hình viên đạn.

Văn Trạch Tài đại diện lên tiếng trước: “Xin hỏi hôm nay ông tới có việc gì?”

“Đích thực là có việc”, Chu quản gia vắt chân chữ ngũ, thuận tay với lấy quả táo trên bàn, tuỳ ý tung hứng chơi đùa.

“Ta muốn mang Chu Thất thúc đi!”

Ngữ khí này không phải thương lượng mà là thông báo.

“Không được!” Chương Toàn phản ứng cực kỳ gay gắt.

Tuy nhiên, Chu quản gia vẫn điềm nhiên như không: “Ta biết cậu sẽ phản đối. Nhưng cậu nên nhớ, dù có không muốn thì cậu cũng không thể ngăn được ta. Ta sẽ giải thuật giúp cậu, cho cậu sống sót với điều kiện giao Chu Thất thúc cho ta. Yên tâm, ta đảm bảo sẽ không cho hắn được sống yên, nhưng hắn cũng không được phép chết!”

“Có đôi khi, sống còn đau khổ gấp vạn lần chết! Về điều này chắc cậu rõ hơn ai hết, có phải không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử