Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75431 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 284
ăn vạ

❊ ❊ ❊

Tối hôm ấy, Chương Toàn sang tạm biệt mọi người

“Chú phải về với Xuân Ni đây, để nó ở nhà một mình không yên tâm tí nào.”

Nhìn ông chú cười tươi roi rói mang đôi giày Xuân Ni làm tặng Viên Vệ Quốc, Văn Trạch Tài tế nhị nhắc nhở một câu: “Nhớ khai thông tư tưởng cho con bé đấy.”

Chương Toàn nghiêm túc gật đầu: “Cứ yên trí, vả lại con gái chú vừa xinh đẹp lại giỏi giang, nhất định sẽ có một chàng thanh niên tuấn tú, tốt bụng dành riêng cho nó.”

Văn Trạch Tài giơ ngón cái nhiệt liệt tán đồng, sau đó quay về phòng mang ra một chiếc hộp gỗ đưa cho Chương Toàn: “Nếu về đó rảnh rỗi không có việc gì làm thì chú thử nghiên cứu xem thế nào.”

“Cái gì vậy?” Chương Toàn nghi hoặc mở hộp, bên trong chỉ có duy nhất một tờ giấy, “Haha, đừng nói là tờ giấy nợ hôm bữa nha!”

Chính là tờ giấy mượn quần mà Chương Toàn bỏ lại làm dấu chỉ đường cho anh cả Tất.

“Không phải cái đó”, Văn Trạch Tài phát mệt với ông chú hay thích đùa dai, “thôi nói chuyện nghiêm túc này, đây là báu vật đấy, vả lại cháu tin rằng chỉ có chú mới có thể tái tạo lại nó một lần nữa.”

Chương Toàn thu hồi vẻ cợt nhả, cẩn thận xem kỹ một lượt. Nhưng đọc tới đâu là ồ à tới đó: “Trời trời, thật sự được hả?”

Không phải chú không tin mà là nội dung trong này quá mới mẻ, vượt xa ngoài sức tưởng tượng. Từ trước tới nay, tất cả mọi người đều biết nguyên liệu chủ chốt để làm ra giấy hoàng cốt tương là xương người. Thế mà công thức này lại thay đổi ngay nguyên liệu quan trọng nhất, như vậy liệu có giữ được hiệu quả hay không?

“Thật sự được. Trước giờ cháu vẫn nhập giấy từ chỗ Dương lão tiên sinh. Uy lực của nó kinh khủng cỡ nào chú cũng biết rồi đó”, như để khẳng định thêm cho lời nói của mình, Văn Trạch Tài đưa cho ông chú tờ giấy hoàng cốt tương đã được chính tay mình vẽ bùa lên đó.

Chương Toàn đón bằng hai tay, cẩn trọng xem xét: “Cho chú mấy tờ đi, đợi chú làm ra thành phẩm sẽ gửi cho cháu đầu tiên.”

Nghiên cứu là niềm đam mê bất tận của ông chú, thế nên cái gì càng quái, càng lạ thì chú ấy càng hứng thú và yêu thích.

Văn Trạch Tài sảng khoái cho hẳn chục tờ.

Chương Toàn cười tít mắt, sung sướng ôm báu vật rời đi. À còn có thêm mấy bộ quần áo Điền Tú Phương mới may cho nữa chứ. Chuyện là sau khi mất cái quần, Văn Trạch Tài liền về mách vợ. Điền Tú Phương cười xoà, sau đó chọn vải may tặng ông chú vài bộ mặc thay đổi. Mới làm xong đây thôi, còn chưa kịp đưa qua thì hôm nay ông chú đã sang tạm biệt rồi. Thôi thì coi như quà chia tay vậy!

Thiên Nam và Hiểu Hiểu lưu luyến không nỡ xa, mỗi đứa ôm rịt lấy một bên cánh tay ông Chương, lẽo đẽo theo ra tới tận ngoài cổng. Chả biết ba ông cháu nói với nhau những gì mà lúc quay vào thấy mắt hai đứa nhỏ đỏ hoe, còn chú Chương thì bước đi vội vàng, không dám ngoái đầu nhìn lại.

===

“Ủa, người đó là ai thế?”

“Không biết nữa, nhưng trông thảm quá. Ê, trên mặt đất có tấm bìa viết cái gì kia, ai biết chữ đọc dùm cái coi…”

Hôm qua nghe tin Văn đại sư đã trở về, sáng nay Tần Dũng liền xách bánh bột ngô, món ruột của thím Tần sang tặng. Nhưng vừa bước chân đến đầu phố đã thấy một đám người bu đen bu đỏ trước tiệm đoán miệng. Tần Dũng nhíu mày, vội rảo bước đi qua nhìn xem.

“Cho qua, cho qua…” Tần Dũng len vào đám đông, khó khăn nhích từng chút một.

Nhận ra trợ lý của Văn đại sư, mọi người vội vàng dạt sang hai bên nhường đường cho Tần Dũng đi lên phía trước.

Hoá ra trung tâm gây rối trật tự chính là ông Văn. Ông ta ngồi bệt dưới bậc thềm, bộ dáng nhếch nhác chật vật, quần áo rách te tua, mặt mũi lấm lem, đen đen bẩn bẩn. Thấy mọi người vây đông, ông ta bắt đầu ỉ ôi than vãn: “Khốn khổ khốn nạn cho cái thân tôi, có trời đất chứng giám những gì tôi viết ra đây hoàn toàn đều đúng sự thật. Tôi có sao nói vậy, không biết lừa đảo, dối gạt là gì. Nếu tôi mà không phải cha đẻ của Văn Trạch Tài thì tôi sẽ bị trời đánh thánh đâm, ra đường ô-tô cán chết!”

Đám đông ồ lên, xầm xì bàn tán. Tần Dũng không nói hai lời, trực tiếp nhặt tấm bìa lên. Ông Văn sợ mất đồ, vội vàng ôm chặt một bên chân Tần Dũng, nóng nảy la oai oái: “Này này làm cái gì đấy, sao lại cướp đồ của tôi?”

Được đà, ông ta lập tức gào mồm ăn vạ: “Trả lại đây, cậu là ai tại sao lại lấy của tôi. Có biết là tôi phải van xin lạy lục nửa ngày trời mới nhờ được người viết giúp không hả? Tôi mang ra đây vì muốn khẩn cầu ông trời soi xét cho số phận thảm thương của mình và muốn mọi người nhìn rõ bộ mặt thật của Văn Trạch Tài. Nó không tử tế, đạo mạo như những gì mọi người vẫn nghĩ đâu. Thực tế nó là một đứa bất hiếu, quay lưng với gia đình, tệ bạc với cha mẹ, anh em!”

Xung quanh lại lần nữa nhao nhao lên như cái chợ vỡ

“Ồ, hoá ra là cha của Văn đại sư à?”

“Nom giống phết nhỉ, nhất là cặp lông mày kia, giống y hệt Văn đại sư!”

“Công nhận đấy, càng nhìn càng thấy giống. Thế nhưng sao cha ruột của Văn đại sư lại thảm thương quá vậy?”

“Vừa rồi bà không nghe ông ấy nói gì à? Là Văn đại sư không phụng dưỡng vợ chồng họ, để hai ông bà già sống khổ sở, nhếch nhác. Haizzz, củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời!”

“Giờ này còn Văn đại sư cái mả mẹ gì nữa, thằng súc sinh bất hiếu như nó không xứng đáng để mọi người trọng vọng!”

Vài thành phần quá khích bắt đầu buông lời mạt sát. Tần Dũng hung tợn trừng mắt cảnh cáo, gã đó sợ co vòi, tránh tránh né né tính đánh bài chuồn. Nhưng rồi nhìn thấy ông Văn vẫn đang ôm chân Tần Dũng khóc lóc sụt sùi thì gã ta lại nhào lên, ưỡn ngực gân cổ cãi: “Sao sao, lườm cái gì mà lườm, tôi nói không đúng chắc? Vẫn biết anh đi theo Văn Trạch Tài nhưng cũng nên mở to mắt mà phân biệt trắng đen phải trái chứ. Nhìn ông già dưới chân anh kia kìa, nom có tội nghiệp không? Vì làm cha Văn Trạch Tài nên mới được hưởng cái phúc phần đấy đấy, quý hoá chưa? Tôi khuyên anh nên tự lo cho mình đi thì hơn, đến cha đẻ mà còn đối xử tệ bạc như vậy thì chả biết những người khác sẽ tới mức nào nữa!”

Vừa nghe thấy cậu thanh niên mới tới là thân tín bên cạnh Văn Trạch Tài, ông Văn càng ôm chặt, cái miệng cũng hoạt động hết công suất: “Á à, tưởng ai vô nhân tính đến cướp đồ của một ông già, hoá ra là tay sai của Văn Trạch Tài, được lắm, tao cắn chết mày, cắn chết mày…”

Dứt lời, ông Văn há to miệng nhắm ngay đùi Tần Dũng chuẩn bị ngoạm xuống. Theo quán tính, Tần Dũng định giơ chân đá văng lão ra nhưng chưa động thủ thì đã kịp khựng lại vì sợ sẽ gây thêm phiền phức cho Văn đại sư. Ngộ nhỡ ông ta đúng là cha anh ấy thật thì một cú đá sẽ khiến Văn đại sư mang tiếng bất hiếu suốt đời. Vì anh em, Tần Dũng nhẫn nhịn chịu đau.

“Hừ, cắn đã chưa ông già, bao lâu rồi không được ăn thịt à, sao ôm chặt quá vậy? Ông không biết xấu hổ thì cũng phải biết bẩn chứ hả?”

Bất thình lình một bàn tay thò tới xách cổ ông Văn kéo ra. Tần Dũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nhích người đứng phía sau vị anh hùng cứu tinh, Triệu Đại Phi.

“Văn đại sư đâu”, Tần Dũng ghé tai Đại Phi hỏi nhỏ.

“Yên tâm đi!” Triệu Đại Phi mấp máy môi đáp lời. Cũng may sư phụ liệu sự như thần, đã sớm có chuẩn bị từ trước.

Đang cắn ngon lành thì bị giật ngửa ra phía sau, ông Văn hết cả hồn. Nhưng vừa mới lồm cồm bò dậy ông ta đã lại mồm năm miệng mười la lối om sòm: “Ôi giời ơi, mọi người lại đây mà xem, Văn Trạch Tài sai người tới đuổi đánh cha đẻ của nó này….”

“Thôi thôi thôi, ông câm mồm đi, nghe chối tỉ quá!” Triệu Đại Phi khoanh hai tay trước ngực, khinh bỉ từ trên cao nhìn xuống, “chắc xui xẻo tám kiếp dồn lại nên sư phụ nhà tôi mới vớ phải một người cha cực phẩm như ông! Ông muốn tung hê hết lên chứ gì, được thôi, ông thích thì tôi chiều. Rất tiếc chúng tôi lại chẳng sợ xấu mặt. Tiện thể có đông đủ bà con ở đây, tôi tuyên bố luôn, cái lão già lôi thôi lếch thếch này đích thị là cha đẻ của sư phụ tôi đấy. Nhưng mà lão cha này lợi hại hơn cha mọi người nhiều!”

Quả nhiên lời này thành công thu hút sự chú ý của bàn dân thiên hạ. Bản tính ai chả thích hơn thua, nhất là động tới bố mình thì còn lâu mới chịu để yên. Để xem ông già này có gì ghê gớm nào!

Đợi mọi người tập trung hết về đây, Triệu Đại Phi mới hắng giọng, thẳng lưng nói lớn: “Cha người ta luôn mong con cái mình được ấm no, hạnh phúc. Mặc dù đôi lúc không tránh khỏi thiên vị đứa này, đứa kia hơn một tí nhưng tựu chung lại thì đều yêu thương và mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho các con mình.”

Đám đông thi nhau gật gù đồng tình, nhất là hội chị em phụ nữ. Không ít thì nhiều họ đã từng trải qua cảm giác tủi thân vì bị cha mẹ đối xử bất công. Nhưng chỉ cần cha mẹ hãn còn yêu thương, quan tâm thì bọn họ đều bấm bụng nhẫn nhịn cho qua. Thậm chí sẽ cưng chiều luôn cả cái người được sủng ái nhất nhà.

Nhận được sự hưởng ứng, Triệu Đại Phi càng nói càng hăng: “Tuy nhiên có bất công đến mấy thì tin chắc rằng không có ông bố nào giống với ông già này. Ông ta ép con trai lớn phải nhường vị trí công tác cho đứa con trai nhỏ mà ông ta yêu quý nhất, rồi lại bắt thằng lớn xuống nông thôn để thằng bé ở lại thành phố ăn sung mặc sướng. Không những vậy còn phân gia, chia hộ khẩu. Chưa dừng lại ở đó, bọn họ cảm thấy cả đời này sư phụ tôi sẽ chết dí trong cái chốn thâm sơn cùng cốc, quê mùa đói khổ kia nên đã dứt khoát gửi thư từ con, đoạn tuyệt quan hệ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử