Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75354 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 240
đầy tháng tiểu thảo

❊ ❊ ❊

“Tiệc đầy tháng của Tiểu Thảo định làm thế nào?” Văn Trạch Tài một bên cầm sách một bên nhìn Triệu Đại Phi đang cắm cúi ghi ghi chép chép.

Sau khi lên xong thực đơn, Triệu Đại Phi đưa qua cho sư phụ duyệt: “Con tính làm những món này, chắc mời nhà chú Viên với mấy gia đình thân quen xung quanh đây thôi.”

Ở Liêu Thành, Triệu Đại Phi quen biết không nhiều song hầu hết đều là các mối quan hệ thân tình.

Văn Trạch Tài xem kỹ một lượt rồi gật gù: “Uhm, cũng được, nhờ mấy thím nấu ngon nấu giúp cho.”

“Dạ xong hết rồi sư phụ. Thím Lưu và thím Lý bảo cứ giao hết cho hai thím ấy”, Triệu Đại Phi nở nụ cười ấm áp.

Nghe hai thầy trò bàn bạc, Điền Tú Phương cũng ngó đầu lại nhìn nhìn: “Hình như thiếu món rau trộn nhỉ?”

“Thôi trời lạnh lắm, làm rau trộn cũng chẳng mấy người ăn. Con thấy chi bằng thêm món mặn ăn cho ấm người. Sư mẫu thấy sao, được không?”

Hiếm khi nào thấy Triệu Đại Phi nghiêm túc tới vậy, Điền Tú Phương cũng phải bật cười: “Được, tốt tốt lắm. Để ngày mai sư mẫu cầm thực đơn sang chỗ mấy thím rồi sắp xếp đi chợ mua sắm nguyên liệu. Cứ chuẩn bị trước một ngày cho đỡ cập rập.”

Tiệc đầy tháng của Tiểu Thảo rất chỉn chu và hoành tráng. Khách khứa ai nấy đều há hốc miệng sửng sốt vì chưa từng thấy nhà nào đãi tiệc đầy tháng cho con gái mà lại làm lớn tới vậy. Nhưng được ăn ngon tội gì không vui, thế là bầu không khí thoắt cái náo nhiệt tưng bừng.

Cầm chén rượu trên tay, Triệu Đại Phi cười tít mắt cụng ly với từng người một. Văn Trạch Tài cơ hồ cũng không rời cái ly nửa phút. Cánh đàn ông chịu trách nhiệm tiếp khách còn Điền Tú Phương thì xếp đầy một rổ trứng gà rồi cẩn thận truyền quanh bàn, tặng quan khách mỗi người một quả với ngụ ý chia sẻ niềm vui và sự may mắn tới toàn thể mọi người.

Đây là một trong những phong tục lâu đời, không thể thiếu trong nghi lễ đầy tháng cho trẻ sơ sinh. Bởi quả trứng tròn là biểu tượng của sự đầy đủ, vẹn toàn, viên mãn và mong muốn cuộc sống no đủ.

Còn nói riêng về tập tục cúng đầy tháng thì mỗi vùng miền lại có nét văn hoá đặc sắc riêng. Thí dụ nơi thì làm trứng tráng bao, nơi lại luộc trứng gà rồi nhuộm đỏ vì họ quan niệm màu đỏ mang ý nghĩa chúc phúc cho đứa trẻ có được vận số đỏ, may mắn và mạnh khoẻ.

Nhập gia tuỳ tục, vợ chồng Triệu Đại Phi quyết định tổ chức theo lễ tiết ở Liêu Thành. Bởi dẫu làm cách gì thì chung quy lại cũng cùng một ý nghĩa. Đây là dịp thể hiện sự tạ ơn đối với các bà Mụ, ông Đức đã chăm sóc, bảo vệ đứa trẻ khoẻ mạnh. Cầu xin Thần linh, thánh thần che chở, bảo hộ và đem đến cho bé nhiều điều tốt đẹp. Ngoài ra cũng là dịp thông báo tới toàn thể họ hàng, những người thân quen về sự có mặt của thành viên mới, để mọi người tới chung vui và chúc phúc cho bé. Và đây cũng là dấu mốc kết thúc thời kỳ ở cữ, mẹ và bé có thể quay lại nếp sống sinh hoạt bình thường, sẵn sàng bắt đầu một hành trình mới đầy tuyệt vời và tươi đẹp.

Lúc này, bé con Tiểu Thảo đang được thím Tần ẵm đi chào hỏi quan khách. Hôm nay Tiểu Thảo bội thu, nhận được rất nhiều tình cảm yêu thương và quá trời lời khen tặng cũng như chúc phúc may mắn.

Chào hỏi sơ một lượt vậy thôi, thím Tần nhanh chóng bế bé về phòng với mẹ cho ấm. Hôm nay thời tiết đặc biệt lạnh, mọi người không ai cho Trần Vân Hồng ra ngoài vì sợ nhiễm phong hàn.

Sau khi tặng xong trứng gà, Điền Tú Phương bưng cho bà đẻ một tô canh nóng hổi: “Đói bụng chưa, mau ăn đi này.”

“Dạ con không sao, cám ơn sư mẫu” Trần Vân Hồng nhận lấy chén canh rồi cười cười nhìn Tiểu Thảo đang nằm chơi trên giường: “Hôm nay con bé vui lắm, cười toe toét nãy giờ.”

“Dĩ nhiên rồi, hôm nay người ta là nhân vật chính mà lại”, Điền Tú Phương làm ấm tay rồi ẵm bé con lên yêu chiều cưng nựng.

Hai chị em ở trong phòng vừa nói chuyện vừa chăm sóc Tiểu Thảo. Còn Văn Trạch Tài và Triệu Đại Phi thì tất bật với khách khứa tới tận hơn chín giờ tối tiệc mới tàn.

Tiễn khách ra về, mỗi người một chân một tay phụ dọn dẹp. Điền Tú Phương thu dọn chén dĩa còn Văn Trạch Tài cùng Triệu Đại Phi chia nhau khiêng bàn ghế.

Sau khi xếp xong chiếc chén cuối cùng vào rổ, Điền Tú Phương xua tay nói: “Thôi cứ tạm thế đã, để ngày mai rồi làm tiếp.”

“Vâng, cũng chỉ còn nồi niêu với cả chén đũa nữa thôi” thú thực thì Triệu Đại Phi sắp gục tới nơi rồi. Nhờ chén canh giải rượu cậu mới cầm cự được tới giờ này đấy, chứ không thì đã lăn ra ngáy khò khò từ nãy cơ.

Văn Trạch Tài cầm danh sách, cẩn thận đếm số lượng bàn ghế và bát đũa: “Đủ cả, không thiếu cái nào. Thôi mọi người rửa tay rồi vào nghỉ ngơi đi, hôm nay vất vả rồi!”

Qua tiệc đấy tháng mấy ngày là Trần Vân Hồng cũng hoàn thành thời gian ở cữ. Một tháng trời ít vận động, chỉ quanh quẩn trong phòng, cô cảm giác người ngợm uể oải, tay chân rệu rã, chả có tí sức lực nào. Thế là vừa hết kiêng cữ, cô đã nhiệt tình bao thầu toàn bộ việc vặt trong nhà từ nấu nướng, giặt giũ cho tới dọn dẹp lặt vặt. Còn công việc bán buôn thì vẫn phải hoãn thêm một thời gian nữa, đợi em bé cứng cáp có thể địu sau lưng thì Trần Vân Hồng mới ra cửa hàng được.

Nửa tháng sau, Chương Toàn về tới. Chắc chuyến đi lần này vất vả cho nên ông chú gầy xọp hẳn đi nhưng hai mắt lại sáng ngời, tinh thần phơi phới.

Vừa về một cái là Chương Toàn rẽ sang Văn gia báo tin cho Văn Trạch Tài ngay: “Chu Bát thúc không hề xuất hiện nhưng tôi trông thấy đồ đệ của ông ấy. Người độ đệ này cũng phải cỡ trên dưới sáu mươi tuổi rồi. Không biết là thật hay giả nữa.”

“Hơn sáu mươi tuổi?” Triệu Đại Phi choáng váng: “Trời ơi, chắc phải giỏi dữ lắm thì mới dạy được cho một ông lão như vậy…”

“Nói con ngốc đúng là chả oan tí nào!” Văn Trạch Tài thở dài: “Làm sao con biết ông ta không đi theo Chu Bát thúc từ nhỏ. Đừng quên Bát thúc là người thời nào!”

Dựa theo số tuổi của Chu Bát thúc thì dạy học trò khoảng năm, sáu chục năm là chuyện hết sức bình thường.

“Nhưng tôi cứ cảm thấy sai sai thế nào ấy”, Chương Toàn khoanh hai tay trước ngực, đăm chiêu suy nghĩ: “Nếu hắn ta thực sự là đệ tử ruột của Chu Bát thúc thì vẻ ngoài không thể già cả như thế được. Mọi người thấy đúng không?’

Văn Trạch Tài hiểu ý Chương Toàn, nhưng anh không tán đồng: “Vì thuật pháp đó mà Chu Bát thúc phải chịu tai hoạ nặng nề, nếu truyền xuống há chẳng phải hại đồ đệ hay sao. Tôi không nghĩ Bát thúc sẽ dạy thuật đó cho bất kỳ ai đâu.”

Trương Toàn trầm mặc ngẫm nghĩ.

Văn Trạch Tài hỏi tiếp: “Hiện giờ người đệ tử đó đang ở đâu?”

Chương Toàn nhún vai: “Bị người của Chu Thất thúc mang đi rồi, nhưng chắc chắn sẽ không nguy hiểm đến tính mạng. Dầu gì đồ vật lão Thất thúc cần vẫn đang nằm trong tay Bát thúc mà, thế nên lão không dám làm hại thân tín của Bát thúc đâu.”

Lúc này Viên Vệ Quốc mới lên tiếng: “Mặc kệ thế nào thì thế cục bây giờ cũng đang có lợi với chúng ta.”

Hai phe Thất thúc - Bát thúc đang trong thế kìm kẹp, khống chế lẫn nhàu, bọn họ ở ngoài càng có thêm nhiều thời gian đi tìm Dương bùn trùng.

===

Hiện tại, Văn Trạch Tài tạm đóng cửa hàng để ở nhà tập trung ôn thi cuối kỳ.

Thương chồng học hành vất vả, hôm nào Điền Tú Phương cũng chuẩn bị thêm bữa khuya để anh ăn cho đỡ đói.

Thấy sư phụ đèn sách ngày đêm, Triệu Đại Phi cũng bắt chước, ôm sách vở lon ton tới ngồi bên cạnh.

Văn Trạch Tài nhướng mày nói vu vơ: “Cũng không biết kiên trì được bao lâu.”

Ấy thế mà nhờ câu khích tướng này của sư phụ, Triệu Đại Phi thực sự kiên trì được tới tận lúc Văn Trạch Tài thi xong.

Có câu “luyện mãi thành tài, miệt mài tất giỏi”, nhờ sự kiên trì và cố gắng mà kiến thức về Tướng Thuật của Triệu Đại Phi đã tiến bộ vượt bậc.

“Ông năm nay có sao Thiên Lương (1) cao chiếu, thành ra tiến nhiều hơn lùi, cát nhiều hơn hung. Tuy nhiên song song với đó cũng lại xuất hiện sao Bệnh (2) ánh xạ dẫn đến thân thể có chút bệnh tật. Đồng thời trong lúc ra vào phải hết sức cẩn trọng bằng không sẽ mất nhiều hơn được. Tốt nhất là đầu năm tiến công, cuối năm phòng thủ.”

Triệu Đại Phi nghiêm túc nói với ông lão đối diện, cũng chính là vị khách đầu tiên trong sự nghiệp đoán mệnh của mình.

Thoạt đầu, ông lão sửng sốt vô cùng. Nhưng bình tĩnh ngẫm lại thì công nhận là đúng thật.

Nét lo lắng nặng trĩu khuôn mặt, ông hỏi: “Triệu đại sư, vậy khi nào thì tôi sẽ đổ bệnh. Chắc không rơi vào đúng cửa ải cuối năm chứ hả? Còn có một tháng nữa là tới Tết rồi.”

Năm hết Tết đến, nhà bao việc mà ngã bệnh thì chán lắm. Vả lại tuổi cao sức yếu, bệnh tật kéo tới là ầm ầm như núi đổ, đâu thể khoẻ lại trong ngày một ngày hai. Đã thế còn rơi vào mùa đông rét buốt mới càng mệt tợn. Kể cả có cố lướt qua mùa đông thì sang xuân cũng chưa chắc đã giữ được cái mạng già này.

===

Chú thích:

(1)Sao Thiên Lương hóa khí là Ấm tinh – Ấm tức tập ấm, là cái bóng của cha mẹ. Nên Thiên Lương còn được gọi là Thọ Tinh. Chủ về phúc thọ và phúc đức. Trong Tử Vi Đẩu Số coi Thiên Lương là thần cai quản Cung Phụ Mẫu. Trong tổ chức, Thiên Lương thường đóng vai trò quân sư, mưu sỹ…

Thiên Lương nguyên thuộc thổ

Nam đẩu tối cát tinh

Hoá ấm danh diên thọ

Phụ mẫu cung chủ tinh

Điền trạch huynh đệ nội

Đắc chí phúc tự sinh

Hình thần tự trì trọng

Tâm tính cánh hoà bình

Sinh lai vô tai hoạn

Văn chương hữu thanh danh

Lục thân cánh hoà lục

Sĩ hoạn cư vương đình

Cự môn nhược tương hội

Lao bác lịch lịnh tân

Nhược phùng thiên cơ chiếu

Tăng đạo hưởng sơn lâm

Nhị tịnh tại Thìn Tuất

Phúc thọ bất tu luân.

Nghĩa là: Sao Thiên Lương thuộc thổ, Nam đẩu tinh hóa khí là ấm (Bóng che trở) có danh là diên thọ, làm chủ cung Phụ Mẫu. Vào điền trạch, huynh đệ đem lại tốt lành. Tính tình trì trọng hòa bình, ít gặp tai hoạ, theo nghiệp văn chương dễ nổi tiếng. Ra làm quan dễ hiển đạt. Hội cùng Cự Môn thì cuộc đời vất vả, gian truân, thấy Thiên Cơ chiếu ưa điều đạo, thích tu ẩn sơn lâm.

(2)Sao bệnh trong khoa tử vi mang nhiều hàm nghĩa xấu, chủ về bệnh tật, con người lúc này bắt đầu suy giảm, già đi và bắt đầu lâm bệnh.

Vị trí: Sao bệnh đứng vị trí thứ 7 trong 12 sao thuộc Trường Sinh, theo thứ tự: Trường Sinh, Mộc Dục, Quan Đới, Lâm Quan, Đế Vượng, Sao Suy, Bệnh, Tử, Mộ, Tuyệt, Thai, Dưỡng.

Ngũ hành: thuộc Hoả.

Đặc tính: Chủ về bệnh tật. Sau giai đoạn “suy” - già đi, xuống sức thì tới giai đoạn bắt đầu đổ “bệnh”, trên cơ thể xuất hiện nhiều bệnh tật hơn do các cơ quan chức năng không còn tốt như trước để có thể chống lại các tác nhân gây bệnh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử