Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75412 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 221
lời nói dối thiện ý

❊ ❊ ❊

Chẳng ai buồn đáp lời cô ta, Tần Dũng và Triệu Đại Phi không, Văn Trạch Tài lại càng không. Anh lẳng lặng rút một tờ giấy hoàng cốt tương, điêu luyện múa bút viết xuống một dòng chú. Sau đó, anh quẹt diêm đốt tờ giấy. Tro tàn rơi vào chén nước, màu trong vắt ban đầu nhanh chóng chuyển đen xì.

Anh đẩy tới trước mặt cô ta, nói: “Muốn biết vì cái gì thì nhỏ vào đây một giọt máu.”

Canh Tư Tuệ không chút do dự, giơ ngón tay chuẩn bị cắn. Rất may, Văn Trạch Tài ngăn cản kịp: “Từ từ, tôi chỉ cần một giọt máu thôi.”

Nói đoạn, anh rút ra cây kim, trực tiếp đâm vào đầu ngón tay Canh Tư Tuệ.

Kim mảnh và nhọn, đâm vào da thịt dĩ nhiên đau. Lại còn là lấy tinh huyết, thế nên càng đau hơn gấp bội. Song lúc này đây, Canh Tư Tuệ hoảng loạn và rối bời đến độ mất hết cảm giác, chẳng còn biết đau đớn là cái gì nữa.

Lấy máu xong, Văn Trạch Tài chỉ đạo tiếp: “Cầm lên uống hết đi.”

Trợn trừng mắt nhìn chén nước đen lòm, Canh Tư Tuệ hơi khựng lại, chần chừ giây lát. Cuối cùng, cô lấy hết sức bình sinh nhắm chặt mắt lại, ngửa đầu đổ thẳng vào họng.

“Sáng mai cô quay lại đây tìm tôi, tôi sẽ cho cô lời khuyên” ý của Văn Trạch Tài là giờ cô có thể đi rồi.

Canh Tư Tuệ cũng không hỏi thêm gì, cô hướng về phía bọn trẻ vẫy vẫy tay. Đau lòng thay, bọn chúng do dự đôi chút rồi mới miễn cưỡng đứng dậy, đùn đẩy nhau lết từng bước chậm rì rì tới bên cạnh mẹ. Trước thái độ của các con, trái tim Canh Tư Tuệ như bị bóp nghẹt, trong lòng dâng lên một cỗ chua xót khó nói thành lời.

Đêm hôm ấy, Canh Tư Tuệ mơ một giấc mơ rất dài.

Trong mơ, lúc thì cô thấy mình là gái lớn, lúc là gái thứ, lúc lại thành gái nhỏ. Nhưng mặc kệ là đứa nào thì cảnh tượng cũng đều thảm hại như nhau. Không chỉ đói rét mà còn liên tục bị đánh, bị mắng, bị đối xử thậm tệ. Song kinh khủng thay, thủ phạm đánh bọn nhỏ lại đeo gương mặt của cô.

Các hình ảnh nối tiếp, chồng chéo lên nhau, lặp đi lặp lại liên miên không dứt. Canh Tư Tuệ chới với, chông chênh, không sao thoát ra được.

Càng chìm sâu vào mộng, cô càng quên mất mình là ai. Cô trở thành tụi nhỏ, cùng có chung nỗi khiếp sợ gia đình, cùng đau chung nỗi đau thể xác và kinh khủng nhất là cùng hận thù một người.

Thì ra, trong lòng mỗi đứa trẻ đều ngập tràn thù hận, chúng kinh hãi và oán giận chính mẹ ruột của mình.

Bàng hoàng thoát khỏi cơn mê, nước mắt Canh Tư Tuệ cứ thế tuôn rơi lã chã, ướt nhẹp mặt và cổ, kể cả chiếc gối đầu cũng ướt đầm đìa.

Ai ngờ đâu, còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị ông chồng đạp cho một cái rõ mạnh cùng lời cằn nhằn quen thuộc: “Dậy đi, con Ngũ nó đang gào mồm lên kia kìa. Mẹ kiếp, toàn một lũ vịt giời ăn hại, phiền chết đi được!”

“Bang!” Canh Tư Tuệ không chút đắn đo, thẳng tay cho lão chồng một cái bạt tai nổ đom đóm mắt.

“Mày…mày điên rồi, mày dám đánh ông?” Lão chồng mắt long lên sòng sọc, hùng hổ xắn ống tay áo định túm tóc nện cho Canh Tư Tuệ một trận.

Rất tiếc, lần này Canh Tư Tuệ không nín nhịn nữa, cô cúi xuống gầm giường lôi ra chiếc búa to tổ chảng: “Ừ đấy, bà mày điên đấy, rồi sao? Tao nói cho mà biết, từ nay về sau chúng mày còn dám động vào con bà, bà xiên cả nhà mày. Bà đây không ngại ngồi tù đâu, đừng có mà nhờn mặt!”

Chả phải hù doạ chơi, Canh Tư Tuệ nện thẳng cây búa vào chân lão chồng khiến lão hét lên thảm thiết như con heo bị chọc tiết. Giờ đang là sáng sớm cho nên tiếng kêu lại càng vang hơn bình thường.

Y như rằng, ông bà già chồng cuống cuồng chạy sang. Ai dè vừa đẩy cửa buồng ra liền trông thấy thằng quý tử nằm lăn lộn dưới nền đất còn cô con dâu thì nghênh ngang ngồi vắt vẻo trên bàn, vừa ôm bình rượu thiêu đao tử (1) tu ùng ực vừa hống hách nhìn cha mẹ chồng đầy thách thức.

“Không có việc gì, chồng không nghe lời nên tôi đánh cho vài cái ấy mà. Đi ra ngoài đi!” Canh Tư Tuệ phất phất tay, thái độ tuỳ tiện bừa bãi y như đám đàn ông mượn rượu làm càn.

Ông bà già chồng ngớ người ngạc nhiên, bởi câu nói này quá đỗi quen thuộc. Trước kia con trai ông bà mỗi lần đánh vợ đều nói ý như vậy: “Không có việc gì, vợ không nghe lời nên tôi đánh cho vài cái ấy mà. Đi ra ngoài đi.”

Bà mẹ chồng không dám tin vào mắt mình, run run nói trong sơ hãi: “Mày…mày làm gì con tao?”

Canh Tư Tuệ thuận tay với lấy chiếc áo khoác, tuỳ ý mặc vào người. Kế đó thản nhiên nhặt gói thuốc lá chồng vất trên bàn, rút một điếu, ngậm vào miệng, rồi nheo nheo mắt nói: “Mấy người quên cha tôi là tội phạm giết người à? Còn mấy ông cậu cũng là dân giang hồ có số có má. Nội ngoại hai bên máu mặt như vậy, sao tôi nỡ để bọn họ mất mặt được, đúng không?!”

Lúc trước nếu không phải vì quá yêu, quá luỵ thằng chồng khốn nạn này, thì một cô nương tiêu sái như cô đâu phải biến thành bộ dạng thảm hại như ngày hôm nay.

“Từ nay về sau, trong nhà ăn cái gì, mấy đứa con tôi ăn cái đó, bằng không…” Canh Tư Tuệ ý nhị liếc qua ống chân bà mẹ chồng: “Tôi không ngại nện què giò các người đâu!”

Dứt lời, Canh Tư Tuệ đạp cửa đi thẳng ra ngoài, chẳng thèm ngoái đầu lại.

Bà mẹ chồng sợ mất hồn mất vía, lảo đảo chạy tới ôm con trai vào lòng khóc rống lên: “Điên rồi…con đấy nó điên rồi, chồng nó mà nó cũng dám đánh à. Mau báo cảnh sát gông cổ nó lại đi…”

Ngờ đâu, thằng con trai nhịn đau bắt lấy tay mẹ, lắc đầu quầy quậy: “Không được báo cảnh sát, không được báo…”

Bởi vì hắn đang lén lút làm chuyện phạm pháp, nếu cảnh sát tới đây thì người đầu tiên đi tù chính là hắn.

Nhưng đời không như là mơ, rất nhanh đã có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Ông già chồng lật đật chạy ra mở cửa, liền thấy rất nhiều cảnh sát vây chặt vòng ngoài: “Ngô Đại Dũng sống ở đây đúng không?"

Ông già chồng hoảng hốt lắp ba lắp bắp: “Dạ dạ phải…nhưng có chuyện gì thưa các đồng chí?”

“Ngô Đại Dũng bị tình nghi có liên quan tới một vụ trọng án. Chúng tôi tới để bắt anh ta về thẩm vấn.”

===

Văn Trạch Tài bật cười nhìn người phụ nữ mặc áo khoác nam, trên miệng phì phèo điếu thuốc lá, một tay đang rút điếu mới trong bao mời anh, điệu bộ không khác gì một gã đàn ông chính hiệu.

“Phong cách hôm nay khác hẳn hôm qua ha.”

Canh Tư Tuệ khẽ cười: “Trở về với bản chật thật thôi!”

Văn Trạch Tài nhún vai: “Vậy còn cần nghe lời khuyên của tôi nữa không.”

Canh Tư Tuệ lắc đầu, điệu nghệ nhả ra mấy vòng khói trắng xám: “Người ta đều nói phụ nữ cũng có thể gánh nửa bầu trời, vậy thì việc gì phải sợ bố con thằng nào nữa. Từ giờ trở đi, nhà tôi chỉ toàn phụ nữ, chả cần thằng chó đàn ông nào hết. Mấy đứa con gái sẽ đi theo tôi, tôi sẽ lo cho chúng đàng hoàng tử tế. Trước đây là tôi phạm sai, giờ tôi phải tự mình đứng ra giải quyết vấn đề.”

Cô không cầu mong sau này tụi nhỏ sẽ phụng dưỡng mình, chỉ cần trong lòng tụi nó không còn oán hận người mẹ này nữa, như vậy là quá đủ rồi.

Bất chợt nhớ tới cơn ác mộng đêm qua, Canh Tư Tuệ có chút thất thần…

Đứng sau lưng sư phụ lắng nghe nãy giờ, lúc này Triệu Đại Phi mới lên tiếng tham gia: “Hừ, tôi sẽ nhìn cô chằm chằm, nếu cô lại tiếp tục đối xử tệ bạc với tụi nhỏ…ha…ha…”

Một câu nói bỏ lửng với tiếng cười sặc mùi cảnh cáo. Tuy nhiên Canh Tư Tuệ chẳng bị doạ sợ cũng chẳng thèm đấu võ mồm với Đại Phi mà chỉ liếc cậu ta một cái sắc lẹm rồi đứng dậy xoay người đi thẳng.

Phong cách của cô ấy quá quái dị khiến người đi đường không khỏi xì xầm, bàn tán. Tuy vậy, Canh Tư Tuệ chẳng lấy làm bận tâm, cô hạnh phúc khi được là chính mình, thoải mái sống một cuộc đời tự do, tự tại làm tất cả những gì mình thích, vì chính bản thân mình và các con.

Buổi chiều, Tần Dũng từ bên ngoài trở về liền thông báo chồng Canh Tư Tuệ bị bắt và lãnh án tử hình. Cũng không biết hắn ta phạm phải trọng tội gì nhưng bị xét xử ở khung hình phạt cao nhất.

Về phần ông bà Ngô, phen này xem như thảm rồi. Ngô Đại Dũng, thằng con trai duy nhất không còn, cô con dâu thì đột nhiên đổi tính đổi nết, trở nên nanh nọc ghê gớm. Từ giờ trở đi, có cho tiền thì hai ông bà già ấy cũng chả dám đánh chửi con dâu và năm đứa cháu nội gái nữa. Chữ lỡ chọc điên Canh Tư Tuệ, bị nó đuổi thì chẳng biết đi đâu về đâu bởi lẽ căn nhà này là của hồi môn Canh gia mua cho Canh Tư Tuệ, chứ không phải của Ngô gia bọn họ. Tính ra từ trước tới nay, bọn họ chỉ là dạng ăn nhờ ở đậu, thế mà còn không biết điều, đúng là kinh tởm!

Canh Tư Tuệ đi rồi, Triệu Đại Phi mới mon men lại hỏi: “Sư phụ, số mệnh của cô ấy thực sự là vậy hả?”

Văn Trạch Tài trợn trắng mắt: “Không tự tính được lại còn phải hỏi à?”

Triệu Đại Phi xấu hổ sờ sờ cánh mũi: “Con thấy vị trí Thiên Đình (2) căng đầy, hai sống mũi thẳng tắp, là biểu hiện của người có hậu vận không tồi."

“Thì đúng rồi!” Văn Trạch Tài lơ đãng ngáp một cái rồi nhằm mắt dưỡng thần.

Triệu Đại Phi và Tần Dũng kéo nhau sang một bên thầm thì to nhỏ

“Này, nói vậy là hôm qua sư phụ lừa cô ấy à?”

Tần Dũng lắc đầu: “Chắc không phải đâu, đại sư nào phải hạng người đó.”

Triệu Đại Phi trề mỏ: “Xì, là hạng người gì chẳng lẽ em còn không biết chắc.”

“Đại Phi!” Văn Trạch Tài nghiêm giọng nạt.

Triệu Đại Phi vội vàng dựng thẳng lưng: “Dạ, thưa sư phụ.”

“Ngậm miệng lại, giở sách ra đọc!” Văn Trạch Tài ra lệnh mà chẳng thèm mở mắt.

Triệu Đại Phi hấp tấp vồ lấy quyển sách, không dám ba hoa chích choè thêm nữa.

===

Chú thích:

(1)Thiêu đao tử: là tên của một loại rượu, ngoài ra còn được gọi là sochu cổ đại. Chủ yếu phổ biến ở khu vực Liêu Đông cổ đại (phía đông Liêu Ninh ngày nay và đông nam Cát Lâm), nó được đặt tên như vậy vì độ rượu cao, hương vị mạnh và giống như đốt.

(2) Thiên Đình: phần xương trước trán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử