Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75463 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 266
luyện dương cốt

❊ ❊ ❊

Quả nhiên, sau khi nghe xong, hai cha con lão thôn trưởng chỉ biết ngẩn tò tè nhìn nhau.

Mãi sau, ông Lương mới chậm rãi lên tiếng: “Nói gì thì nói, hôm nay nếu không có cháu là chúng ta xong đời rồi!”

Không phải ông không muốn hỏi rõ chân tướng, nhưng sự việc đã tới nước này, có truy hỏi tới cùng thì cũng đâu thay đổi được gì.

Văn Trạch Tài tủm tỉm cười: “Tất nhiên phải ra tay tương trợ rồi, nếu không sau này về sẽ bị cha cháu đánh chết mất!”

Ngụ ý muốn nói anh không hề có ác ý đối với người dân thôn Chuối. Phải như vậy, lão thôn trưởng mới yên tâm, không tiếp tục tra hỏi thêm nữa.

Vật lộn cả buổi trời, quay đi quay lại đã hơn nửa đêm, ai cũng mệt mỏi rã rời, nhất là ông Lương. Gần như cả thể lực lẫn tinh thần đều kiệt quệ, ông lê tấm thân đau nhức về phòng nghỉ ngơi, mặc kệ hai người trẻ tuổi. Nhưng vừa đặt lưng xuống giường ông mới chợt nhớ hình như Văn Trạch Tài chưa nói cho ông biết cái con vật gớm ghiếc kia rốt cục là cái của nợ gì???

Ngoài phòng khách, hai người trẻ tuổi vẫn bốn mắt nhìn nhau, dường như không ai có ý định nhúc nhích khi chưa tìm được đáp án mong muốn.

Đối diện với bàn tay băng bó của Văn Trạch Tài, Hà Hữu Dân thật sự có chút áy náy. Nhưng còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì Văn Trạch Tài đã chỉ vào lồng ngực anh ấy, thẳng thắn hỏi: “Tôi có thể xem thứ anh giấu sau áo không?”

Hà Hữu Dân sửng sốt, vô thức vươn tay đè chặt lồng ngực. Khi các ngón tay chạm phải khúc xương cứng ngắc, cả người anh ta bỗng lạnh run. Cây xương này ban nãy anh rút ra từ miệng con trùng, nhưng do tình thế lúc ấy cấp bách, chưa biết cất vào đâu nên anh nhét tạm vào người. Chỉ là sự việc diễn ra dưới hang đá, tại sao Văn Trạch Tài lại biết???

“Tôi hoàn toàn không có ý xấu”, Văn Trạch Tài nghiêm túc nhấn mạnh: “Chỉ đơn giản là tò mò không hiểu vì lý do gì con trùng kia không bò lên mặt đất theo tiếng lục lạc kêu mà lại ở lỳ dưới hang đá gặm xương cốt của tổ tiên nhà anh?”

Vừa là một câu hỏi đồng thời cũng hé lộ chút ít thông tin nhằm an lòng Hà Hữu Dân.

Đắn đo giây lát, Hà Hữu Dân liền lấy khúc xương ra, nhíu mày hỏi: “Hoá ra thứ những người đó muốn tìm là con trùng kia à?”

Văn Trạch Tài mỉm cười thay cho câu trả lời rồi vươn tay cầm lấy khúc xương chăm chú nghiên cứu. Nhìn tới nhìn lui, nhìn xuôi nhìn ngược cũng không phát giác ra điểm gì nổi bật. Nhưng phàm những thứ có sức hấp dẫn Dương bùn trùng thì đều là vật chí dương. Hoặc nói chính xác hơn khúc xương này thuộc về cơ thể chí dương.

Văn Trạch Tài thoáng đánh mắt về cốc trà đặt trên bàn. Hà Hữu Dân méo mặt nhưng không dám lên tiếng ngăn cản. Cuối cùng đành trực tiếp cầm cốc trà lên, cẩn trọng rót một chút lên khúc xương trắng.

“Xèo…”

Một làn khói mỏng bốc lên. Khói vừa tan, con Dương bùn trùng gần như phát điên, ra sức giãy giụa muốn thoát thân. Văn Trạch Tài không thèm quay đầu, lạnh lùng rút thêm một tờ giấy hoàng cốt tương bên trên đã vẽ sẵn bùa bằng mực chu sa.

“Bang” một tiếng, tờ giấy dán chặt lên miệng bình, con trùng tức khắc im bặt.

Lúc này, khúc xương cũng chuyển từ màu trắng sang màu vàng kim.

Ánh vàng lấp ánh rọi thẳng vào mắt, Văn Trạch Tài thoáng ngỡ ngàng. Không ngờ lại là luyện dương cốt!

Thế nào là luyện dương cốt? Chính là đem thi thể người chết đi luyện, đến khi nào xương cốt gặp nước đổi màu vàng là luyện thành công.

Thi thể một khi thành dương cốt có thể bảo tồn mấy trăm năm, thậm chí hơn ngàn năm cũng không bị phân huỷ.

Mà quan trọng hơn hết là dương cốt mài ra có thể chữa trị hàng chục loại âm bệnh, tà bệnh khác nhau. Cực kỳ hữu dụng với người già và trẻ nhỏ.

Như vậy, thay vì nói luyện dương cốt để bảo tồn thi thể tổ tiên, chẳng thà nói thẳng ra là dùng xương cốt tổ tiên để trị bệnh cho đời đời kiếp kiếp các thế hệ con cháu trong thôn.

“Tổ tiên các anh là người chí dương?” Văn Trạch Tài hỏi lại một lần nữa cho chắc.

Hà Hữu Dân gật gật đầu xác nhận.

Văn Trạch Tài gật gù, khó trách khúc xương gặp nước ánh lên màu vàng lấp lánh.

Sợ Văn Trạch Tài hiểu lầm, Hà Hữu Dân vội lắp bắp giải thích: “Đây là ý của tổ tiên, không phải của đám hậu bối chúng tôi.”

Văn Trạch Tài gật đầu, trả lại khúc xương cho anh ta: “Tổ tiên các anh qua đời bao lâu rồi?”

Hà Hữu Dân thật thà đáp: “Cha tôi bảo đã hơn 300 năm rồi. Trước đây cũng có kẻ tấn công vào thôn, mục đích là muốn đánh cướp thi cốt tổ tiên. Dẫu sao thì trên thế gian này làm gì có nhiều xương cốt chí dương, phải nói là hiếm trong hiếm ấy chứ!”

Riêng vấn đề này Văn Trạch Tài cực kỳ tán thành.

Do dự chốc lát, Hà Hữu Dân lại lân la hỏi tiếp: “Thế nhưng người đó từ đâu đến, anh biết không?”

Văn Trạch Tài trả lời rất thẳng thắn: “Chu gia, đoán mệnh thế gia. Anh đã nghe qua bao giờ chưa?”

Hà Hữu Dân bàng hoàng há hốc miệng: “ Là Chu Thất thúc sao?!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử