Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75452 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 214
địa lao

❊ ❊ ❊

Thương Phong càng nói câu chữ càng đãi, thanh âm càng trở nên biếng nhác, giọng điệu cũng quái gở lạ thường.

“Nói chuyện đàng hoàng!” Văn Trạch Tài gằn giọng quát kèm theo đó là tiếng đập bàn sắc lạnh, lôi hai ông chú cùng Trương đại sự bừng tình khỏi cơn mê.

Lần đầu tiên thuật mê hoặc của mình bị người khác bắt bài, Thương Phong vừa bất ngờ vừa hứng thú bừng bừng nhìn về phía Văn Trạch Tài: “Lợi hại nha, không ngờ anh còn lợi hại hơn cả sư tổ của tôi nữa! Nhất định anh có thể giúp tôi lấy được món đồ kia!”

Thiếu chút nữa rơi vào bẫy của thằng oắt con, Chương Toàn mặt đen như đít nồi, hùng hổ lao tới tóm chặt lấy bả vai Thương Phong: “Mày dám hạ thuật chúng tao. Bộ chúng tao điên hay sao mà đi tin lời mày!”

“Chứ còn gì nữa!” Trương đại sư gật lấy gật để đồng tình: “Nhỡ đâu cậu cấu kết với hai nhà Chu - Trần, dùng chiêu “Thuận thủ khiên dương” (1), lừa bọn tôi tiến vào địa lao rồi ùa ra vây bắt thì sao?”

“Thuận tay bắt dê?” Thương Phong cười nhạo nhìn Văn Trạch Tài: “Haha, tôi không cảm thấy ông anh sẽ là con dê con ngoan hiền đâu nhỉ?”

Văn Trạch Tài chẳng thừa hơi tán dóc, anh nghiêm túc hỏi vào việc chính: “Chuyện huyện phó Trần tìm người chết thay là như thế nào?”

“Thì cũng là tăng vận khí thôi!” Thương Phong nhún vai thờ ơ đáp: “Nếu không phải sư tổ tôi cần một lượng lớn thuốc để dưỡng thương thì tôi cũng chẳng hơi đâu mà tìm người thế mạng cho ông ta!”

Chú Chung cười lạnh: “Hừ, trong mắt người đời, hắn nào khác gì một kẻ đã chết, còn bày đặt tăng vận với chả tăng khí làm cái quái gì!”

Thương Phong lắc đầu phản đối: “Các người không hiểu đâu, mà thôi cũng chả cần hiểu làm gì. Thế nào, điều kiện của tôi các người có thể đáp ứng hay không?”

“Có thể!” Văn Trạch Tài quả quyết chắc nịch.

Trước ánh mắt ngơ ngác và lo lắng của tất cả mọi người, anh bổ sung thêm: “Nhưng tôi cũng có một điều kiện.”

Anh muốn hạ Mệnh thuật lên người Thương Phong. Chỉ cần hắn nảy sinh tà ý sẽ tức khắc gặp phản vệ. Phần đời còn lại coi như bỏ, muốn sống không được, muốn chết không xong.

Lạ lùng thay, Thương Phong không những không cự tuyệt mà còn hào hứng cò kè mặc cả với Văn Trạch Tài: “Ông anh muốn hạ bao nhiêu tuỳ thích, nhưng tiền đề là phải dạy lại thuật pháp đó cho tôi.”

Nhìn gương mặt cậu trai trẻ đỏ bừng vì thích thú, khoé miệng Văn Trạch Tài khẽ giật giật, thằng nhãi này cứ biến thái sao sao ấy nhỉ!

Song cuối cùng anh cũng gật đầu đồng ý.

Thì ra thứ Thương Phong muốn là một cục đá màu đen. Theo thông tin từ Thương Phong, cục đá đen đó đã nằm dưới đại lao Trần gia từ rất lâu rồi. Và cậu ta cực kỳ tò mò muốn biết nó là cái gì nhưng lại không thích tự mình chui xuống cái nơi tối tăm bẩn thỉu đó cho nên mới tìm người đi lấy thay.

Với cái lý do oái oăm này, Văn Trạch Tài thật sự cạn lời. Nhưng chợt nhớ tới thân thế tương đồng của Thương Phong và Viên Vệ Quốc, Văn Trạch Tài cũng có thể lý giải phần nào.

Lần này, Văn Trạch Tài quyết định hành động một mình, kể cả Trương đại sư cũng không được đi theo. Bởi lẽ, đây là chuyện hết sức nguy hiểm, hơn nữa nó vốn dĩ chẳng hề liên quan tới anh ấy, vì vậy không nên tham gia thì hơn. Lỡ sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Vị trí lối vào địa lao nằm ở dưới giường Trần Tiểu Lan.

Văn Trạch Tài một thân đen tuyền, bịt khăn che mặt, âm thầm không một tiếng động đi tới mép giường.

Anh khẽ xoay cổ tay, nhanh như cắt đập vào gáy Trần Tiểu Lan. Cô ta vô thức hự một tiếng rồi lịm đi.

Văn Trạch Tài thành công xâm nhập địa lao. Một lối cầu thang nhỏ hẹp dẫn xuống tầng hầm. Nơi này cực kỳ rộng lớn, diện tích của nó ngang bằng với toà trạch viện Trần gia trên mặt đất.

Nguyên mật thất được xây dựng hoàn toàn bằng đá, bên trong ngăn thành nhiều phòng nhỏ, trước mỗi phòng là một cánh cửa đá nặng nề và đảm bảo ở đó có cơ quan mật, không cẩn thận đụng trúng là thể nào cũng phát ra tiếng động.

Chỗ này quá kín, tầm nhìn lại bị cản trở cho nên không thể biết phòng nào có lính canh, phòng nào không. Vậy nên tuyệt đối không được đụng chạm lung tung, nhỡ chẳng may bị phát hiện là hỏng bét.

Cũng may trên vách đá dọc hai bên hành lang đều có treo đèn dầu. Tuy chỉ là chút ánh sáng yếu ớt, leo lét nhưng vẫn có thể nhìn thấy mờ mờ.

Văn Trạch Tài không dám khinh suất, anh mở la bàn xác định phương hướng rồi đi theo chỉ dẫn.

Đi một lúc, Văn Trạch Tài nghe có tiếng nói chuyện ồn ào. Anh dừng chân ngay ngã rẽ, cất la bàn vào túi rồi ngồi xổm xuống, cẩn thận ló một con mắt ra quan sát.

Cách đó mấy chục mét là một khu nhà đá khác, cửa của nó bề thế, chắc chắn hơn chỗ anh vừa đi qua rất nhiều. Bên ngoài dựng một chiếc ghế gỗ, có một người đàn ông to cao vạm vỡ ngồi đó, dưới chân hắn để một bầu rượu, xung quanh vứt rải rác vỏ đậu phộng.

Ngửa cổ nốc một ngụm rượu, hắn ta bực bội đứng dậy, vỗ rầm rầm vào cánh cửa đá, gân cổ quát lớn: “Im đi, ồn ào quá! Mẹ kiếp, ngày nào cũng làm loạn lên, báo hại ông đây uống rượu cũng không yên. Im hết đi, ngày mai là được thả rồi!”

===

Chú thích:

(1)Thuận thủ khiên dương

( 順手牽羊 )

Thuận tay bắt dê, phải tranh thủ nắm lấy cơ hội nằm trong tầm tay

Thời Tam Quốc Lưu Chương là thứ sử Ích Châu nhưng lại có tính tình nhu nhược. Gia Cát Lượng bèn khuyên Lưu Bị tận dụng mối quan hệ họ hàng xa để làm quen với Lưu Chương để rồi từ đó "thuận tay bắt dê” lừa chiếm lấy Ích Châu làm chỗ dựa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử