Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75459 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 201
bỏ thuốc

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài nhấn mạnh thêm: “Nói cách khác, Thái Hồng chỉ có thể sống được cùng lắm mười năm, và anh cũng vậy. Hơn nữa, mười năm tới của anh không phải khoẻ khoắn vui tươi mà là ốm yếu bệnh tật giống y như Thái Hồng lúc này. Anh đồng ý chứ?”

Đơn Thái Đảm tái xanh tái dại, theo bản năng mấp máy miệng: “Tôi…tôi còn chưa lấy vợ…còn chưa sinh con nữa…”

Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán, Đơn Thái Hồng cười nhẹ xoay đầu qua chỗ khác.

Nhưng Tần Dũng thì lửa giận ngút trời, anh siết chặt nắm đấm, hận không thể đấm cho tên khốn Đơn Thái Đảm một trận tơi bời.

Tuy nhiên đúng lúc này, Đơn Thái Đảm lại nhắm nghiền mắt, biểu cảm nhẹ tênh: “Mười năm này là do tôi trộm lấy, giờ trả lại cũng là lẽ thường tình. Tôi đồng ý!”

Đơn Thái Hồng bàng hoàng quay ngoắt đầu lại. Ánh mắt ngập tràn kinh ngạc, không nghĩ anh cả sẽ đáp ứng.

Đơn Thái Đảm mỉm cười ôn tồn: “Anh đã nợ em quá nhiều rồi, nếu giờ còn tiếp tục nợ nữa chi bằng anh chết quách tại đây cho xong!”

“Anh cả!” Đơn Thái Hồng nước mắt vòng quanh, “Nghe được lời này của anh là em đã cảm thấy an ủi lắm rồi. Ít nhất vẫn còn có anh nghĩ tới em. Anh yên tâm, em vẫn cố được một, hai năm nữa.”

Đơn Thái Đảm gầm lên: “Nhưng anh không muốn em cố nữa. Kể cả một ngày cũng không…”

Nói đoạn, anh ta lết tới chỗ Văn Trạch Tài, níu tay van xin: “Đại sư, khi nào thì đổi được? Có thể tiến hành sớm sớm chút được không?”

Nhận thấy anh ta là thực lòng nguyện ý, Văn Trạch Tài liền nói: “Sáng sớm ngày mai.”

Tiếp theo đây, Văn Trạch Tài và Tần Dũng ý nhị bước ra ngoài, nhường lại không gian riêng cho hai anh em họ tâm sự.

Ánh mắt lơ đãng chạm vào ngôi mộ nằm dưới dốc, Tần Dũng bật thốt cảm thám: “Cùng là máu mủ ruột thịt con cháu trong nhà, hà tất phải…”

“Mọi người thường cho rằng cha mẹ là bến đỗ an toàn nhất của con trẻ, mọi chuyện cha mẹ làm đều là vì yêu thương con. Song bên cạnh đó vẫn luôn tồn tại một số bậc cha mẹ có những hành vi tiêu cực gây tổn thương tới con cái mình”, Văn Trạch Tài phóng tầm mắt ra xa, phảng phất như quay trở về quá khứ: “Lúc anh tám tuổi, có ông chú tương đối quen thân với gia đình sinh được một cô con gái. Cô bé đó hơi đặc biệt một chút bởi bàn tay có sáu ngón. Tuy nhiên mẹ của chú ấy cũng chính là bà nội cô bé đã phản ứng rất gay gắt, nói đó là điềm báo không may, là quỷ đòi nợ. Người thường chỉ có mười ngón tay, đằng này nhiều hơn hẳn một ngón chứng tỏ là tới đòi nợ. Trước sau gì cả nhà cũng táng gia bại sản, đi ăn mày vì nó.”

Tần Dũng sốt sắng hỏi dồn: “Thế rồi sau đó cô bé ấy thế nào?”

Văn Trạch Tài lắc đầu: “Không thế nào cả, bị bà nội bế đi đâu đó vài ngày rồi thông báo là đã chết. Kỳ thực vì sao chết, chết kiểu gì, không cần hỏi thì trong lòng mọi người đều rõ cả. Ông nội anh cũng vì chuyện đó mà mắng cho bà già kia một trận. Nhưng gia đình người ta không những không hổ thẹn mà còn quay ngược lại, chỉ trích ông anh rỗi hơi lo chuyện bao đồng.”

Tần Dũng nghiến chặt răng, kiềm chế cơn phẫn nộ.

Văn Trạch Tài nhàn nhạt kể tiếp: “Ba năm sau, ông chú kia lại sinh tiếp, lần này là con trai nhưng so với bé gái trước thì lại càng khiến người ta bất ngờ hơn. Thằng bé bị sứt môi bẩm sinh. Cái môi nó khuyết hẳn một miếng to, để lộ hai cái răng cửa nom chẳng khác gì miệng thỏ. Nói chung là không được ưa nhìn cho lắm nếu không muốn nói là xấu.”

Tần Dũng há hốc miệng: “Rồi sao? Có phải lão huyền bà kia lại giết tiếp không? Lấy lý do đứa bé trời sinh khuyết môi cho nên ăn tàn ăn mạt nhà họ. Sau đó lại theo chiêu thức cũ, đem nó đi giấu rồi âm thầm giết chết?”

Bất ngờ thay, Văn Trạch Tài lắc đầu cười: “Thằng bé đó không những không bị giết, ngược lại được cả nhà cung phụng như ông hoàng.”

“Bởi vì nó là con trai?”

“Đúng vậy!”

Từ xa xưa, thậm chí ngày nay, không thiếu những gia đình mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ tới mức cực đoan, thậm chí là bệnh hoạn. Và đó cũng chính là gốc rễ dẫn tới vấn nạn bạo lực gia đình cực kỳ nhức nhối.

Phụ nữ và bé gái, đáng lẽ phải được ưu tiên che chở yêu thương. Nhưng không, họ bị bạo hành cả thể xác lẫn tinh thần ngay trong chính ngôi nhà của mình. Mà thủ phạm không ai xa lạ, đó là người chồng, người cha, những người núp bóng thân nhân, máu mủ ruột thịt cùng chung huyết thống.

Có những chuyện, có những việc, người bình thường nghĩ cũng không dám nghĩ nhưng bọn họ lại coi đó là việc hết sức hiển nhiên. Bởi trong mắt họ, đàn ông là thượng tôn còn đàn bà là hạ đẳng. Bởi khát con trai, cho nên không gì là không thể, kể cả bán rẻ lương tâm! Câu chuyện Văn Trạch Tài vừa kể hoặc Đơn gia chỉ là một ví dụ rất nhỏ trong số rất nhiều các trường hợp ngoài kia…

Tần Dũng tức tới mức hít thở không thông, cậu ngồi thụp xuống, bực bội vò đầu bứt tóc. Có lẽ không khống chế được lực đạo cho nên một nhúm tóc đáng thương đã bị bứt rụng.

“Em thề với anh, nếu sau này em có con, không cần biết là nam hay nữ, em sẽ đều yêu quý chúng như chính sinh mạng mình.”

Văn Trạch Tài mỉm cười: “Chú nghĩ được như vậy quả thực rất đáng quý.”

Đợi một lát, Đơn Thái Đảm ra tới. Ba người quay trở về Đơn gia.

Trên đường về, Đơn Thái Đảm cười cười khoe: “Ban nãy tôi đã nói rõ với con út rồi, nếu đêm nay nó dám bỏ trốn, sớm mai tôi sẽ chết trước mặt Đơn gia và Trương gia.”

Đang thao thao bất tuyệt, bỗng nhiên Đơn Thái Đảm im bặt, bước chân cũng đột nhiên khựng lại: “Đại sư, Thái Hồng là bởi vì tôi cho nên mới bị như vậy. Nếu giờ tôi chết thì có phải nó sẽ khôi phục bình thường đúng không?”

Rất tiếc, Văn Trạch Tài lắc đầu: “Không thể. Tuy tử cổ chết nhưng mẫu cổ và công cổ vẫn còn sống, hơn nữa khoảng cách rất gần nhau cho nên sẽ tiếp tục sinh ra tử cổ mới. Nó là ký sinh trùng, nó có ý thức, nó sẽ tự lựa chọn ký chủ cho mình. Bởi vậy, bắt buộc phải giải thuật. Cho dù anh chết đi mà cổ vẫn chưa được giải thì em gái anh vẫn tiếp tục bị người khác cướp mất tuổi thọ.”

Đơn Thái Đảm không nói nữa, lầm lũi bước thẳng về phía trước, không rõ đang suy nghĩ cái gì.

Thấy bọn họ về tới, bà Đơn vội vàng chạy ra đón tiếp: “Cơm nước đã nấu xong cả rồi, cha con còn mua cả rượu nữa. Tối nay mấy cha con uống vài chén cho vui.”

Rượu?

Văn Trạch Tài liếc Tần Dũng. Tần Dũng lập tức ôm lấy bả vài Đơn Thái Đảm, thấp giọng nhắc nhở: “Say xỉn coi chừng lỡ việc ngày mai.”

Đương nhiên Tần Dũng không nói quá nhỏ bởi cố tình cho bà Đơn nghe thấy.

Đơn Thái Đảm hiểu ý, lập tức xua tay nói: “Mẹ, chúng con hôm nay không uống rượu.”

“Không uống?” Bà Đơn thoạt đầu sửng sốt, sau đó là nghi hoặc: “Ngày mai có chuyện gì quan trọng à?”

“Cũng không có gì, mai định dẫn đại sư lên núi, tìm chỗ có phong thuỷ tốt làm mấy việc”, Đơn Thái Đảm giải thích qua loa lấy lệ rồi dẫn Văn Trạch Tài cùng Tần Dũng vào phòng khách.

Bà Đơn hốt hoảng vòng xuống bếp, cấp báo cho chồng: “Cha nó này, giờ tính sao đây? Bọn nó không chịu uống rượu kia kìa, nói là ngày mai còn phải lên núi xem phong thuỷ gì đó.”

Ông Đơn ném toẹt mẩu thuốc xuống đất di mạnh: “Xem xét cái mẹ gì. Nó có phải đạo sĩ đâu, biết cái chó gì về phong thuỷ mà xem với chẳng xét!”

Suốt từ trưa tới giờ, trong lòng lão ta cứ bồn chồn bất an. Để phòng ngừa vạn nhất, lão quyết định bỏ thuốc vào rượu, định bụng doạ Văn Trạch Tài và Tần Dũng một phen. Tới khi bọn họ chịu rời đi, không nhúng tay vào việc của nhà lão nữa thì mới cho thuốc giải.

Và thế là trong bữa cơm, ông Đơn cực kỳ hăng hái mời rượu. Có điều, Văn Trạch Tài và Tần Dũng đều khéo léo đẩy ra.

Không đạt được mục đích thì chớ, thằng con ngồi bên cạnh cứ lườm nguýt tỏ vẻ oán trách. Ông Đơn bực quá, vô thức ngửa đầu nốc cạn một chén đầy.

Đợi tới lúc lão hoàn hồn thì chất lỏng đã trôi tuột xuống bụng. Không bao lâu sau, chân tay bắt đầu run rẩy mất sức, lão đứng không nổi mà bà vợ thì lại chẳng có ở đây.

Lão chật vật chống đỡ, chờ đám Văn Trạch Tài cơm nước xong mới thều thào sai thằng con: “Mày gọi mẹ mày lên đây tao bảo.”

Lúc này, nửa thân trên của lão gần như ngã rạp xuống bàn, mồ hôi mồ kê túa ra như tắm.

Đơn Thái Đảm liếc qua chén rượu duy nhất đã cạn, lãnh đạm nói: “Cha, bao nhiêu năm nay, cả cái nhà này thiếu nợ Thái Hồng như vậy là quá đủ rồi. Tôi không muốn sai càng thêm sai nữa, giờ tôi đưa cha tới nhà bác ba ngủ nhờ một đêm.”

Bác ba bị nghễnh ngãng nặng, vợ mất, con cái đi làm công ở tận phía Đông Nam, cho nên bác chỉ sống có một mình.

Lúc Đơn Thái Đảm nửa vác nửa khiêng ông Đơn sang tới nơi, bác ba hết hồn tưởng chuyện gì. Nhưng rồi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc phát ra từ người thằng em, bác ba đoán thằng này lại say rượu làm càn, gây gổ với vợ con cho nên dứt khoát đỡ vào giường, ném cho cái chăn rồi đóng cửa quay về phòng mình.

Xong việc, Đơn Thái Đảm trở về nhà. Vừa vào tới sân đã bị bà Đơn chặn lại hỏi: “Ủa, cha con đâu?”

Ban nãy bà rửa dọn chén dĩa xong quay lên phòng khách chỉ thấy độc Văn Trạch Tài và Tần Dũng đang ngồi nói chuyện. Tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng ông chồng mình đâu.

Bị tra hỏi nhưng Đơn Thái Đảm chẳng hề nao núng. Anh ta bốc phét không chớp mắt: “Cha lên trấn trên tìm ông Tống thợ mộc rồi. À đúng rồi, chai rượu khui ra chả ai uống cả, vẫn còn đầy đấy cho nên con cất lên ngăn tủ rồi.”

“Cất? Cất ở đâu?” Bà Đơn ngây ngẩn cả người, tá hoả chạy vào tủ lục tìm.

Trời đất ơi, chai rượu này có bỏ thuốc đấy. Ngộ nhỡ ai không biết uống phải là chết dở.

Sáng hôm sau, theo như đã hẹn, mọi người thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bắt tay vào việc.

Muốn đổi cổ thì trước tiên phải tiến hành giải cổ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử