Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75250 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 243
tặng gỗ

❊ ❊ ❊

Giận dữ và lo lắng đan xen, thôn trưởng Lý cuống lên không biết nên làm thế nào cho phải. Tuy nhiên sau khi nghe Văn Trạch Tài nói vậy, ông cũng yên tâm phần nào, quyết định không đi tìm Trần Đại Lâm hỏi tội vội, mà ưu tiên lo cho hai đứa cháu nội trước: “Đại sư, giờ có cần chúng tôi làm gì nữa không?”

Văn Trạch Tài phân phó: “Chuẩn bị giúp tôi chu sa và hai con thỏ sống là đủ rồi.”

“Thỏ?” Anh ba Lý kinh ngạc khó hiểu, làm gì mà cần tới thỏ nhỉ, lại đòi phải còn sống mới chịu?!

“Văn đại sư đói bụng hả? Thế thầy chờ một chút nhé, nhà chúng tôi có thịt khô, thịt khô mà xào với cọng hoa tỏi non là ngon số một. Đợi chút thôi, nhanh lắm…” Miệng nói tay làm, thím Lý đứng bật dậy, thoăn thoắt chạy đi chuẩn bị.

Văn Trạch Tài phải nhào theo cản lại: “Không không, tôi cần hai con thỏ không phải để ăn.”

Chị ba Lý thông minh bắt được trọng điểm. Có lẽ vì quá phấn khích nên tông giọng cao hơn bình thường: “A đúng rồi…hai đứa Cẩu Đản- Thuý Hoa nhà mình tuổi thỏ.”

Mọi người đều bảo thiên cơ bất khả lộ, vì sợ mất linh cho nên trên dưới Lý gia chẳng ai dám hỏi thêm gì nữa, chỉ vội vàng phân công nhau làm việc, người đi kiếm chu sả, kẻ chạy đi bắt thỏ.

Mà ở đời nó lạ lắm, lúc cần thì không có, lúc có lại không cần. Bình thường thấy thỏ chạy đầy ruộng, hoặc cùng lắm đi lên núi là thể nào cũng săn được một, hai con. Ấy thế mà hôm nay lùng sục đỏ mắt cũng chả thấy bóng dáng con nào. Vả lại ở cái thời này chưa chuộng ăn thịt thỏ cho nên mua bán cũng khá khó khăn. Anh ba Lý đi suốt một ngày trời, mãi mới tìm được một tiệm ăn nhỏ trên thị trấn có bán thỏ. Anh chọn hai con to khoẻ và tinh khôn nhất, chấp nhận trả gấp đôi tiền để bắt về.

Trong khi ấy, thôn trưởng Lý đã thành công kiếm được chu sa. Không để mất thời gian, Văn Trạch Tài bắt tay vào viết chú ngay.

Ngồi bên cạnh nhìn Văn Trạch Tài viết viết vẽ vẽ, thôn trưởng Lý chả hiểu gì hết, cũng tò mò hỏi này hỏi kia nhưng Văn đại sư quá tập trung, hoạ huần lắm mới trả lời một, đôi câu lấy lệ. Biết không thể quấy rầy, thôn trưởng Lý kiên nhẫn đợi tới khi Văn Trạch Tài viết xong hết mới dám bộc bạch những hiếu kỳ trong lòng: “Đại sư, nói sao thì Trần Đại Lâm cũng chỉ là một tay nông dân quê mùa bình thường, sao có thể biết được mấy chuyện đó nhỉ, hay là nó có người hỗ trợ?”

Hơn nửa ngày tiếp xúc, Văn Trạch Tài cũng đại khái nắm được phần nào con người Trần Đại Lâm và thái độ của Lý gia đối với hắn. Trần Đại Lâm tuy nghèo nhưng làm người rất có chí khí, tính tình cương nghị, chính trực. Vậy nên khi hoài nghi hướng tới hắn, Lý gia phẫn nộ vô cùng, bởi bọn họ không hề gây thù chuốc oán, thậm chí còn không ít lần chiếu cố Trần Đại Lâm.

Tuy nhiên, Văn Trạch Tài chưa vội đưa ra nhận định: “Cái này cũng không chắc, phải biết rõ tổ tiên Trần Đại Lâm làm nghề gì thì mới đoán được.”

Riêng về vấn đề cướp hồn dưỡng hồn, người trong Huyền môn rất ngại động thủ bởi vì nó quá giảm thọ.

Một, hai tuổi là độ tuổi hồn nhiên và ngây thơ nhất, chúng tinh khiết như tờ giấy trắng, không hề biết hãm hại ai dù chỉ là khởi tâm động niệm. Thế nên ra tay với tụi nhỏ là tội ác tày trời, phải trả một cái giá cực kỳ đắt.

Thôn trưởng Lý cau mày lục tìm ký ức: “Trần gia không phải người gốc ở đây, bắt đầu từ đời ông nội nó mới chuyển về nơi này sinh sống. Sau khi vào thôn cũng không có gì nổi bật cả, ngày ngày lên núi xuống ruộng, cầy cấy hái lượm giống như tất cả mọi người thôi. Thực sự tôi không biết và cũng chưa từng nghe ai nhắc tới tổ tiên Trần gia cho nên không rõ trước đây bọn họ làm nghề gì.”

Văn Trạch Tài gác bút lông lên nghiên mực chu sa. Tần Dũng quen tay hay việc, lập tức bưng một chậu nước sạch tới cho đại sư rửa tay.

“Vậy thì càng khó nói!”

Lời này của Văn Trạch Tài khiến lòng ông trưởng thôn trùng hẳn xuống. Ông châm thuốc, liên tục rít vài hơi để giữ bình tĩnh. Nếu Trần Đại Lâm vì một phút nông nổi, bị kẻ xấu dụ hoặc nên mới động vào hai đứa cháu ông thì còn có thể cảm thông vài phần. Nhưng nếu nó tự tay hành động, có âm mưu có chuẩn bị từ trước, vậy thì không thể tha thứ được. Tuyệt đối không thể tha thứ!

Xẩm tối, anh ba Lý về tới, trên tay xách theo hai con thỏ nhưng mặt mũi hằm hè không vui. Song, chẳng có ai để ý vì mọi người còn mải vây xung quanh kiểm tra tình trạng hai con thỏ. Đợi Văn Trạch Tài xác nhận ổn thoả, Tần Dũng lập tức xách chúng vào phòng ngủ của cặp song sinh.

Khi Tần Dũng vừa quay ra thì liền nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên. Anh ba Lý ngồi xổm bên cầu ao rửa tay, thấp giọng khẽ nói: “Lúc tôi về tới đầu ngõ liền trông thấy Trần Đại Lâm. Nhìn phương hướng cũng đoán là hắn muốn tới đây, hình như trên vai còn khiêng một khúc gỗ thì phải.”

Có trời mới biết lúc này đây anh ba Lý căm ghét gỗ tới mức nào, thậm chí còn muốn nghỉ luôn nghề mộc. Bởi lẽ kẻ xấu đã lợi dụng chính thế mạnh của anh để hãm hại các con anh. Giả dụ anh làm nghề khác hoặc chỉ đơn thuần là một người nông dân bình thường thì chưa chắc tụi nhỏ đã bị đày đoạ khổ sở như thế này!

Nghe thấy ba chữ Trần-Đại-Lâm, thôn trưởng Lý gần như nổi khùng lên: “Sao nó còn dám vác mặt đến đây!”

Cả người ông run rẩy vì phải kiềm chế cơn tức giận và cố gắng đè thấp thanh âm. Tuy nóng giận nhưng ông vẫn hiểu giờ là thời điểm mấu chốt, không thể kinh động đối phương.

“Ra mở cửa đi”, Văn Trạch Tài hất hàm ra hiệu cho Tần Dũng.

Anh ba Lý kéo cha vào phòng lánh mặt, thím Lý cũng nhìn qua một cái rồi lui xuống bếp.

“Ô, anh là…?”

Thấy người mở cổng lạ hoắc lạ huơ, Trần Đại Lâm kinh ngạc há hốc miệng, hắn dáo dác nhìn vào trong sân tìm kiếm. Đúng lúc này anh ba Lý bước ra, miễn cưỡng chào một câu nhạt toẹt: “Ồ, Đại Lâm tới đấy à?”

Nói rồi, anh bước tới đứng bên cạnh Tần Dũng: “Đây là bạn tôi. Có việc gì thì vào nhà nói.”

Trần Đại Lâm cười gật đầu rồi hơi nghiêng người, xốc khúc gỗ lên vai, khiêng thẳng vào trong sân.

Khúc gỗ khá dài, trong lõi có khoảng mười năm vòng tuổi, các cành con rườm rà đã bị chặt hết, chỉ còn độc mỗi thân cây hình trụ, tròn đều. Và điều quan trọng nhất, vẫn lại là gỗ đào!

Đứng khuất sau lưng Tần Dũng, anh ba Lý âm thầm siết chặt nắm đấm, mặt đỏ bừng bừng, nóng nảy tính lao lên chất vấn đối phương ngay lập tức.

Cũng may Tần Dũng cản lại kịp: “Nóng vội hỏng việc, tuỳ cơ ứng biến!”

Trần Đại Lâm chẳng biết gì, hồn nhiên dựng cây gỗ dựa sát chân tường rồi vui vẻ quay ra định nói chuyện thì ngờ đâu lại chạm mặt Văn Trạch Tài đứng sừng sững ngay cửa phòng khách. Đoán chừng cũng là bạn của anh ba Lý nên Trần Đại Lâm cười xoà thay cho lời chào. Thế nhưng mà tự dưng trong nhà xuất hiện hai vị khách lạ khiến bao nhiêu lời muốn nói đội nhiên bị chặn ngay cuống họng, Trần Đại Lâm cứ đứng đực mặt, ấp a ấp úng không nói được câu nào.

“Muốn đặt làm cái gì?”, anh ba Lý mất dần kiên nhẫn.

Trước vẻ mặt khó chịu và thái độ lạnh nhạt của hàng xóm, Trần Đại Lâm hơi lúng túng. Chần chờ tới lui, cuối cùng hắn ta cũng lên tiếng: “Không phải, tôi không muốn đặt làm cái gì hết ấy, chẳng qua trong nhà thừa nhiều gỗ đào, vừa hay có cây này cứng đẹp, thớ mịn cho nên cầm sang đây để anh làm đồ chơi cho hai đứa nhỏ. Gỗ đào trừ tà, rất có lợi cho trẻ con.”

Anh ba Lý run rẩy khống chế lửa giận sôi trào, gằn giọng hỏi: “Con nhà anh đã khoẻ chưa, sao không giữ cho nó chơi mà lại tặng con nhà tôi?”

Trần Đại Lâm không nghe ra ẩn ý trong câu nói này, thế nên vẫn vô tư cười nói: “Nhân Nhân nhà tôi khá hơn nhiều rồi. Anh cũng đừng lo lắng quá, tụi nhỏ sẽ ngày càng tốt lên thôi…”

“Ngày càng tốt lên?” Một tiếng thét chói tai bất ngờ vang lên. Tiếp theo đó, chị ba Lý phóng vụt ra, sấn sổ xông tới trước mặt Trần Đại Lâm: “Tốt thế nào? Tốt ra làm sao? Đã hai ngày rồi Cẩu Đản và Thuý Hoa nhà chúng tôi không ăn không uống. Giờ anh còn vác cái này sang thương thay khóc mướn hả? Cút! Ôm theo gỗ của anh cút đi cho khuất mắt tôi!”

Ban nãy đứng ở bên trong chị đã nghe thấy cả rồi, chị ghê tởm những lời giả nhân giả nghĩa của kẻ mặt người dạ thú này. Hắn chính là hung thủ hãm hại con chị, chị phải băm vằm hắn thành trăm mảnh để trả thù cho các con!

Thấy bà xã sắp sửa mất khống chế, anh ba Lý cuống cuồng kéo vợ vào phòng, đóng chặt cửa lại.

Ngồi trên phòng khách, thôn trưởng Lý cũng hận bầm gan tím ruột, còn thím Lý ở dưới bếp thì chỉ biết bưng mặt khóc thương cho hai đứa cháu tội nghiệp.

Một màn này diễn ra quá nhanh và quá bất ngờ, Trần Đại Lâm chỉ biết chết trân tại chỗ, khiếp sợ há hộc miệng. Hắn muốn đuổi theo giải thích nhưng cửa phòng đã đóng chặt.

Đứng yên quan sát từ đầu tới cuối, Văn Trạch Tài khá ngạc nhiên trước biểu hiện của Trần Đại Lâm. Vì tình thế bỗng chốc rơi vào ngõ cụt, người nhà họ Lý lại không có ai ở đây cho nên Văn Trạch Tài đành phải lên tiếng: “Tại chị dâu quá lo lắng cho tụi nhỏ đâm ra hơi mất bình tĩnh.”

Trần Đại Lâm xấu hổ cúi gằm đầu, hắn chẳng nói chẳng rằng, lảo đảo xoay người rời khỏi Lý gia.

Đợi hắn đi khuất, Tần Dũng mới lên tiếng thắc mắc: “Đại sư, nhìn bộ dáng của Trần Đại Lâm quả thực chẳng giống kẻ xấu chút nào. Nhưng hắn lại mang gỗ đào tới?”

Văn Trạch Tài không trả lời ngay mà tiến tới chỗ cây gỗ đào đang được đặt sát bờ tường. Anh dựng nó lên, vỗ vỗ vài cái.

Kỳ lạ thay, không phải là những tiếng bộp bộp trầm đục quen thuộc, thay vào đó thanh âm phát ra rất vang và ngân dài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử