Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75504 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 245
con gà tức nhau tiếng gáy

❊ ❊ ❊

Còn tại sao ông Dương nhất quyết bắt hai thằng con phải chờ Văn đại sư, không được phép hạ táng trước thì cũng chẳng phải nguyên nhân gì sâu xa hay không có Văn Trạch Tài thì không được, mà chỉ đơn giản là con gà tức nhau tiếng gáy mà thôi. Ông không thích để cho đám anh em biết mình chôn ở đâu, bởi nếu chúng biết thì thể nào lúc chết cũng kéo nhau tới chôn bên cạnh cho xem.

Sinh thời, ông đã bị hai đứa em vượt mặt quá nhiều rồi thế nên sau khi chết không muốn để chúng đè đầu cưỡi cổ tiếp nữa.

Nhờ Văn Trạch Tài tìm giúp một vị trí đẹp, trước nhất là đảm bảo mình nằm xuống được thoải mái và bình yên, sau nữa là phù hộ cho con cháu sống thuận lợi, hạnh phúc và có nhiều tài lộc.

Nghe anh hai Dương trình bày hết, Văn Trạch Tài nhất thời nói không nên lời. Ban đầu cứ tưởng có nguyên nhân sâu xa gì đó, hoá ra chỉ vì không cam lòng chịu thua.

Không những thế lại còn dày công tạo dựng mộ giả và sẵn sàng trao đổi bằng một công thức làm giấy hoàng cốt tương gây chấn động cả giới Huyền môn.

Cái này, thật sự quá vi diệu rồi!

Nhưng dù gì thì Văn Trạch Tài cũng không lỗ, hơn nữa cũng không hại ai nên anh thoải mái nhận lời ngay.

“Không biết khi còn sống chú Dương đã nhắm được miếng đất nào chưa?”

Anh cả Dương lập tức gật đầu: “Có, tổng cộng có ba chỗ. Nếu ba chỗ này không được thì thỉnh Văn đại sư kiếm giúp vị trí khác. Kể cả không phải đất của nhà chúng tôi thì anh em tôi cũng sẽ tìm biện pháp để mua lại. Thầy cứ thoải mái lựa, miễn sao ông cụ được mồ yên mả đẹp là được.”

Hiện tại chính sách đã sửa đổi, đất đai được phân xuống cho quần chúng nhân dân tự quản lý, thế nên việc thu mua đất không phải là vấn đề gì lớn. Chính quyền còn lắm quy định nọ kia, chứ người dân với nhau thì chả khó, ngầm thương lượng là xong ấy mà.

Ngẫm nghĩ một lát, Văn Trạch Tài nói: “Khảo sát ba nơi cũng không nhanh được. Chờ tôi về sắp xếp xong việc gia đình, sau đó sẽ quay lại đây. Hai anh thấy thế nào?”

Đương nhiên hai anh em nhà họ Dương đồng ý ngay. Dầu gì bọn họ cũng đợi lâu rồi, giờ có đợi thêm nữa cũng chả sao. Lại nói cái gì vội được chứ riêng việc mồ mả thì tuyệt đối không. Bởi lẽ âm trạch có yên thì người ở dương thế mới được bình an và hưng thịnh.

Rời khỏi Dương gia, Văn Trạch Tài rẽ qua Cung tiêu xã mua chút đồ rồi mới trở về nhà nghỉ. Ai ngờ đâu đang đi trên đường thì bất thình lình bị vỗ vai từ đằng sau.

Một cái vỗ rất nhẹ, như kiểu khẽ khều thì đúng hơn.

Văn Trạch Tài quay đầu liền trông thấy bà Tả, mẹ của thư ký Mã Trung Nguyện.

Sắc mặt bà hơi tái, nhưng khi thấy Văn Trạch Tài quay lại thì liền móm mém cười hiền: “Từ đằng xa trông thấy bóng dáng quen quen nên bà bèn đi lại đây, không ngờ đúng là cháu thật. Nghe Trung Nguyện bảo cháu đi học đại học ở Liêu…Liêu gì ấy nhỉ, ai dà, cháu xem, già cả lú lẫn hết cả rồi. Có cái tên cũng không nhớ được!”

Thấy bà đi một mình, xung quanh không hề có người thân, Văn Trạch Tài vội vàng dìu bà cụ: “Là Liêu Thành bà ạ. Cháu học đại học trên Liêu Thành. Mà bà đi đâu đấy, sao lại chỉ có một mình?”

Ở Liêu Thành vẫn chưa hạ tuyết, nhưng về tới quê thì tuyết đã phủ trắng đường. Đáng lý thời tiết này bà cụ không nên ra đường mới phải chứ nhỉ, đã thế còn không có ai bên cạnh, ngay cả gậy chống cũng không có. Lạ lùng thật!

Bà Tả ôm ngực ho khan vài cái, gương mặt tái mét cũng theo đó mà ửng đỏ đôi phần: “Bà tự đi một mình. Tại mấy nay bị cảm lạnh nên định đi ra ngoài chút cho nóng người, không muốn ở nhà lây bệnh cho tụi nhỏ.”

Văn Trạch Tài sờ tay bà kiểm tra. Trời đất ơi, gần như sắp đông cứng tới nơi rồi, không biết bà đã lang thang ở ngoài trời bao lâu rồi nữa!

Không được, trước mắt phải nhanh chóng tìm cho bà một chỗ ấm áp để nghỉ ngơi trước, rồi sau đó mới đưa về Mã gia.

“Bà ơi, vợ con cháu đang ở nhà nghỉ ngay đằng trước đây thôi. Bà có muốn gặp cô ấy và bọn trẻ không?”

Bà Tả há hốc miệng ngạc nhiên: “Nhóc con, cháu có vợ rồi à? Ôi thời gian nhanh thật, mới ngày nào còn mặc quần thủng đít chạy quanh làng mà nhoáng cái đã thành gia lập thất rồi!”

Văn Trạch Tài có chút cạn lời, anh mặc quần thủng đít bao giờ?

Nhưng mà hình như có gì đó không đúng thì phải, anh nghiêm túc nhìn bà Tả, gặng hỏi: “Vợ cháu họ Điền, bà không nhớ cô ấy à?”

Bà Tả ngây ngốc lắc đầu: “Thôn mình chỉ có mỗi cậu Điền Thiên Trụ, nhưng con gái nhà nó mới vừa vào độ tuổi trăng tròn mà, gì đã cưới sớm vậy?”

Điền Thiên Trụ chính là Điền đội trưởng, xem ra bà Tả có vấn đề thật rồi.

Sắc mặt Văn Trạch Tài thoắt cái trầm xuống, anh mau chóng dìu bà tới chỗ Điền Tú Phương và các con để bà uống hớp nước nóng nghỉ ngơi. Đợi tới khi tay chân bà ấm áp, sắc mặt hồng hào hơn đôi chút, anh mới dẫn bà về Mã gia. Nhưng tới nơi thì lại chẳng có ai ở nhà, đứng gọi mãi mà không thấy người nào ra mở cửa. Cũng may bà hàng xóm thân thiết nghe tiếng, vội chạy ào ra bắt lấy tay bà Tả, mừng rỡ nói: “Ôi may quá, bà về đây rồi. Ban nãy bà đi đâu đấy? Con trai, con dâu với cả cháu bà đều đang cuống lên đi tìm bà kia kìa.”

Bà Tả thoáng sửng sốt, sau đó à lên một tiếng bừng tỉnh đại ngộ: “Chết dở thật, cái đầu óc này thiệt tình…”

Bà nhớ ra rồi, vốn dĩ ban nãy định sang nhà hàng xóm chơi, nhưng vừa ra khỏi cổng thì quên khuấy mất, chỉ nhớ mình đang bị ho, vì không muốn lây bệnh cho các con các cháu nên tính ra công viên đi vài vòng cho vã mồ hôi để nhanh khỏi bệnh.

Đứng nói chuyện đôi câu mới biết không chỉ gia đình anh Mã mà cả con bà hàng xóm cũng đang ở ngoài hỗ trợ tìm người. Xác định đối phương là người tốt, Văn Trạch Tài yên tâm để bà Tả ở lại rồi chào tạm biệt ra về.

Khi anh về tới khách sạn vừa hay Điền Tú Phương cũng mới đi hứng một phích nước nóng. Cô lập tức đổ ra thau cho anh: “Anh mau ngâm chân vào đây cho tan khí lạnh.”

Ban đầu cô định rót vào bình thuỷ để tối bọn trẻ con có nước ấm uống nhưng giờ cần thì lấy ra dùng trước, lát nữa lại đi hứng tiếp cũng không sao.

Văn Trạch Tài cởi giày cởi vớ, thả chân vào thau nước. Cảm giác ấm áp lập tức bao bọc lấy gan bàn chân rồi lan truyền tới từng tế bào trên cơ thể. Cả người ấm sực lên, dễ chịu vô cùng.

Nhưng có một mẹo nhỏ đó là không nên pha ngay một chậu lớn vì như vậy nước rất nhanh nguội. Cứ từ từ châm thêm từng chút, từng chút nước nóng một, làm vậy sẽ luôn giữ được nhiệt độ mà lại không lãng phí nước.

Vừa hưởng thụ đãi ngộ chăm sóc của vợ yêu, Văn Trạch Tài vừa nói ra suy nghĩ trong lòng: “Nhìn tình hình sức khoẻ thì có vẻ bà Tả đã phát bệnh một thời gian ngắn rồi. Nhưng nếu trong nhà luôn có người canh chừng bà thì cũng không sợ xảy ra chuyện lớn.”

Điền Tú Phương đang lục túi tìm khăn lông khô cho chồng lau chân, nghe được lời này cô ngẩng phắt đầu dậy, giương mắt nhìn chồng lăm lăm.

Đợi mãi không thấy vợ nói gì, Văn Trạch Tài khó hiểu: “Sao em lại nhìn anh như vậy?”

Điền Tú Phương do dự nói: “Em nhớ lúc anh đoán mệnh cho bà Tả anh bảo bà ấy được hưởng phúc cuối đời mà…”

“Ừ, đúng là bà Tả có hậu phúc…”, Văn Trạch Tài hơi ngớ người, nhưng rồi hiểu ra ý vợ, anh khẽ bật cười giải thích: “Đây là một loại bệnh, có tên khoa học là Alzheimer’s (1) hay hội chứng suy giảm trí nhớ. Người mắc bệnh này sẽ gặp phải các triệu chứng như sa sút trí tuệ, nhầm lẫn thời gian, địa điểm hoặc thậm chí còn quên luôn việc mình vừa mới làm ngơi tay. Nói chung đây là bệnh lý, kể cả con cái có chăm sóc kỹ càng đến mấy thì cũng không thắng được bệnh tật. Hơn nữa em cảm thấy thư ký Mã là loại người bất hiếu hay sao?”

Nghe chồng phân tích thấu tình đạt lý, Điền Tú Phương mới buông lỏng tâm tình, gật đầu cười cười.

Ngâm chân xong, Văn Trạch Tài theo thói quen lấy sách ra đọc trước khi đi ngủ. Nhưng ngay lúc chuẩn bị tắt đèn thì có tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên. Văn Trạch Tài ra hiệu cho vợ ngồi im, để anh ra xem ai.

Thì ra người tới là Mã Trung Nguyện.

Vì trời đã tối, Mã Trung Nguyện không có ý định bước vào, đôi mắt cũng không hướng vào bên trong mà chỉ lịch sự đứng ngoài cửa, vui vẻ cười nói: “Thôi anh không vào đâu, có chút quà gửi cho hai đứa nhỏ, chú cầm lấy giúp anh. Đây là quà cuối năm, bác Mã tặng bọn trẻ, chú không được từ chối đâu đấy.”

Miệng nói, tay anh ấy đã treo luôn túi quà lên tay Văn Trạch Tài.

Trước tình thế này, Văn Trạch Tài quả thực không kiếm ra lý do để từ chối, vậy nên liền thoải mái cười nói: “Thế em không khách khí nữa. Em thay mặt hai đứa nhỏ cảm ơn bác Mã. À, tình hình bà thế nào rồi anh, có khá hơn không?”

Nhắc tới mẹ, nụ cười trên môi Mã Trung Nguyện càng sâu hơn: “Khá, khá hơn nhiều rồi. Ban nãy lúc anh tới đây bà cũng vừa ăn xong, chuẩn bị đi ngủ. Người anh em, cảm ơn chú nhiều nhé.”

Nói đoạn, Mã Trung Nguyện cảm kích, bắt lấy bả vai Văn Trạch Tài hơi siết nhẹ.

“Anh em với nhau, anh nói gì khách sáo thế”, Văn Trạch Tài vươn tay đánh một quyền tỏ ý không bằng lòng.

Mã Trung Nguyện phá lên cười rồi khéo léo hỏi sang chủ đề khác. Hai anh em chỉ kịp trò chuyện dăm ba câu, sau đó Mã Trung Nguyện cáo từ ra về để nhà Văn Trạch Tài còn nghỉ ngơi.

Trước mắt hơi vội, đợi mấy hôm nữa thư thả thời gian nhất định sẽ gặp nhau hàn huyên một bữa ra trò.

===

Chú thích:

(1)Bệnh Alzheimer's (AHLZ-high-merz) là một bệnh lý về não tác động đến trí nhớ, suy nghĩ và hành vi. Bệnh Alzheimer's không phải là bệnh lão khoa thông thường hoặc bệnh thần kinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử