Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75282 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 290
hai nhân cách

❊ ❊ ❊

Dứt lời, chị quay sang tươi cười xởi lởi: “Mời Văn đại sư và đồng chí vào gian trong ngồi nghỉ ngơi, uống hớp trà xanh cho mát mẻ. Chỗ đó là phòng học của con trai tôi, có bàn có ghế cũng tiện cho mọi người nói chuyện hơn.”

Văn Trạch Tài và Tần Dũng lịch sự cảm ơn, mỗi người cầm một cốc trà của mình rồi đi vào gian phòng thuộc dãy nhà phía sau. Còn anh ba Trương thì nán lại giây lát, kỳ quái quan sát cô vợ nhà mình: “Chẳng phải em có thành kiến với các vị đại sư hay sao?”

Chị ba Trương nguýt dài: “Nói vớ vẩn, em có thành kiến bao giờ. Tại thấy Văn đại sư bị thương ở tay mà còn lặn lội đường xa tới tận đây. Chỉ riêng điều ấy cũng đủ thấy nhân phẩn của vị này khác hẳn mấy ông thầy bói rởm trên trấn rồi!”

Dứt lời, chị co chân đá chồng một cái: “Mà sao ông hỏi lắm thế, không mau vào tiếp khách đi!”

Là vợ chồng bao năm, chỉ cần nhìn thoáng qua là anh ba Trương biết tỏng suy nghĩ trong đầu vợ. Anh híp mắt, nghiêm mặt sặc mùi đe doạ: “Sao nào, bộ em chê chồng em thời trẻ không đủ tuấn tú, hửm?”

Đáng tiếc, chị ba Trương chẳng sợ. Chị cười ha hả vào mặt ông chồng ngốc rồi xoay người xuống bếp tiếp tục bận việc.

Anh ba Trương hờn dỗi, đứng tại chỗ dậm chân bình bịch. Nhưng cuối cùng cũng phải tiu nghỉu vòng ra khu nhà phía sau.

Vào phòng, anh cười cười cáo lỗi cùng hai vị khách quý rồi kéo ghế ngồi xuống.

Không để mất thời gian đôi bên, Văn Trạch Tài vào việc ngay: “Cứ người trong người ngoài thế này không ổn. Tôi cần giáp mặt trực diện mới có thể biết được rốt cuộc bà ấy bị làm sao.”

“Nhưng…nhưng giờ mẹ tôi khoẻ lắm, không làm sao mà khống chế được, lỡ chẳng may bà đả thương…” Anh ba Trương ấp úng, lo lắng nhìn thân hình gầy gò thư sinh của Văn Trạch Tài.

Thấy vậy, Tần Dũng vỗ ngực tự tin: “Yên tâm, đã có tôi đây. Trước kia tôi đi lính, nên biết cách khống chế mà không làm bị thương đối phương. Anh cứ tin ở tôi.”

Anh ba Trương do dự một hồi, cuối cùng đành phải đồng ý với phương án này. Anh cầm chìa khoá tới trước cửa phòng mẹ, run rẩy tra chìa vào ổ.

Nghe tiếng mở khoá, hai mắt bà Trương sáng quắc, tay lăm lăm cây búa, hưng phấn liếm mép, chực chờ.

Ngờ đâu, ngay khi cánh cửa bị đẩy ra, bà liền cảm thấy tối tăm hết cả mặt mũi. Đợi tới khi định thần trở lại thì cây búa đã bị cướp mất, hai tay bị bẻ quặt ra sau lưng, cả người áp sát vào tường, một bên má dán chặt lên vách tường lạnh băng, hai hằm răng đập lập cập vì hốt hoảng.

Thế nhưng bà ta vẫn cứng miệng chửi đổng: “Ai cho phép chúng mày xông vào đây? Á à thằng ba, mày dám kêu người tới giết mẹ mày có phải không? Cái đồ con mất dạy chết đâm chết chém, tao không có loại con như mày…thả tao ra…thả tao ra…”

Bà Trương càng phẫn nộ, càng hét to thì anh ba Trương càng đau thắt lòng. Hai mắt đỏ quạch, anh rơi nước mắt không phải vì tức giận mà là vì xót thương mẹ. Mới mấy ngày thôi mà mẹ đã gầy xọp cả đi, tóc tai bết lại, quần áo luộm thuộm bốc mùi. Trông chẳng khác nào một người đàn bà điên dại!

Ôi, bà lão gọn gàng ưa sạch sẽ ngày xưa đâu mất rồi?

Tần Dũng nhanh nhẹn trói hay tay bà Trường lại, giơ chân kéo chiếc lại gần rồi ấn bà ta ngồi xuống.

Văn Trạch Tài bình tĩnh ngồi ở vị trí đối diện, sau khi quan sát chốc lát, anh quay ra hỏi: “Nhà có cháo không?”

Nghe đại sử hỏi, anh ba Trương mới lúng túng lau nước mắt. Cũng may chị vợ nhanh nhẹn chạy tới, đáp: “Dạ có có, đại sư đợi chút, tôi đem lên ngay.”

Trong nhà lúc nào cũng có sẵn một nồi cháo. Vả lại mùa hè thời tiết oi bức, có thể ăn nguội, không cần mất thời gian hâm nóng.

Rất nhanh, một tô cháo sánh mịn được bưng lên. Hương thơm hấp dẫn sự chú ý của bà Trương, bà ta dừng chửi, hau háu nhìn vào tô cháo trên tay Văn Trạch Tài với ánh mắt thèm thuồng, khao khát. Tuy nhiên, Văn Trạch Tài không cho bà ta ăn ngay mà tiếp tục hỏi: “Nhốt mấy ngày rồi?”

Anh ba Trương vội đáp: “Dạ thưa hai ngày rồi, từ hôm ở viện về tới nay.”

Văn Trạch Tài: “Trong hai ngày này ăn uống thế nào?”

Anh ba Trương rầu rĩ thưa: “Đưa đồ nhà nấu mẹ tôi nhất định không chịu động đũa, thậm chí còn quăng đổ tung toé. Hết cách, tôi đành phải đi ra chợ mua điểm tâm, bánh trái rồi để ở khe cửa. Với những cái đó thì mẹ đều ăn sạch, không chừa chút nào.”

Đói thì không bị đói rồi đấy, chỉ là mất ngủ trường kỳ thôi. Thậm chí sức ăn còn khoẻ hơn cả trước đây nữa.

Bất thình lình, bà Trương nghiêng đầu về phía con trai, nhổ toẹt bãi nước bọt: “Chúng mày muốn hạ độc giết tao chứ gì, còn lâu tao mới ăn đồ chúng mày nấu, cút đi!”

Anh ba Trương luống cuống né tránh.

Chị ba đứng bên cạnh cũng sầu muộn không kém gì chồng. Hai mươi mấy năm về làm dâu, mẹ chồng đối xử với chị rất tốt. Giờ mẹ đột nhiên đổ bệnh, trong lòng chị cũng rối bời và lo lắng vô cùng.

Văn Trạch Tài nâng tay, búng tách một cái. Bà Trương đang mắng chửi tía lia đột nhiên nín bặt.

Tiếp theo, Văn Trạch Tài đích thân bón từng muỗng cháo cho bà Trương. Bà ta ngoan ngoãn ăn thun thút cho tới khi hết sạch.

Hai vợ chồng anh ba Trương chỉ biết trợn mắt há mồm, không dám tin vào điều kỳ diệu đang diễn ra trước mặt.

Đút xong, Văn Trạch Tài đặt chén không xuống chiếc bàn gỗ bên cạnh rồi bảo Tần Dũng chuẩn bị đồ nghề.

Tần Dũng quen tay quen việc, nhanh nhẹn mở tay nải, lấy ra bộ kim châm, giấy hoàng cốt tương, sắp xếp ngay ngắn lên bàn.

Lần này đi, Văn Trạch Tài không mang theo kim châm bình thường mà là loại đã được Chương Toàn cải tiến, có thể phát hiện đối phương có trúng Mệnh thuật hay không.

Văn Trạch Tài chọn lấy cây kim mảnh nhất, nhẹ nhàng đâm vào phía sau hõm tai bà Trương.

Vừa nhìn thấy cây kim dài bằng ngón tay người lớn, mặt anh ba Trương tái dại: “Văn…Văn đại sư…”

Nói đoạn, anh ta định tiến lên ngăn cản thì bị Tần Dũng giữ chặt bả vai, lắc đầu ra hiệu đừng quấy nhiễu đại sư làm việc.

Kế tiếp, Văn Trạch Tài lấy một tờ giấy hoàng cốt tương, bao xung quanh phần kim thừa ra bên ngoài. Chưa đầy một phút đồng hồ, tờ giấy bất ngờ bốc cháy. Ánh lửa đỏ tươi, hoàn toàn khác với màu vàng cam hay màu xanh lam của bếp củi.

Và đặc biệt hơn cả đó là ngọn lửa không làm tổn hại đến bà Trương, ngay cả một sợi tóc mai cũng không cháy.

Hai vợ chồng anh ba Trương run lẩy bẩy bám chặt vào nhau, chỉ sợ rằng buông tay ra sẽ khuỵu ngã mất.

Bên này, Văn Trạch Tài vẫn tập trung cao độ. Nhìn ánh lửa bất thường, anh nhíu mày, rút kim châm ra rồi điểm nhẹ hai cái lên ấn đường bà Trương. Tức khắc, hai mắt bà nhắm chặt lại.

Văn Trạch Tài ra hiệu cho Tần Dũng đỡ bà Trương lên giường nghỉ ngơi.

Tần Dũng hơi khom lưng, dễ dàng như nâng một bịch bông, chẳng hao tổn tí sức lực nào.

Tận khi mẹ đã nằm an tĩnh trên giường mà anh ba Trương vẫn chưa hết bàng hoàng. Mãi một lúc lâu sau, anh ấy mới lắp bắp thốt được vài chữ: “Văn đại sư…cái kim…kim đó…”

Đáng tiếc, Văn Trạch Tài không có thời gian trả lời. Anh quay đầu nói với Tần Dũng: “Nước sạch.”

Tần Dũng lập tức đi múc một chén nước sạch mang vào. Văn Trạch Tài dựng cây kim vừa rồi vào chén nước, nó đứng thẳng băng, không đổ!

Anh ba Trương lại một lần nữa kinh hồn bạt vía, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ nuốt nước miếng, không thốt nên lời.

Bây giờ, Văn Trạch Tài mới quay sang nói với hai vợ chồng họ: “Tình huống của bà cụ hơi phiền phức!”

Mới nghe tới đấy, anh ba Trương đã suy sụp, bụm miệng khóc nức nở.

Văn Trạch Tài nhất thời câm nín.

Cũng may, chị vợ khá hơn chút, vẫn giữ được bình tĩnh: “Hơi phiền phức tức là vẫn có khả năng cứu chữa phải không đại sư?”

Văn Trạch Tài gật đầu: “Có thể! Bà nhà bị đoạt mất Tinh hồn. Trong cơ thể bà tồn tại hai loại nhân cách, một thật và một giả. Ở đây, nhân cách thật đã bị giấu đi, đè ép không cho xuất hiện. Còn những mặt tốt đẹp thể hiện ra trước giờ đều do bà nguỵ tạo mà thành chứ bản tính thật sự không phải như vậy. Hiện tại, bà đang bị một vật chất bí ẩn nào đó điều khiển và khống chế, cưỡng bức bản chất thật phải lộ diện. Muốn trị dứt điểm thì trước hết phải tìm được chính xác địa điểm xảy ra chuyện.”

Chả cần biết thật giả thế nào, hay phiền phức tới đâu, chỉ cần nghe đại sư bảo chữa được là anh ba Trương lập tức phấn chấn tinh thần. Anh gạt nước mắt, cố gắng đóng góp thông tin: “Tôi biết, có thể là ở rừng cây phía sau núi!”

Bởi vì hôm đó mẹ không đi đâu hết, chỉ mỗi lên núi nhặt củi thôi thế nên chỗ đó là đáng nghi nhất.

Dừng một nhịp, anh ba Trương dè dặt đặt câu hỏi: “Đại sư, vừa rồi thầy bảo mẹ tôi bị không chế. Liệu…liệu có phải bà bị quỷ ám không?”

“Không phải quỷ!” Văn Trạch Tài nâng mắt nhìn người đàn ông cao to đang so vai rụt cổ vì quá sợ hãi, “Cũng không phải ma thuật hay tà thuật nào hết. Mà nó là một loại vật chất chuyên “ăn” cảm xúc con người. Mẹ cậu đã bị đè nén một thời gian quá dài. Thứ này chỉ ép bà ta nhìn thẳng vào lòng mình, kích phát những suy nghĩ chân thật từ đáy lòng ra mà thôi.”

Anh ba Trương choáng váng ngã ngồi xuống đất. Tức là…tức là hết thảy trước đây đều là giả tạo, mẹ chỉ diễn cho bọn họ xem mà thôi chứ lòng bà không hề nghĩ vậy. Mẹ hiền lành đôn hậu khi xưa là giả, mẹ hùng hổ, ngoa ngoắt bây giờ mới là thật…

Chợt nhớ lại những lời mẹ mắng chửi hai vợ chồng mấy hôm nay, anh ba Trương cảm thấy đáy lòng lạnh băng. Hoá ra, mẹ không hề thương yêu anh một tí nào. Trong mắt mẹ, anh chỉ là một thằng vô dụng. Còn vợ anh nỗ lực bao năm cũng không lấy được một nụ cười của bà.

Tất cả, tất cả đều là giả tạo hết….

Anh ba ôm đầu, lảo đảo tháo chạy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử