Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75332 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 282
sau cơn mưa trời lại sáng

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài tiến lại gần, âu yếm xoa đầu thằng bé: “Thiên Nam, có một số chuyện không đơn giản như con nghĩ đâu. Sư phụ con đều có sắp xếp cả rồi.”

Thiên Nam vội bắt lấy cùi chỏ cha, ánh mắt ngây thơ mở lớn: “Chú Thương Phong đi rồi ạ?”

Văn Trạch Tài gật đầu: “Ừ, chú ấy đi rồi!”

Ban nãy sau khi Văn Trạch Tài giúp Viên Vệ Quốc khôi phục ngoại hình, hai anh em họ vào phòng đóng cửa nói chuyện riêng rất lâu. Cuối cùng Thương Phong một mình rời đi, chọn con đường độc lai độc vãng như trước đây vốn vậy.

Khi màn đêm buông xuống, cũng là khoảng thời gian ân ái mặn nồng của các cặp vợ chồng sau nhiều ngày xa cách với biết bao nhung nhớ, lo âu.

Một trận cuồng phong qua đi, Điền Tú Phương thở hổn hển nằm sấp trên lưng chồng, vừa vuốt ve những hoa văn loằng ngoằng trên đó vừa thủ thỉ hỏi: “Thật sự nó không gây thương tổn cho anh chứ?”

“Em yên tâm, không có việc gì đâu”, Văn Trạch Tài nghiêng người, kéo cô vợ vào lòng, hôn cái chụt. Có trời mới biết lúc này trông cô quyết rũ chết người, mắt đen lúng liếng, gò má ửng hồng, cần cổ trắng ngần lấp ló sau mái tóc dài bung xoã tán loạn.

Khổ nỗi Điền Tú Phương cứ mải quan tâm tới vấn đề cái lưng, cô không ngừng xoa xoa nắn nắn như muốn chắc chắn thêm: “Không đau thật chứ?”

Chỉ khổ cho Văn Trạch Tài, vợ đụng tới đâu là máu nóng sôi trào tới đó. Anh khó nhọc kìm nén, giọng nói cũng nặng nề trầm thấp hơn hẳn: “Thật sự không đau. Nếu em không mệt thì chúng ta tiếp tục đi….”

Lời chưa dứt, anh đã lật người đè cô xuống dưới thân.

Hai má Điền Tú Phương đỏ rực, cô luống cuống chống tay lên ngực chồng, trừng mắt nạt: “Cái anh này, em đang nói chính sự mà. Với cả cẩn thận chút…còn con nữa…”

Văn Trạch Tài dụi đầu vào hõm cổ vợ, tủi thân uỷ khuất: “Vừa rồi còn chưa tiến vào mà, là em…”

“Không được nói…” Điền Tú Phương hoảng hồn, vội vàng bịt chặt cái miệng xấu xa nào đó lại.

Văn Trạch Tài tranh thủ hôn chóc chóc vài cái rồi cam chịu nằm xuống bên cạnh, gác cằm lên đầu vợ, ẩn nhẫn nói: “Ngủ thôi.”

Cảm nhận thấy nơi nào đó đang bừng bừng khí thế, Điền Tú Phương chẳng dám động đậy, ngoan ngoãn nằm yên làm gối ôm cho chồng.

Nhưng nằm mãi chả ngủ được, cô lại bắt đầu ngọ nguậy vuốt ve cái bụng đã hơi nhô cao, thầm thì tâm sự: “Anh này, anh thích con trai hay con gái?”

Văn Trạch Tài trả lời ngay không chút do dự: “Dĩ nhiên là con gái rồi, con gái tỉ mỉ, tinh tế, biết quan tâm, chăm sóc và đặc biệt là sâu sắc hơn con trai.”

Điền Tú Phương bật cười, chọc chọc vào lồng ngực chồng trêu ghẹo: “Vạn nhất tòi ra hai đứa thì sao?”

“Thì hai cô công chúa càng tốt chứ sao”, Văn Trạch Tài ôm chặt vợ, cọ cọ đầy tình tứ.

Bị nhột, Điền Tú Phương khúc khích cười: “Anh không thích con trai thật hả?”

“Con trai?!” Văn Trạch Tài lơ đãng nhớ về thời thơ ấu của mình cũng như đời đời các nam nhân khác trong Văn gia mà rùng mình: “Thôi bỏ đi, làm đàn ông Văn gia khổ lắm. Cứ đợi tới khi Thiên Nam mười tám tuổi là em sẽ hiểu.”

Tuy rằng Thiên Nam không phải thân sinh cốt nhục, không thể truyền dạy Văn gia Mệnh thuật nhưng thằng bé vẫn phải chấp hành quy củ tổ tông. Đúng mười tám tuổi là sẽ bị đá ra khỏi nhà, tự thân vận động và tích luỹ kinh nghiệm ngoài trường đời. Kể cả Văn Trạch Tài không nỡ ra tay thì Viên Vệ Quốc cũng sẽ làm, bởi đó là cách nhanh nhất để giúp thằng bé tôi rèn (1) bản thân.

Trải qua bao gian nguy, hiểm trở cuối cùng đại gia đình cũng được tề tựu đông đủ. Sáng sớm tinh mơ, khi vạn vật vẫn còn chìm trong mộng đẹp thì ba người phụ nữ đảm đang đã dậy nổi lửa nấu cháo, hấp bánh bao. Còn Triệu Đại Phi hào hứng chạy ù ra chợ mua dưa muối về xào cùng thịt băm. Món này chua chua mặn mặn, giòn sần sật ăn cùng với cháo trắng là đúng bài luôn.

Chả thế mà Chương Toàn chén liền tù tì hết veo bốn bát cháo với cả năm cái bánh bao. Viên Vệ Quốc cũng chẳng kém cạnh, ăn đến no căng cả bụng mà vẫn còn thòm thèm.

Cơm nước xong xuôi, cánh mày râu phụ trách nhiệm vụ rửa dọn chén bát, còn chị em phụ nữ thì thảnh thơi ngồi tán gẫu trên bậc thềm.

Trần Vân Hồng vừa ôm con gái vừa cười nói với Chung Nhiên: “Ôi hôm qua lúc sự phụ Thiên Nam gỡ mặt nạ, suýt chút chị không nhận ra đấy. Tại nhìn lâu cái dáng vẻ kia rồi, giờ quay về gương mặt cũ đâm ra lại không quen.”

So với cái mặt nạ da heo bì bì trắng bợt, rõ ràng gương mặt cũ sáng sủa và điển trai hơn nhiều. Nhưng xấu hay đẹp thì cũng đều phải cần thời gian để thích nghi.

Chung Nhiên bất giác đỏ bừng mặt, ngượng ngùng lí nhí: “Đến em còn không quen nữa í. Chị biết không, đêm qua ngủ em toàn mơ thấy bộ dáng chồng em lúc xưa thôi. Sáng nay tỉnh lại, đập vào mắt là gương mặt mà em thầm thương trộm nhớ trước kia, hí hí…thích muốn chết!”

Phàm là con người, không cứ đàn ông hay phụ nữ thì ai cũng yêu thích cái đẹp cả thôi.

Thấy hai mắt cô em lúng liếng mơ màng, Điền Tú Phương bất tri bất giác nhớ đến một màn nóng bỏng của hai vợ chồng đêm qua, cô luống cuống viện cớ bỏ chạy: “Chị vào xem hai đứa nhỏ đang làm gì.”

Hiện giờ Chu Thất thúc đã bị đưa đi, toàn bộ Chu gia nằm dưới sự khống chế của lão đương gia. Tuy vậy, anh cả Tất vẫn cho người theo dõi rất sát sao. Đợi tới khi nào đảm bảo chắc chắn lão ta không giở trò thì lúc ấy mới có sắp xếp khác, chứ bây giờ vẫn phải nhìn chằm chằm, chưa thể rời mắt ra được.

Còn về vấn đề nơi ăn chốn ở, căn nhà này là anh cả Tất cho mượn trong lúc tình thế cấp bách nguy hiểm, cũng không thể sống lì ra đây mãi được. Hơn nữa ở khu phố cổ có bà con chòm xóm, bọn nhỏ cũng thích trường cũ bạn cũ hơn. Chứ nơi đây cái gì cũng xa lạ, hàng xóm láng giềng không được thân thiện, hoà đồng cho lắm. Thành thử tính đi tính lại, đại gia đình quyết định dọn về chốn cũ cho thoải mái.

Tuy rằng Viên Vệ Quốc đã khôi phục vẻ ngoài nhưng cũng không thể tiếp tục việc học vì năm đó Chu gia đã tới tận trường đại học ngang nhiên rút hồ sơ hòng đuổi cùng giết tận cậu ấy. Còn Văn Trạch Tài thì lười, ỷ có sự giúp đỡ của thầy Triệu và anh cả Tất nên anh vẫn thực hiện theo phương án chỉ tham gia thi cuối kỳ mà không tiếp tục tới trường đi học.

Vả lại đâu ai chắc chắn Chu Bát thúc có thể khống chế được Chu Thất thúc bao lâu. Lỡ đang yên đang lành lão xổng ra thì sao. Cẩn tắc vô ưu, gì thì gì cứ phòng bị trước chắc chắn không thừa!

Trên đường quay về khu phố cổ, Viên Vệ Quốc nhiều chuyện hỏi dò: “Anh không định quay lại thật đấy hả?”

Văn Trạch Tài ghét bỏ liếc xéo: “Cậu học cái tính tò mò từ khi nào đấy?”

“Khụ…khụ…” Viên Vệ Quốc lúng túng quay sang chỗ khác: “Tò mò gì đâu, chẳng qua quan tâm tới cha của đồ đệ tí thôi mà, làm gì căng!”

“Cám ơn!” Văn Trạch Tài khẽ cười, nhu hoà nhìn về phía bà xã đang say sưa tám chuyện với Chung Nhiên ở băng ghế đối diện, “Hiện giờ Tú Phương đang mang thai, anh muốn dành trọn thời gian ở bên cạnh chăm sóc cô ấy.”

Viên Vệ Quốc vỗ đầu cái bốp. Mấy hôm trước căng thẳng quá đâm ra quên xừ nó mất. Vợ có thai thì chồng phải ở bên chăm sóc là đúng rồi, cậu chàng gật gù tỏ vẻ cảm thông lắm.

“À này…” Văn Trạch Tài ngập ngừng toan nói rồi lại thôi khiến ruột gan Viên Vệ Quốc ngứa ngáy râm ran.

“Sắp tới sẽ có chuyện vui đấy!”

Viên Vệ Quốc chấn động: “Chuyện vui?”

Các đoán mệnh sư rất giỏi dự đoán tương lai cho người khác nhưng lại không bao giờ tự xem cho bản thân mình và Viên Vệ Quốc cũng vậy, cậu sờ lên mặt, ngờ ngợ hỏi: “Ý anh là chuyện này ấy hả?”

“Nói ra mất vui” Văn Trạch Tài nhún vai rồi nhắm mắt ngủ tỉnh bơ.

Ơ này này, Viên Vệ Quốc tức xì khói. Nếu là mấy chuyện xui rủi thì có khi cậu chẳng thèm để ý đâu vì cuộc đời cậu từ nhỏ tới lớn chả có lúc nào được thuận buồm xuôi gió. Nhưng tự dưng ông anh lại bảo sắp có chuyện vui thành ra cứ háo hức, rạo rực mới chết chứ.

Bên này không được, Viên Vệ Quốc lập tức chuyển mục tiêu sang Triệu Đại Phi.

Đương nhiên, Triệu Đại Phi nào có ngốc. Ban nãy hai người họ nói những gì, cậu ngồi bên này nghe không sót một từ. Thế nên chưa cần Viên Vệ Quốc mở lời, chỉ cần nhìn ánh mắt thôi là biết định hỏi gì rồi. Triệu Đại Phi nhanh trí lập tức ôm chặt con gái, lầm rầm hát ru ra vẻ ông bố bỉm sữa bận rộn, xin chớ làm phiền.

“À á à ời…à á à ơi…con cò mày đi ăn đêm, đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao…à ơi…”

Viên Vệ Quốc cứng họng, nín luôn cho tới khi xe dừng bánh. Sau khi về nhà cũng chả có thì giờ để hỏi bởi quá trời việc ập tới. Trước tiên, Triệu Đại Phi và Viên Vệ Quốc phải quay lại căn hầm trú ẩn để mang nốt đồ về. Những người còn lại chia nhau quét dọn nhà cửa. Tất bật ngược xuôi, đến khi ngẩng đầu lên được thì trời cũng ngả bóng về Tây luôn rồi.

Điền Tú Phương kéo ghế ngồi xuống, vừa lau mồ hôi vừa thủ thỉ to nhỏ với chồng: “Anh này, em tính hay là thôi không đi học lớp bổ túc buổi tối nữa.”

Vì chuyện này mà cô phải tính tới tính lui, đắn đo cân nhắc mất mấy ngày trời đấy. Nghĩ thì cũng tiếc lắm nhưng cuối cùng vẫn phải ưu tiên sức khoẻ và an toàn của con lên trên hết. Tại buổi tối đi đứng bất tiện, trường học lại đông người khó tránh khỏi chen lấn, xô đẩy. Với lại hôm khai giảng khoá học, giáo viên đã phổ biến rồi, nếu ai có thai thì nên tạm hoãn, đợi sinh xong hãy quay lại học tiếp.

===

Chú thích:

(1)Tôi rèn tương tự “tôi luyện”: chịu đựng những khó khăn gian khổ để trở thành cứng rắn, giỏi giang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử