Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75419 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 234
tìm về

❊ ❊ ❊

Thấy vợ sốt ruột đứng ngồi không yên, Văn Trạch Tài liền thúc giục: “Đi theo đi em, nhân tiện nói chuyện với cha một lúc.”

Điền Tú Phương lập tức tháo tạp dề, vội vàng đuổi theo anh trai.

Còn Triệu Đại Phi thì ngồi xổm xuống hè, hai tay chống cằm lẩm nhẩm một lượt từ lớn tới bé họ hàng thân thích dưới quê. Lát sau, cậu ngẩng đầu, mơ hồ xin ý kiến: “Sư phụ, có cái này con hơi lấn cấn, cha mẹ con mất sớm mà con lại cất nhà bên thôn Lợi Hoà nhưng tính ra thì gốc gác của con vẫn thuộc thôn Triệu gia. Không biết nếu con muốn nhận thầu thì nhận ở đâu nhỉ, sợ là phải vòng về thôn Triệu gia mất, chứ danh sách dân cư bên Lợi Hoà làm gì có tên con, phải không sư phụ?"

Văn Trạch Tài gập sách lại, nghiêm túc giải thích: “Theo lý thì đúng là như vậy nhưng nếu con muốn nhận thì cũng dễ thôi, khoán cho người khác làm thay, mỗi năm mình thu ít lương thực coi như phí cho thuê ruộng. Chứ bộ không lẽ còn tính về quê trồng trọt chắc?”

Triệu Đại Phi gãi đầu cười hắc hắc: “Haha, còn lâu con mới quay về, ước mơ của con là mua nhà trên thành phố cho vợ con con kia kìa.”

Nhấp môi một ngụm trà, Văn Trạch Tài nhàn nhạt nói: “Ước mong mà không đi kèm theo hành động thì dù hy vọng có cánh cũng không bao giờ bay tới mục đích (1).”

Nghe ra ẩn ý trong câu nói của sư phụ, Triệu Đại Phi lập tức ngồi thẳng lưng, nghiêm chỉnh lắng nghe: “Dạ, con xin lĩnh giáo.”

Văn Trạch Tài liền phân phó: “Bắt đầu từ ngày mai, con kê một cái bàn nữa ngồi bên cạnh thầy. Khách nào tới xem tướng thì con nhận.”

Vấn đề này Văn Trạch Tài đã cân nhắc từ rất lâu rồi. Muốn Đại Phi tiến bộ thì chỉ có cách bắt nó phải độc lập thực hành thật nhiều.

Được xuất sư, Triệu Đại Phi vừa mừng vừa lo. Cậu chàng xoắn xuýt tay chân, vẻ mặt khẩn trương hồi hộp: “Sư phụ yên tâm, con nhất định tận tâm, cố gắng với nghề.”

Chủ tịch Mao đã từng nói “thực tiễn mới là chân lý”. Nếu chỉ học rồi để đó thì kiến thức mãi mãi chỉ nằm im trên sách vở. Phải biết đem những cái học được vận dụng vào đời sống thực tế, không ngừng thực hành, trau dồi kinh nghiệm, nâng cao bản thân, biến tri thức của người khác trở thành của mình, như vậy mới nhanh tiến bộ, mới mau thành công.

Hai anh em Điền Kiến Quốc và Điền Tú Phương mới đi một tí đã quay lại.

Điền Tú Phương tất bật chạy vào bếp kiểm tra nồi gà hầm còn Điền Kiến Quốc thì ngồi phịch xuống ghế. Có thể thấy anh ấy xìu hơn ban nãy khá nhiều: “Cha bảo cũng nghe phong thanh chút tiếng gió từ trên trấn nhưng chưa có tin tức chính thức, cũng chưa thấy triệu tập cuộc họp đại đội trưởng các thôn. Thế nên không biết phạm vi áp dụng của chính sách mới này là toàn quốc hay chỉ một vài địa phương thôi.”

Văn Trạch Tài cười cười: “Nếu quốc gia đã bắt đầu thí điểm thì trước sau gì cũng phổ cập rộng khắp cả nước thôi, anh đừng lo. Mục tiêu chính sách này là của dân, do dân và vì dân mà, chắc chắn sẽ hướng tới toàn dân, không có chuyện chỉ bó hẹp trong một vài địa phương được.”

Nghe vậy, Điền Kiến Quốc lại kích động gật lấy gật để: “Đúng đúng, dượng nói có lý. Thôi ngày mai anh phải về đây, về xem tình hình cụ thể thế nào.”

Triệu Đại Phi sửng sốt: “Sao vội thế anh?”

Điền Kiến Quốc cười hiền: “Nông dân mà, sao xa cây cối, vườn tược được. Đi lâu sốt ruột lắm. Đại Phi, cố gắng phấn đấu nha, lần tới anh lên thành phố là phải cho anh ở hai nơi cho nó oách đấy!”

Tình cờ nghe được ước mơ mua nhà của Đại Phi, Điền Kiến Quốc mừng lắm, thế nên không ngại khích lệ chú em mấy câu. Là thằng đàn ông thì phải biết nuôi chí lớn, nắm chắc cơ hội, nỗ lực vươn lên, đừng an phận như anh cả đời chỉ quanh quẩn sau luỹ tre làng, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời.

Điền Kiến Quốc tính nóng như lửa, hôm trước mới nói, hôm sau đã tức tốc thu dọn hành lý đòi về ngay làm vợ chồng Văn Trạch Tài nháo nhào trở tay không kịp. Phải khuyên hết nước hết cái mãi mới giữ được ông anh ở chơi thêm một ngày nữa để hai vợ chồng có thời gian đi mua ít đặc sản Liêu Thành gửi về quê biếu mọi người.

Đúng hai hôm sau, Điền Kiến Quốc khởi hành. Bởi vì là thứ hai đầu tuần, Văn Trạch Tài không thể xin nghỉ cho nên Triệu Đại Phi thay mặt tiễn anh Kiến Quốc ra ga tàu.

Hết giờ học buổi sáng, Văn Trạch Tài và Dương Vĩnh Thắng vừa cắp cặp ra khỏi lớp thì đã thấy Tất Trường Lâm đứng dưới chân cầu thang đợi từ bao giờ. Vừa thấy bóng dáng Văn Trạch Tài, Tất Trường Lâm liền gấp gáp báo tin: “Anh em bảo gần đây Chu gia có động tĩnh lớn, hình như đang ráo riết truy tìm người nào đó thì phải!”

Có thể nói Tất gia và Chu gia có mối thù không đội trời chung. Lần ấy thiếu chút nữa đôi mắt Tất Trường Lâm bị huỷ trong tay người họ Chu vậy nên anh cả Tất hận lắm, bao lâu nay vẫn đeo bám sát sao, chờ cơ hội trả thù.

Thấy hai người họ có việc quan trọng hơn nữa vừa lúc bạn gái đến tìm cho nên Dương Vĩnh Thắng chỉ chào hỏi đôi câu rồi mượn cớ rời đi trước.

“Đi, chúng ta tới quảng trường nói chuyện.”

Quảng trường rất rộng và thoáng, nằm ngay giữa khuôn viên trường học. Đây là nơi lý tưởng để các bạn sinh viên tụ tập, tán gẫu, tâm sự chuyện trên trời dưới biển, nhưng đó là buổi tối trăng thanh gió mát thôi chứ giờ giữa trưa nắng nóng, mọi người tập trung hết ở căng tin ăn trưa rồi. Vậy nên không khó để Văn Trạch Tài và Tất Trường Lâm tìm được một chỗ có mái che đầu, vắng vẻ ít người qua lại.

Không dài dòng mất thời gian, Văn Trạch Tài hỏi thẳng luôn: “Hiện giờ ở phía Bình Dương đang rất lộn xộn đúng không?”

Tất Trường Lâm gật đầu: “Vâng, đại đa số con cháu Chu gia từ khắp nơi đều đổ dồn về Bình Dương. Chỉ có điều bọn chúng kín miệng cực kỳ, không cách nào dò hỏi được thông tin.”

“Chuyện này cũng không mấy bất ngờ” Văn Trạch Tài cười khẽ “Lão Chu Thất thúc vẫn luôn dán chặt mắt vào Bình Dương mà lại.”

Tất Trường Lâm ậm ừ gật đầu chứ thực tình cũng không hiểu cho lắm.

Trước khi tạm biệt, Văn Trạch Tài cẩn thận dặn dò: “Cậu giúp tôi chuyển lời tới anh cả Tất, tạm thời cứ án binh bất động đã, đây là thời điểm Chu gia thanh trừng nội bộ, người ngoài đừng vội xen vào.”

Tất Trường Lâm nghiêm túc lắng nghe và ghi nhớ, đảm bảo khi về sẽ thuật lại không sót một từ nào.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà vèo cái đã tới ngày mười chín, ngày Mông Nghĩa sửa mệnh.

Sáng sớm, Mông Nghĩa đã theo Viên Vệ Quốc tới Văn gia.

Tất cả mọi thứ cần thiết đã được Văn Trạch Tài chuẩn bị đầy đủ từ trước, chỉ chờ người tới là bắt tay vào việc ngay thôi.

Giờ lành sắp điểm, Viên Vệ Quốc nhanh chóng đóng chặt mọi cửa nèo. Không những vậy, cậu và Triệu Đại Phi mỗi người trấn giữ một bên cửa, đảm bảo một con ruồi cũng không thể lọt qua.

Trong phòng, Mông Nghĩa cả người vô lực, nửa nằm nửa ngồi thoi thóp dựa sát thành ghế, hai tay nhúng trong chậu máu tươi đỏ lòm, nhìn đáng sợ vô cùng!

Văn Trạch Tài giải thích: “Cậu bắt buộc phải trải qua quá trình này bởi trường hợp của cậu và Chung Nhiên không giống nhau. Vận mệnh của Chung Nhiên chỉ là tạm thời bị phong ấn chứ thực chất nó vẫn thuộc về cô ấy. Nhưng cậu thì khác, vận mệnh bị tráo đổi, hiện trên người đang gánh lá số bát tự của một kẻ khác. Bình thường nó nằm rất sâu, rất im, chỉ những lúc đương đầu với đại nạn sống chết, lá số bát tự mới lung lay, xao động và chúng ta mới có cơ hội ra tay cướp về.”

Kế đó, anh châm lửa đốt cháy tờ giấy hoàng cốt tương. Kiên nhẫn đợt từng mảnh tro tàn lả tả rơi vào chậu máu cho tới hết.

Sắc mặt Mông Nghĩa càng lúc càng tái nhợt, cũng may lý trí vẫn rất vững vàng. Cậu cắn răng đáp lời: “Vâng, tôi hiểu.”

Trước khi tới đây, Viên Vệ Quốc đã nói rõ quá trình sửa mệnh chắc chắn sẽ không nhẹ nhàng, thậm chí là đau đơn kinh khủng nhưng Mông Nghĩa chẳng hề sợ hãi. Có khủng khiếp tới mấy thì cũng không thấm tháp vào đâu so với nỗi lo lắng đã dày vò cha mẹ bấy lâu nay, có đau đớn đến mấy thì cũng chẳng là gì so với những tháng ngày cậu sống vật vờ người không ra người ma không ra ma, mờ mịt, bế tắc! Hôm nay dù phải lên núi đao, xuống biển lửa mà có thể kết thúc được chuỗi ngày bi thương oan uổng đó thì cậu cũng thấy hoàn toàn xứng đáng!

“Cố gắng chịu đựng!” Văn Trạch Tài rút châm, dứt khoát đâm xuống.

“AAAAAA….”

Một tiếng thét xé gan xét ruột vang lên khiến Trần Vân Hồng đang ngủ trong phòng đột nhiên choàng tỉnh. Cô cuống cuồng chồm sang kiểm tra con gái. Kỳ quái thay, tiếng động lớn vậy mà bé con vẫn ngủ khì khì, không hề ọ ẹ giật mình.

Triệu Đại Phi cũng không yên tâm, vội vàng chạy về phòng thì thấy vợ và con gái vẫn nằm yên trên giường, cậu thở phào nhẹ nhõm: “Sư phụ bảo Tiểu Thảo còn quá nhỏ, có một số việc nó chưa cảm nhận được.”

Trần Vân Hồng mỉm cười sờ sờ cái má thơm mềm của con gái: “Vâng, may mà con bé không giật mình. Ủa mà sao anh lại chạy vào đây, sao không ở ngoài đó hỗ trợ mọi người?”

Triệu Đại Phi ngồi xuống mép giường, cười nói: “Xong hết rồi, anh Mông Nghĩa đã được sư phụ và anh Vệ Quốc đỡ vào phòng dành cho khách để nghỉ ngơi. Ngoài đó không còn việc gì nên anh tranh thủ vào xem hai mẹ con thế nào.”

Lúc này, tại phòng nghỉ dành cho khách, Viên Vệ Quốc vừa lau mồ hồi cho thằng bạn thân đang hôn mê bất tỉnh vừa sung sướng reo lên: “Về rồi, cuối cùng thì cũng tìm về được rồi!”

“Ừ, may mà cậu ấy trụ được tới phút cuối cùng” Văn Trạch Tài bận rộn giúp Mông Nghĩa băng bó vết thương, chả thèm quan tâm lưng áo mình cũng đã ướt đẫm mồ hôi.

===

Chú thích:

(1) William Shakespeare (1564-1616): là một trong những nhà văn vĩ đại nhất của nhân loại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử