Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75511 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 296
công tác thủ đô

❊ ❊ ❊

Tiếu Thành Anh sinh sống ở thủ đô. Từ Liêu Thành tới đó cũng phải mất ít nhất từ hai đến ba ngày ngồi xe lửa. Gác điện thoại xong, Văn Trạch Tài ngồi lặng im, ngón tay gõ nhịp đều đều, trầm ngâm suy tính.

Triệu Đại Phi và Tần Dũng tò mò vây xung quanh.

Vẫn như mọi khi, Triệu Đại Phi luôn là người nóng vội nhất: “Thủ đô xa quá sư phụ!”

Chạy cả một quãng đường xa lắc xa lơ chỉ để tính một quẻ, liệu có mất công quá không?

Không phải cậu sợ nguy hiểm. Tiếu tiên sinh là người do Mã Ái Hương đích thân giới thiệu, mà Mã Ái Hương lại là chị họ Tất Trường Lâm, bạn đại học của sư phụ, toàn là chỗ quen biết cả, tất nhiên sẽ không làm hại sư phụ. Nhưng mà khoảng cách xa quá, đi đi về về cũng mất toi chục ngày nửa tháng, hàng quán đình trệ, lỡ biết bao khách khứa, tiếc lắm đấy chứ đùa!

“Đúng là xa, nhưng chi phí đi lại do đối phương chi trả toàn bộ, hơn nữa…”, Văn Trạch Tài nâng mắt, thông báo tin chấn động: “Thù lao rất hậu, bằng doanh thu của cửa hàng chúng ta mấy năm gộp lại.”

“Mấy năm gộp lại?” Triệu Đại Phi trừng lớn mắt. Trong đầu nảy số, tính toán vèo vèo. Năm ngoái nhà mình kiếm được sáu ngàn, mấy lần sáu ngàn vị chi là…ối mẹ ơi…bét cũng phải tới hàng chục ngàn rồi…

“Vậy tức là nhà mình sắp trở thành vạn nguyên hộ (1) hả? Vạn nguyên hộ ha ha! Vạn nguyên hộ!”

Triệu Đại Phi sung sướng nhảy cẫng, hô hoán vang nhà.

Tần Dũng đi nhiều biết rộng, phải vội vàng kìm hãm cái sự sung sướng của chú em lại: “Vạn nguyên hộ đã là cái gì. Tính tới thời điểm hiện tại thì ở khu vực duyên hải bên kia, nhà nào chả là vạn nguyên hộ. Ngay cả Hoàng Tam Nhi có khi cũng đã thành vạn nguyên hộ từ lâu rồi ấy chứ!”

Triệu Đại Phi nghèo kiết xác, nghe thấy vậy thì hâm mộ vô cùng. Thế là cậu chàng vất hết những lo ngại về xa gần ra sau đầu, cuống quýt thúc giục sư phụ: “Thế nay sư phụ về nghỉ ngơi sớm rồi mai khởi hành lên đường luôn đi. À, thầy nhớ nói người ta giới thiệu thêm cho vài mối trên thủ đô nữa nhá. Cứ đà này thì chả mấy mà chúng ta mua nhà, mua xe, hahaha!”

“Đích thực ban nãy Tiếu tiên sinh cũng bảo sẽ giới thiệu thêm bạn bè”, Văn Trạch Tài gật đầu.

Và đây cũng chính là nguyên nhân khiến anh cân nhắc nãy giờ. Chẳng còn bao lâu nữa vợ anh sẽ đến ngày sinh nở, căn nhà hiện tại không đủ chỗ ở, phải mau chóng kiếm nơi khác to rộng hơn.

Thú thật thì anh rất ưng khu Bích Thuỷ Hoa Đình đợt trước Mã Ái Hương cho ở nhờ. Mỗi tội là giá khu đó quá cao nên chưa dám vọng tưởng, nhưng giờ coi bộ không còn là mơ ước xa vời nữa rồi.

Đợi Văn gia chồng tiền, đợt này đi thủ đô tranh thủ kiếm một khoản kha khá, cộng thêm số tiền tiết kiệm trong tay là vừa đủ mua một căn nhà mới rộng rãi, khang trang cho vợ con.

“Tần Dũng, Đại Phi chuẩn bị một chút đi, lần này cả hai đứa sẽ cùng đi chung”, Văn Trạch Tài bất ngờ tuyên bố rồi quay sang vỗ vai thằng đệ đang đần thối mặt: “Ngơ ra đó làm gì, không thích à? Lâu rồi thầy không dắt con ra ngoài, lần này cho đi để mở mang tầm mắt!”

Sao lại không thích cho được, thích quá đi ấy chứ! Triệu Đại Phi sung sướng phát điên, chạy ào sang tiệm quần áo ôm chầm lấy vợ và con gái hôn lấy hôn để.

Trần Vân Hồng choáng váng: “Trời trời, làm cái gì mà vui như nhặt được tiền thế?”

“Xời, còn hơn cả nhặt được tiền ấy chứ, sư phụ sắp dẫn anh lên thủ đô. Thủ đô lận đấy, cả đời này anh chưa được bước chân tới đó lần nào đâu, anh sắp đạt thành tâm nguyện cuộc đời rồi!” Triệu Đại Phi hất hàm, vênh váo khoe.

“Gớm ông ơi, đời ông còn dài lắm, tóc thì chưa có lấy một sợi bạc mà hễ mở miệng ra là nói chuyện cả đời i xì mấy ông cụ sắp xuống lỗ!” Trần Vân Hồng nguýt dài.

Điền Tú Phương đứng bên cạnh cũng phải lắc đầu dở khóc dở cười với hai vợ chồng nhà này.

Lần này khả năng sẽ đi lâu nên Văn Trạch Tài giao lại tiệm đoán mệnh cho Viên Vệ Quốc. Dù gì hiện giờ Viên Vệ Quốc cũng đang rảnh rỗi, ra trông tiệm vừa đỡ buồn lại vừa có thể kiếm thêm thu nhập. Quả là nhất cử lưỡng tiện!

Ngoài ra hội các bà mẹ và trẻ em ở nhà cũng phải nhờ vợ chồng Viên Vệ Quốc chăm sóc giúp. Vì thế, ngay hôm thầy trò Văn Trạch Tài lên đường là Viên Vệ Quốc cùng Chung Nhiên cũng dọn đồ đạc sang Văn gia ở.

Sáng nay, Viên Vệ Quốc thay Tần Dũng, làm công việc mở tiệm. Sau khi treo biển, anh ngồi vào bàn, phong thái nghiêm túc, sẵn sàn đón khách.

Hiện tại Viên Vệ Quốc đã khôi phục diện mạo cũ nhưng lại thành lạ lẫm với phần lớn người dân sống ở khu phố cổ. Thế nên đa phần bọn họ đều cho rằng Chung Nhiên tái giá.

Song Viên Vệ Quốc cũng mặc kệ, chẳng cần giải thích nhiều. Bởi có một số việc càng giải thích càng rắc rối, trước lạ sau quen, rồi dần già mọi thứ cũng đâu vào đấy cả thôi.

Chưa mở hàng bao lâu thì có khách ghé, là một người dân sống ngay tại khu này.

Vừa vào cửa, ông khách đã ngờ ngợ nói: “Ý, vị đại sư này nom quen thể nhỉ?”

Viên Vệ Quốc không chút biểu cảm, nhàn nhạt hỏi thẳng: “Muốn tính cái gì?”

Giọng điệu quen thuộc, thái độ quen thuộc khiến ông khách vỗ đùi cái bụp, phấn khởi như phát hiện ra châu lục mới: “A nhớ ra rồi, cậu chính là cái người ngày xưa tranh chỗ với Văn đại sư đây mà. Cái hồi cả hai vẫn còn bày sạp ngoài vỉa hè ấy. Thảo nào nom quen mặt thế!”

Lúc ấy hai anh em chẳng khác nào oan gia ngõ hẹp, hễ nhìn thấy nhau là nồng nặc mùi thuốc súng, có gì hay ho đâu mà nhắc đi nhắc lại?! Viên Vệ Quốc mặt đen như mực, hầm hầm không vui. Thế quái nào mới hôm đầu tiên mở hàng đã hội ngộ quả cố nhân thế này?!

==

Hai ngày sau, đoàn công tác đã đặt chân tới thủ đô hoa lệ.

“Sư phụ, hình như là ở đây thì phải”, Triệu Đại Phi oằn mình xốc tay nải lên vai, ngơ ngác ngó nghiêng bốn phía xung quanh rồi chỉ về khu biệt thự trước mặt.

Tần Dũng cũng khoác tay nải tương tự nhưng trông không chút nặng nề, anh trực tiếp kéo một người đi đường lại hỏi thăm. Sau đó, anh đi tới bên cạnh Văn Trạch Tài và nói: “Đại sư, chính là chỗ này.”

Trời ơi, thủ đô tấc đất tấc vàng mà ở hẳn biệt thự mới oách xà lách chứ, thế này thì tiền để đâu cho hết. Hai anh chàng nhà quê nhất thời ngây ngẩn cả người, Triệu Đại Phi còn khoa trương hơn cả Tần Dũng, cặp mắt cậu trố lồi, cái miệng há hốc không sao khép lại được.

Văn Trạch Tài cảm thấy có chút mất mặt, anh ho khụ một tiếng nhắc nhở rồi nhanh chóng tiến tới phòng bảo vệ.

Nhưng điều đáng nói là phòng bảo vệ ở đây còn to hơn căn nhà bọn họ đang ở nữa. Triệu Đại Phi lại một lần nữa choáng váng, cũng may có Tần Dũng đứng bên cạnh kìm hãm, không thôi chẳng biết thằng ngốc này sẽ làm ra trò xấu hổ nào nữa.

“Ngài tìm Tiếu tiên sinh ạ, vâng mời ngài đi bên này!”

Vì Tiếu Thành Anh đã dặn dò từ trước cho nên vừa nghe Văn Trạch Tài xưng tên là bảo vệ lập tức chạy ra mở cổng mời vào đồng thời tận tình dẫn đường.

Từ ngoài cổng chính, đi bộ thêm đâu đó hai chục phút nữa mới tới được toà biệt thự của Tiếu Thành Anh.

Căn biệt thự cao ba tầng, nguy nga tráng lệ. Cho dù giá nhà bây giờ chưa tới mức kinh khủng như ở thời hiện đại thì Văn Trạch Tài cũng không đủ sức với tới.

Chợt nhớ về cuộc sống xa hoa của mình ở đời trước, Văn Trạch Tài thoáng chút chua xót. Không chỉ anh, hai đồng chí đệ tử đang ôm tay nải ngồi xổm dưới gốc cây chanh gần đó cũng bàng hoàng không kém.

Đúng là chưa đi chưa biết thủ đô, đi rồi mới biết họ sang hơn mình. Ngoài cổng có bảo vệ, vào tới đây rồi cũng có tận hai người đứng canh trước cửa. Một ông ước chừng năm mươi tuổi và một cô bé khoảng độ mười mấy.

Trông thấy ba người bọn họ, cô bé vui vẻ vẫy vẫy tay, nhoẻn miệng cười ngọt ngào: “Xin chào, là Văn đại sư phải không ạ?”

Văn Trạch Tài nhận ra giọng nói đã tiếp điện thoại mình hôm nọ, anh gật đầu xác nhận: “Đúng, là tôi.”

Người đàn ông trung niên bước lên, cung kính nói: “Các vị vất vả rồi, mời các vị vào trong nghỉ ngơi trước, tiên sinh có việc ra ngoài một lát sẽ trở về ngay. Phòng cho khách đã được chuẩn bị chu đáo, xin mời các vị đi bên này.”

Cô gái nhí nhảnh tự giới thiệu: “Xin chào đại sư, tôi tên Tiếu Nhạc Nhạc, đây là Tiếu bá, quản gia chăm sóc chúng tôi.”

Văn Trạch Tài khẽ gật đầu rồi cùng hai đệ tử đi theo Tiếu bá lên tầng hai. Ba căn phòng liền kề nhau, với đầy đủ nội thất tiện nghi cao cấp được chuẩn bị riêng cho ba người họ.

Vào phòng, trút bỏ bộ quần áo bụi bặm, tắm một cái cho khoẻ rồi lên giường ngủ một giấc. Hai ngày trời lắc lư trên xe lửa không được nghỉ ngơi thoải mái, giờ đặt lưng xuống giường là ba thầy trò ngủ tít một hơi, đến khi mở mắt thì đã tới giờ ăn cơm tối.

Ba người đi xuống lầu liền trông thấy một người thanh niên đang ngồi trước bàn ăn chờ sẵn. Người thanh niên này có khuôn mặt bình thường nhưng giọng nói đặc biệt truyền cảm, giàu từ tính.

“Văn đại sư, Triệu đại sư, Tần đại sư, xin mời ngồi.”

Triệu Đại Phi cùng Tần Dũng đỏ bừng mặt, cuống quýt xua tay: “Không không, ở trước mặt sư phụ tôi không dám nhận danh xưng đại sư.”

Tiếu Thành Anh nhiệt tình kéo ghế mời ba vị khách quý an toạ. Tiếu bá nhanh chóng phân phó người hầu dọn lên một bàn tiệc hội tụ đủ sắc hương vị, vô cùng ngon mắt.

Cùng lúc ấy, Tiếu Nhạc Nhạc cũng từ lầu trên đi xuống. Cô bé kéo ghế ngồi vào vị trí của mình. Mặc dù vô cùng tò mò với ba vị đại sư nhưng là người có gia giáo nên cô cư xử rất đúng mực, hoà nhã lễ phép, biết cái gì nên hỏi, cái gì không.

====

Chú thích:

(1) Vạn nguyên hộ là khái niệm chỉ một hộ gia đình có tiền gửi hoặc thu nhập trên 10.000 nhân dân tệ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử