Thập Niên 70 Đoán Mệnh Sư

Lượt đọc: 75285 | 4 Đánh giá: 7,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »
Chương 208
áy náy

❊ ❊ ❊

Văn Trạch Tài vươn tay đè lên mặt quỷ: “Đau không?”

Chương Toàn nhe răng trợn mắt, khó nhọc cất lời: “Đau, kể cả không chạm vào cũng đau kinh khủng, đặc biệt là buổi tối, nó đau đến độ tưởng chết đi sống lại!”

“Đúng đúng”, chú Chung bên cạnh liên tục gật đầu phụ hoạ: “Bao nhiêu lần anh ấy tự làm mình bị thương, nếu không phải chú liều mình cản lại thì có khi đã cắn nát tay ra rồi.”

Mỗi lần cơn đau ập đến, hai hàm răng lại lập cập đập vào nhau không cách nào dừng lại được, nếu không có cái gì chặn ngang họng thì rất dễ bập vào lưỡi, thậm chí có thể cắn đứt lưỡi cũng không biết chừng.

Giống như phụ nữ trong lúc sinh nở, một số người đau đến độ mất luôn lý trí, tự làm thương tổn bản thân mình mà chẳng hề hay biết. Bởi vậy người xưa mới có câu ví “Cửa sinh là cửa tử”!

Quay lại với Trương đại sư, từ nãy tới giờ anh ta cứ đứng bần thần chôn chân tại chỗ bởi không dám tin vào những gì mắt thấy tai nghe. Mặc dù không có bản lĩnh cao cường nhưng cũng được người ở quanh đây xưng tụng một tiếng đại sư, anh tự nhận bản thân từng trải không ít sự đời, gặp qua ít nhiều chuyện lạ lùng khó tin, nhưng chưa bao giờ anh nhìn thấy cái thứ gớm ghiếc đáng sợ như thế này.

“Sao…sao nó ghê quá vậy, tôi cảm thấy nó cứ nhìn tôi chằm chằm ấy. Mặc kệ di chuyển đi chỗ nào thì ánh mắt nó vẫn bám riết không buông!”

Nghe vậy, Văn Trạch Tài nhíu mày quan sát thật kỹ hai vị trí được xem là “đôi mắt” kia. Đúng là rất giống mắt, nhưng nó vẫn đang khép hờ, chưa mở hẳn. Đoán chừng, một khi nó mở hết thì cũng là lúc Chương Toàn mất mạng.

Ngẫm nghĩ thế nào, anh liền hỏi: “Trương đại sư, không biết ở chỗ anh có chỉ ngâm hùng hoàng không?”

“Có có”, lời chưa ra hết miệng Trương đại sư đã mau chóng chạy đi lấy.

“Đây đây, chỉ ngâm hùng hoàng đây!”

Văn Trạch Tài nhận lấy, châm lửa đốt rồi ấn thẳng vào vị trí “đôi mắt”.

“A…a…a…a…a…”

Chương Toàn ngửa cổ hét lên thảm thiết.

Không cần đợi chỉ đạo, chú Chung và Trương đại sư lập tức tiến tới, mỗi người một bên ghì chặt Chương Toàn, không cho ông ấy giãy giụa.

“Cố gắng chịu đựng một lúc!” Văn Trạch Tài động viên.

Kế tiếp, anh đặt ba đồng tiền vàng lên lưng Chương Toàn theo ba hướng khác nhau, tạo thành một hình tam giác bao trọn lấy gương mặt quỷ dữ. Sau đó, anh chích một giọt máu của mình và một giọt máu của Chương Toàn, nhỏ xuống chính giữa mặt quỷ.

Tức khắc, một thanh âm hết sức quỷ dị vang lên dội thẳng vào màng nhĩ mọi người. Tiếp theo đó càng đáng sợ hơn, mặt quỷ bắt đầu giãy giụa kịch liệt làm cho toàn bộ phần da lưng Chương Toàn nhăn nhúm, xô lệch như miếng giẻ.

Chương Toàn đau tới độ mặt mũi trắng bệch, Văn Trạch Tài nhanh tay nhét một cái khăn vào miệng ông ấy.

Đằng sau lưng, con quỷ càng giãy càng điên cuồng, từng thớ thịt căng lên rồi nứt toác, máu đỏ tràn ra, chảy lênh láng.

Cảm thấy cuộc giằng co đã lên tới đỉnh điểm, Văn Trạch Tài liền rút ra tờ giấy hoàng cốt tương có ghi sẵn ngày tháng năm sinh của Chương Toàn, dán thật mạnh lên lưng.

“Phốc” một cái, tiếng rít gào lập tức tắt ngúm.

Trương đại sư và chú Chung sôi nổi thò đầu lại nhìn. Kì lạ thay, gương mặt quỷ dữ mới ban nãy còn đậm lè, đỏ lòm ấy vậy mà giờ đây đã nhạt đi rất nhiều, chỉ còn nhìn thấy lờ mờ, không rõ đường nét.

Vết thương khép miệng, máu đã khô. Những vết nứt trên da thịt cũng đã co lại, nhỏ như sợi chỉ mảnh.

Còn tờ giấy hoàng cốt tương ban nãy Văn Trạch Tài dán lên thì đã biến mất không chút dấu vết.

“Chú Chương, có khá hơn chút nào không?” Văn Trạch Tài với tay lôi chiếc khăn trong miệng Chương Toàn ra, tiện thể lau sơ mồ hôi đầm đìa trên đầu trên cổ ông ấy.

Chương Toàn vô lực gật đầu, thở hổn hển nói không ra hơi: “Mau…mau lật chú lại…”

Thanh âm khò khè, khô khốc. Nguyên do là vì quá đau và quá khát.

Trương đại sư nhanh nhẹn đưa tới một chén nước đầy. Chú Chung cẩn thận đỡ Chương Toàn dậy, chầm chậm đút từng chút một.

Có nước vào tỉnh táo hơn hẳn, Chương Toàn nằm ngay đơ trên ghế, một hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần.

“Rốt cuộc nó là cái quỷ gì vậy?”

Văn Trạch Tài lắc đầu: “Cháu cũng không rõ lắm, nhưng mà trước kia đã vô tình gặp một loại tà thuật gần giống, thế nên liền dùng cách phá giải tương tự. Chỉ không ngờ nó lại mạnh tới vậy, cháu mới chỉ giải được hai phần ba, một phần ba còn lại vẫn nằm trên người chú, chưa thể cởi bỏ.”

Chỉ khi nào gương mặt quỷ dữ đằng sau lưng biến mất hoàn toàn, thì mới được xem là giải thuật thành công.

Chương Toàn cười cười: “Hai phần ba cũng là tốt lắm rồi. Giờ chú không đau không ngứa, cảm thấy dễ chịu vô cùng.”

Tuy nhiên, Văn Trạch Tài lại lắc đầu: “Đừng mừng vội, trong vòng một tháng nếu không thể cởi bỏ hoàn toàn thì mặt quỷ sẽ dần khôi phục trạng thái ban đầu.”

Nụ cười vụt tắt, Chương Toàn lườm ông bạn già cháy mặt.

Chú Chung áy náy cười cười: “Anh Chương, anh muốn ăn món gì để tôi làm cho anh ăn nhá.”

Là một người cha đơn thân đương nhiên tay nghề bếp núc của chú Chung khỏi phải bàn.

Chương Toàn ngúng nguẩy giận dỗi: “Thịt, tôi muốn ăn thịt!”

Chưa đợi chú Chung lên tiếng, Trương đại sư đã nhanh nhảu tiếp lời: “Mọi người không tiện lộ mặt, để tôi đi mua cho. Đợt một lát, tôi mua về ngay, nhanh lắm!”

Ai cũng nhìn ra Trương đại sư cố ý tránh đi, nhường lại không gian riêng cho ba chú cháu trò chuyện. Không thể phủ nhận, Trương đại sư này tuy tuổi còn trẻ nhưng cách hành xử tế nhị, rất biết đối nhân xử thế.

Đợi anh ta đi rồi, Văn Trạch Tài liền hỏi ngay: “Nghe Trương đại sư nói, lúc bọn họ đi tìm thì hai người đang lẩn tránh đúng không? Có phải bởi vì vô tình đụng độ gã tà thuật sư ở hậu viên Trần gia cho nên Trần gia mới ra lệnh truy lùng hai người trên khắp Hà thềm lùng địa?”

“Không chỉ Trần gia mà còn có cả người của Chu gia nữa”, chú Chung cúi gằm mặt, xấu hổ không dám nhìn thẳng Văn Trạch Tài, càng không dám đối diện ông bạn già Chương Toàn.

Nếu không phải khi đó chú quá manh động, làm việc hấp tấp và thiếu cẩn trọng thì đã không để lộ hành tung, mọi người cũng không rơi vào tình thế nguy hiểm như hiện tại.

Đương nhiên, Chương Toàn tức lắm, ông không kiêng dè gì mà mắng xa xả: “Rõ ràng biết lão già kia muốn dã thuật sư muốn đến phát điên, người ta trốn còn không kịp vậy mà mình lại tự động đâm đầu vào. Đúng là càng già càng lẩm cẩm, tôi thật không biết phải nói ông sao nữa!”

Bị mắng là thế ấy vậy mà chú Chung không hề giận cũng chả tự ái. Bởi lẽ xác thật mọi rắc rối đều do chú mà ra.

Văn Trạch Tài tuy rất tò mò nhưng thấy dường như chú Chung không muốn nhiều lời, vả lại tình huống bây giờ cũng tương đối khó xử cho nên anh không hỏi tới cùng mà chỉ cười cười đánh lạc hướng sang chuyện khác: “Cũng may hai chú đều bình an vô sự, không ảnh hưởng tới tính mạng. Bằng không cháu chả biết phải giải thích sao với vợ chồng Vệ Quốc.”

Nhắc tới hai con, cả chú Chung lẫn Chương Toàn đều cảm thấy vô cùng áy náy.

“Tất cả là tại chúng ta suy xét không thấu đáo cho nên mới khiến sự tình trở nên rối ren. Còn phiền cháu phải bỏ công bỏ việc chạy tới tận đây một chuyến.”

Văn Trạch Tài không hề do dự gật đầu ngay: “Mới vừa khai giảng chưa bao lâu cháu đã nộp đơn xin nghỉ dài hạn, không biết lúc về sẽ bị trường học xử lý thế nào đây.”

Chương Toàn và chú Chung lại thêm áy náy bội phần. Chỉ vì một phút bốc đồng mà làm ảnh hưởng tới bao nhiêu người, tội lỗi, tội lỗi quá!

Văn Trạch Tài buồn bã nói tiếp: “Thoát được khỏi cái mê hồn trận kia thực ra cũng chẳng phải do cháu có tài cán gì đâu. Tất cả là nhờ may mắn thôi. Nếu không may thì chắc có lẽ giờ xác cũng nổi lềnh phềnh lên rồi.”

Văn Trạch Tài càng nói thì hai ông chú càng hổ thẹn gấp bội, hai cái cần cổ sắp gục xuống tới bụng luôn rồi.

Thấy bọn họ cứ cúi gằm đầu chẳng nói chẳng rằng, Văn Trạch Tài đành phải tự biên tự diễn: “Cho nên lần này về, hai chú cứ ngoan ngoãn ở nhà chơi cờ với chú Viên đi thôi, đừng chạy lung tung nữa.”

Nghe vậy, Chương Toàn và chú Chung len len liếc nhau, không hẹn mà cùng gật gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Dẫu sao không có con rối ở bên, chú Chung cũng chẳng phát huy được năng lực. Còn Chương Toàn, một thân một mình thì khó làm nên cơm cháo gì. Thôi đành kiên nhẫn đợi tới mùa đông, con rối xuất núi rồi tiếp tục hành động vẫn chưa muộn.

Thấy bọn họ thức thời như vậy, Văn Trạch Tài rất lấy làm hài lòng.

Một lúc sau, Trương đại sư về tới, trên tay khệ nệ xách theo một dải thịt heo nặng ba cân, ngoài ra còn có cả một con gà mái già. Con gà này đã được làm lông sạch sẽ cẩn thận, khẳng định giá cả không hề rẻ chút nào.

Nhìn rổ thịt thà, rau củ đầy tràn mà ai cũng phải xót tiền thay cho anh ấy. Tuy nhiên Trương đại sư lại chẳng cảm thấy gì, anh ta giao bếp nục lại cho chú Chung còn mình thì hớn hở chạy vào phòng khách, tủm tìm mà ngồi xuống đối diện Văn Trạch Tài.

Văn Trạch Tài ngượng ngùng nói: “Phiền anh phải tốn kém rồi!”

Chương Toàn cũng đồng tình lên tiếng: “Đúng đấy, tốn kém quá!”

Trương đại sư xua xua tay: “Không không, nào có đáng bao nhiêu đâu, mọi người đừng khách sáo. Văn đại sư này, lời thình cầu của tôi lúc trước…”

Chưa đợi anh ta nói hết câu, Văn Trạch Tài sảng khoái gật đầu ngay: “Anh cứ tự nhiên hỏi, chỉ cần tôi biết đảm bảo sẽ không giấu giếm.”

Hai mắt Trương đại sư vụt sáng, vội vàng chạy đi lấy giấy bút rồi nghiêm túc ngồi thẳng lưng y như học sinh vào lớp 1.

Và thế là trong vòng hai giờ đồng hồ, Trương đại sư miệng hỏi, tay viết lia lịa không ngừng nghỉ. Chỉ có điều Văn Trạch Tài trợ giúp không đáng kể, đa phần thắc mắc đều do Chương Toàn giải đáp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 198 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của túy cai ngoạn tử