Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

Lượt đọc: 5184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »
Chương 243
hồi hai mươi ba (11)..

❊ ❊ ❊

Nói rồi, lão đảo ánh mắt quanh quán trà, thấp giọng:

“ Nơi này tai vách mạch rừng, cứ về chỗ bọn con đang ở rồi nói tiếp. ”

Ba người nói chuyện bằng tiếng Việt, tuy là khả năng xung quanh có ai nghe hiểu được rất thấp, nhưng không phải không thể xảy ra. Chẳng bằng cẩn tắc vô ưu.

Hai trẻ một già quay lại mấy gian nhà nơi Tạng Cẩu Phiêu Hương đang ở.

Khiếu Hóa tăng bảo Tạng Cẩu mau khép cửa phòng, bản thân thì nhảy lên nóc nhà kiểm tra chung quanh hết một lượt, mới yên tâm theo cửa sổ nhảy vào lại. Đoạn ông đóng cả các cửa sổ, rồi bảo Hồ Phiêu Hương thắp nến.

Hai người thấy thần sắc ông nghiêm cẩn khác hẳn ngày thường, dĩ nhiên là không dám ý kiến ý cò gì cả, nhất nhất làm theo ý Khiếu Hóa tăng.

Làm xong xuôi mọi chuyện, Khiếu Hóa tăng mới chậm rãi nói:

“ Từ thời nhà Tần, nước Tàu đã có lưu truyền một trận phong thủy nhằm chấn áp long mạch các nước chư hầu chung quanh, để họ thuần phục vĩnh viễn, dễ bề cai trị chiếm đóng. Trận này gọi là Rồng Không Đuôi. Rồng mà không có đuôi, xuống nước không thể bơi, lên trời không thể lượn, chỉ có thể bò lăn bò toài dưới đất, khác nào con rắn lớn có bốn chân? Rồng đó tuy là còn phép, nhưng mất uy, đầu không ngóc lên được. Nghe đồn trụ đồng năm xưa Mã Viện đóng ở nước ta chính là mắt của đại trận. ”

Hồ Phiêu Hương nói:

“ Nếu trận này quả thực đáng sợ như lời ông kể, thì nước ta làm gì đã có nước Vạn Xuân, họ Khúc? Người ôm hận ở Bạch Đằng đã không phải Hoằng Thao, mà là Tiền Ngô vương rồi. Con thấy trận này chỉ là bọn thầy địa lí gạt người kiếm cơm, không đáng tin lắm. ”

Khiếu Hóa tăng bèn nói:

“ Đó là do con biết một, mà không biết hai. Thời ấy người nước ta phản ứng dữ dội quá, giặc không hoàn thành được nốt trận Rồng Không Đuôi, mới rút về nước. Trước đó đe dọa nếu trụ đồng này đổ, thì Giao Chỉ - tức Đại Việt ta – sẽ bị tiêu diệt. Lúc ấy dân ta căm mà không đủ lực đánh ngay mặt, thế là mỗi người cầm một hòn đá, ngày ngày ném trụ đồng cho bõ tức. Đến lúc Cao Biền dậy non thì trụ đồng Mã Viện đã bị chôn dưới gò đá, chẳng còn ai biết tăm tích chúng ở đâu, nên trận Rồng Không Đuôi dang dở ấy hãy còn đến giờ. Rồng không đuôi chưa thành, nhưng long mạch nước ta đến giờ vẫn bị thương khó lành lại. Thành ra nước ta đến giờ vẫn chưa có triều đại nào có khí số mạnh như thời Đường của Tàu. ”

Lão ngừng một chút, uống ngụm nước cho mát họng, rồi tiếp:

“ Còn phương pháp phá trận này… thực ra đã có người cố tìm cách truyền về nước Nam, tiếc là không thành. ”

“ Người đó là thánh tổ Khổng Lồ? ”

Tạng Cẩu nghe đến đây đã có chút không nhịn được, nhiệt huyết sôi trào, bèn nói xen vào.

Hồ Phiêu Hương tuy im lặng, nhưng ánh mắt thì nói rõ, rằng cô nàng có cùng suy đoán với cậu bạn.

Khiếu Hóa tăng nói:

“ Thánh tổ Khổng Lồ thực ra là người thứ hai. Người đầu tiên chính là Thánh Chèm – Lí Ông Trọng! Năm đó bị cống nạp sang Tàu, biểu diễn tài hoa trước mặt Tần Thủy Hoàng thực ra chỉ là thuật che mắt để tìm cách phá trận. Nghe đồn Thánh Chèm đã tìm được cách phá giải Rồng Không Đuôi, nhưng đến biên cương thì bị lục người gắt gao quá, không sao đưa về được phương Nam.

Ông chỉ đành về nước, khắc lại thần công ở nơi bây giờ là đình Chèm, chờ cơ hội khác… Vua Tần cơ hồ đoán ra ông có ý đưa phép phá Rồng Không Đuôi về nước, bèn cho sứ giả sang đòi người. Đức thánh Chèm sợ lúc này Thục Phán An Dương Vương mới lên ngôi, quyền thế còn chưa vững, nếu quân Tần kéo sang thì gay go lắm, bèn theo sang. Sau đó không biết là tuẫn tiết hay bị ám hại, tráng niên mất sớm, vợ con cũng không còn tung tích gì nữa. ”

Ông càng kể đến cuối, giọng càng đau xót.

Hồ Phiêu Hương bèn nói:

“ Xem ra Đức Thánh Lý Thân Lý Ông Trọng có để lại chỗ tìm phép phá rồng Không Đuôi cho người đời sau biết mà đi tìm. Thánh tổ Nguyễn Minh Không cơ hồ đã sắp tìm được, nhưng có lẽ vì nguyên do nào đó không thể đưa phép phá trận về nước, nên mới đúc nên cái trống con, giao quyển kinh thư ở Thiếu Lâm tự chờ người đời sau tìm đến thay mình phá giải nốt bí ẩn, hoàn thành di nguyện của tiền nhân. ”

Khiếu Hóa tăng đáp:

“ Thánh tổ về nước, đúc thần binh và An Nam tứ đại khí xong, chẳng được bao lâu thì viên tịch. Mà chìa khóa cũng không còn tăm tích. Mãi đến hai mươi năm trước người ta vớt được xác một con chó ngoài sông Hồng, cạy miệng nó tìm được chìa khóa Loa thành các con đang giữ bây giờ đấy. ”

Hai người nhìn cái trống đồng con đặt trên bàn, lòng thấy ngổn ngang.

Chỉ vì một bí mật, một trận Rồng Không Đuôi mà chẳng biết đã có bao nhiêu anh hùng phó mặc nguy hiểm gian lao để lên phương bắc kiếm tìm, lại cũng không rõ đã có bao nhiêu người bỏ thây nơi đất lạ, xác vất giữa xứ người, mãi mãi không thể về cố quốc được nữa. Tạng Cẩu càng nghĩ càng thấy nóng ruột, không nhịn được dậm chân một cái.

Đoạn, như nhớ ra chuyện gì, cậu chàng lại lên tiếng:

“ Ông Khiếu Hóa… ông thử nói xem, thầy nhận Liễu Thăng, anh kết nghĩa của con làm đồ đệ là đúng hay là sai? ”

Khiếu Hóa tăng không vội đáp, mà hỏi ngược lại:

“ Con đang nghĩ… sở dĩ thầy con nhận Liễu Thăng làm đệ tử là vì ông là người Tàu sao? Con nghĩ vì thầy con là người Tàu nên ông có lòng riêng, bất nghĩa với nước Nam hả? ”

Tạng Cẩu nhất thời không biết đáp làm sao. Dĩ nhiên cậu chàng không muốn tin ấy là sự thật. Nhưng quả thực, trong cùng một quãng thời gian vỏn vẹn chưa được nửa năm mà có quá nhiều chuyện ngẫu nhiên xảy ra… thành thử cậu chàng không biết phải nói sao cho phải. Tạng Cẩu nghĩ một chốc, lại đột nhiên nhớ đến hơn trăm mạng người ở thôn Điếu Ngư, bất giác buột miệng:

“ Nói gì thì nói, Liễu Thăng lúc ấy cũng là tướng giặc, kéo quân xâm lược đất Nam. Thầy nhận cậu ta làm đồ đệ là không phải. Con cũng không nên nhận người anh này thì hơn. ”

Khiếu Hóa tăng thở dài:

“ Đến con cũng không hiểu lòng Quận, ông bạn già của ta ở dưới suối vàng chắc thất vọng lắm đây. ”

Tạng Cẩu phản bác:

“ Sở dĩ võ lâm khép được thầy vào tội có lòng riêng, không phải cũng vì ông dạy võ cho Liễu Thăng hay sao? Nếu lúc ấy ông bỏ đi không màng, thì đã không… ”

Nói đến đoạn này thì cậu chàng mắt đã rớm nước.

Khiếu Hóa tăng nói:

“ Tạng Cẩu, con là đứa thông minh, con thử nói cho ông nghe. Lý Nam Đế Lý Bí đánh đuổi giặc bắc, mở nước Vạn Xuân, là đúng hay sai? ”

“ Chuyện này có gì phải hỏi? Dĩ nhiên là đúng… ”

Hồ Phiêu Hương nghe đến tên Lý Nam Đế, vốn muốn mở miệng nhắc một tiếng, nhưng rồi lại nghĩ:

[ Cẩu chúa cả nghĩ, mình khuyên giải xuông chưa chắc nó đã chịu nguôi. Tính Tạng Cẩu lại không háo thắng, có nhún nhường thì cũng chưa chắc trong dạ đã thực sự phục. Chi bằng lần này nhờ Khiếu Hóa tăng để nó không phải lăn tăn gì nữa. ]

Khiếu Hóa bèn kể:

“ Tổ bảy đời của Lý Nam Đế vốn là người Tàu. Có câu cáo chết bảy năm còn quay đầu về núi, cây có cội suối có nguồn. Lý Nam Đế vì người nước Nam ta xua quân đánh nhà Đường, thì có phải là bất hiếu với tổ tông, không nhận nguồn gốc hay không? ”

Tạng Cẩu bèn nói:

“ Bảy đời đã quá lâu, Lý Nam Đế cũng tính là người nước Nam ta rồi. ”

Khiếu Hóa tăng bèn chậm rãi:

“ Mỗi thời mỗi khác. Ngày ấy nước Nam ta bị chiếm, làm quận làm huyện của nước người ngót gần một ngàn năm. Một ngàn năm thì biết bao nhiêu đời mà kể, sao chưa thành người Tàu? Sư phụ của con tuy là người Hán, nhưng được Quận Gió đời trước bảo ban, sớm đã coi Đại Việt là nhà. Sở dĩ ông không ra mặt kháng Minh vì còn lòng với cố quốc, song cũng chưa từng làm chuyện bán đứng nước Nam. Thử hỏi, với khinh công của ông ta, muốn vào cung giết đại thần, hay ăn cắp quân cơ bí mật thì có gì mà khó? ”

Tạng Cẩu nghĩ đến chuyện thầy ngày nào cũng lẻn vào doanh trại nhà Minh như chốn không người mà dạy võ cho cậu chàng, thì cũng bắt đầu hiểu ra.

Giờ cậu chàng đã là thiếu niên, đi lại giang hồ được ít năm, chẳng còn ngô nghê như hồi bé nữa. Hiện tại có Khiếu Hóa tăng ở bên giảng giải, cậu chàng lại thử đặt mình vào tình cảnh của thầy, mới thấy nỗi khổ tâm của Quận Gió. Giờ giả như người Đại Việt đi chiếm nước khác, bản thân Tạng Cẩu nhìn thấy cũng bất nhẫn. Mỗi ngôi làng cháy rụi, mỗi cái thôn thành tro sẽ có bao nhiêu đứa Tạng Cẩu xuất hiện? Lại được bao đứa may mắn thoát chết mà lớn lên? Tạng Cẩu không thể cho ấy là đúng cho nổi.

Nhưng bảo cậu chàng ra tay đánh người nước mình, thì cũng không thể.

Khiếu Hóa tăng lại nói tiếp:

“ Tạng Cẩu, con luyện võ công lâu như thế, chắc cũng hiểu vì sao thầy con lại dạy cho Liễu Thăng bổng pháp Bạch Đằng Giang rồi chứ? ”

“ Con? ”

Tạng Cẩu tròn mắt, tay chỉ vào mặt mình, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc ghê lắm. Mà cậu chàng hẳn là kinh ngạc đến ngây người thật, vì hồi lâu mà vẫn không thấy ú ớ được thêm chữ nào.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369
Tiến »