Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Bữa tối gồm hai món mặn: cá chim hấp và cà chua xào trứng, dùng kèm với cơm trắng.

Sau khi Mặc Trạch Bắc rửa tay sạch sẽ, hai người cùng ngồi xuống dùng bữa.

"Khách sạn này có phục vụ bữa sáng, thực đơn cũng khá phong phú," Mộc Hàm Hi dùng đũa chung gắp một miếng cá cho nàng, "Sáng mai chúng mình sẽ ăn tại khách sạn, còn trưa và tối chị lại nấu cơm cho em ăn."

"Vâng ạ."

Cách biệt nửa năm trời mới được ăn lại món chính tay Mộc Hàm Hi nấu, lòng Mặc Trạch Bắc trào dâng cảm xúc khôn tả. Nàng ăn rất chậm và từ tốn, trong ánh mắt hiện rõ vẻ hoài niệm và trân trọng. Mãi đến khi Mộc Hàm Hi đã dùng xong, nàng vẫn còn đang nhâm nhi.

Mộc Hàm Hi ngồi đối diện, tay cầm ly nước, dịu dàng ngắm nhìn nàng. Đợi đến khi đối phương ăn sạch sành sanh cả cơm lẫn thức ăn rồi mới buông đũa, Mộc Hàm Hi mới nhỏ giọng thốt lên: "Lần này em ăn uống thật sự rất nghiêm túc đấy."

"Vâng." Bởi vì em đã nhớ món chị nấu lâu lắm rồi.

Mặc Trạch Bắc rũ mắt kìm nén cảm xúc, sau đó đứng dậy: "Mộc tỷ tỷ, để em đi rửa bát."

"Ừ."

Sau bữa tối, Mộc Hàm Hi muốn nàng xem lại tài liệu ôn tập nhưng nàng nhất quyết không chịu.

"Chị cùng em xem phim hoạt hình một lát cho thả lỏng nhé," Mặc Trạch Bắc kéo tay áo cô, ngồi xuống sofa rồi bật TV, "Để em đi bổ dưa hấu, lát nữa hai đứa mình vừa ăn dưa vừa xem."

"Ăn dưa hấu?" Mộc Hàm Hi hơi kinh ngạc, "Cái bụng nhỏ của em vẫn còn chứa thêm được đồ sao?" Bữa tối nàng đã ăn rất nhiều, mà dưa hấu lại là loại trái cây rất nhanh gây no.

Mặc Trạch Bắc nhe răng cười: "Chứa được hết ạ." Nói rồi nàng định đứng dậy đi làm ngay.

Mộc Hàm Hi nắm chặt cánh tay nàng: "Vừa mới ăn xong, lát nữa hãy đi."

"Vâng," Mặc Trạch Bắc ngồi xuống, cầm điều khiển tìm kiếm phim, "Chúng mình xem 《Thế giới bí mật của Arrietty》 nhé?" Đây cũng là một tác phẩm ấm lòng của Miyazaki Hayao.

Mộc Hàm Hi gật đầu, cô xem gì cũng được, không hề khắt khe.

Phim hoạt hình bắt đầu với khung cảnh mùa hè xanh ngắt, mây trắng bay, tiếng nhạc vang lên cùng những thước phim dịu dàng dần mở ra...

"Em rất thích bộ phim này, trước đây đã xem qua hai lần rồi," Mặc Trạch Bắc vô thức nhích lại gần Mộc Hàm Hi, vai kề sát vai cô, "Giờ em vẫn muốn xem lại."

"Những tác phẩm tốt luôn có thể chịu đựng được sự kiểm nghiệm của thời gian. Dù cách rất lâu, mọi người vẫn sẽ cảm động và rung động vì nó... Bản thân chúng đã chứa đựng những tình cảm thuần khiết và chân thành nhất từ tận đáy lòng người sáng tạo. Những cảm xúc tinh tế đó thông qua cốt truyện đã tạo nên sự cộng hưởng, hoặc khơi dậy niềm khao khát và hy vọng của con người đối với cuộc sống," Mộc Hàm Hi nói với ánh mắt trong trẻo và vẻ mặt nghiêm túc, "Có lẽ đó chính là sức hấp dẫn của những tác phẩm kinh điển. Nó khiến chúng ta ở hiện tại nhớ về quá khứ, luyến lưu những năm tháng đã mất, đồng thời mang lại sức mạnh và hy vọng để dũng cảm đối mặt với tương lai chưa biết..."

Mặc Trạch Bắc lắng nghe chăm chú, trong mắt như tỏa sáng ngàn vì sao, nhìn Mộc Hàm Hi đầy vẻ sùng bái. Chỉ là thật không may, một hồi chuông điện thoại đã phá vỡ bầu không khí hài hòa ấy.

Mộc Hàm Hi im lặng, với lấy điện thoại quét mắt nhìn màn hình: "Là điện thoại của Sơ Thanh."

"Ồ..." Mặc Trạch Bắc cầm điều khiển tắt tiếng TV.

Mộc Hàm Hi cũng không đứng dậy, cứ thế nghe máy trước mặt Mặc Trạch Bắc.

"Cậu vẫn đang bận à?"

"Không."

"Vậy ngày mai cậu có rảnh không?" Liễu Sơ Thanh tựa lưng vào ghế da, xoa xoa huyệt thái dương: "Cùng nhau ăn bữa cơm nhé?" Ngày mai là thứ Bảy, Liễu Sơ Thanh vừa khéo có thời gian rảnh nên muốn hẹn Mộc Hàm Hi ăn tối. Thời gian qua cô bạn bận rộn việc công ty, hết đi thành phố J lại ra nước ngoài công tác, chưa tìm được dịp thích hợp để gặp Mộc Hàm Hi.

"Tớ không ở thành phố B."

"Đi công tác à?" Liễu Sơ Thanh biết tính chất công việc của Mộc Hàm Hi là phiên dịch nên thường xuyên phải đi xa, có khi còn ra nước ngoài.

"Không phải, là việc riêng thôi."

"Ừm..." Liễu Sơ Thanh hơi ngạc nhiên: "Vậy khi nào cậu về?"

"Chắc khoảng hai ba ngày nữa."

"Thế thì hẹn cậu dịp khác vậy."

"Được."

Cúp máy xong, Liễu Sơ Thanh lướt xem lịch. Ngày mai và ngày kia cũng chẳng phải dịp gì đặc biệt, cô không đoán ra được Mộc Hàm Hi đi đâu. Nhìn chằm chằm tờ lịch một lúc, cô gọi điện cho thư ký.

Hóa ra là ngày thi đại học... Cô bỗng nghĩ tới một người. Nhưng rồi lại thấy không mấy khả thi, Mộc Hàm Hi sao có thể đi bồi khảo cho Mặc Trạch Bắc cơ chứ...

Trong lòng cảm thấy không chắc chắn nhưng vẫn không yên tâm, cô không có số của Mặc Trạch Bắc nên đành gọi cho Lâm Hiểu Nhiên. Mối quan hệ giữa Mộc Hàm Hi và Lâm Hiểu Nhiên tốt như vậy, nếu cô về thành phố J thì không lý nào không liên lạc với cô giáo Lâm.

Vài phút sau, cô đã có đáp án: Lâm Hiểu Nhiên nói Mộc Hàm Hi không hề liên lạc, cũng chưa từng nói chuyện sẽ về thành phố J.

Dù vậy, Liễu Sơ Thanh vẫn còn hoài nghi, cuối cùng cô gọi cho Mộc Toàn Nhã và cũng nhận được câu trả lời tương tự. Lúc này cô mới hoàn toàn yên tâm.

Về phía Lâm Hiểu Nhiên, sau khi nhận điện thoại của Liễu Sơ Thanh, cô giáo Lâm vốn định gọi cho Mộc Hàm Hi hỏi xem bạn mình đang ở đâu. Ngờ đâu trường học đột ngột phân công cô đi dẫn đoàn dự thi vì thầy La bị đau dạ dày cấp tính, sáng mai không đi được... Bình thường cô rất được lòng học sinh, ban giám hiệu tự nhiên nghĩ đến cô đầu tiên để giao trọng trách này. Lâm Hiểu Nhiên tất bật với việc trường, cuối cùng cũng quên bẵng việc gọi điện...

Mộc Hàm Hi đặt điện thoại trở lại bàn trà, ánh mắt dời về phía màn hình TV.

Mặc Trạch Bắc dùng điều khiển mở âm thanh TV lên, lát sau, nàng nhỏ giọng hỏi: "Chị và chị Sơ Thanh dạo này có thường xuyên gặp mặt không?"

"Cũng không thường xuyên lắm," Mộc Hàm Hi giải thích, "Công việc ở công ty cậu ấy nhiều, bận rộn suốt thôi."

Mặc Trạch Bắc gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

"Em còn muốn ăn dưa hấu không?" Mộc Hàm Hi nhìn đồng hồ, đã hơn 7 giờ tối.

"Dạ muốn."

"Vậy để chị đi bổ cho em vài miếng." Cô đứng dậy, Mặc Trạch Bắc cũng đứng lên đi theo, hai người cùng vào bếp. Sau đó, họ vừa ăn dưa vừa xem hoạt hình.

Đến hơn 8 giờ, Mộc Hàm Hi giục nàng đi tắm, Mặc Trạch Bắc ngoan ngoãn nghe lời. Khi cả hai đã tắm rửa xong xuôi thì vẫn chưa đến 9 giờ. Mộc Hàm Hi lại giục nàng đi ngủ sớm.

"Vẫn còn sớm mà, em chưa ngủ được đâu." Mặc Trạch Bắc ăn vạ trong phòng cô không chịu đi.

"Em phải ngủ sớm để dưỡng sức cho tinh thần thật tốt chứ."

Mặc Trạch Bắc cứ nấn ná mãi, cuối cùng nằm bò luôn ra giường của Mộc Hàm Hi.

"Phải làm sao thì em mới chịu đi ngủ đây?" Giọng Mộc Hàm Hi mềm mại, lộ rõ vẻ bất lực.

Mặc Trạch Bắc đột nhiên nghĩ ra gì đó, bật dậy như lò xo, mắt tràn đầy mong đợi: "Hay là chị kể chuyện cho em nghe đi? Chị kể truyện cổ tích ấy, em nghe một lúc chắc là sẽ buồn ngủ thôi."

Mộc Hàm Hi bật cười: "Em vẫn còn là trẻ con sao?"

"Em sinh đúng vào ngày Quốc tế Thiếu nhi mà," Mặc Trạch Bắc không chút hình tượng lăn lộn một vòng trên giường chị, "Chị cứ coi em là trẻ con đi."

Mộc Hàm Hi chịu thua trước lý lẽ cùn của nàng, đành thỏa hiệp: "Hiện nay có nhiều ứng dụng kể chuyện hay lắm, giọng đọc rất sinh động, để chị tìm cho em."

Mặc Trạch Bắc lại ngồi bật dậy ngăn cô lại, nàng nghiêm mặt, nhấn mạnh từng chữ: "Mộc tỷ tỷ, em muốn chính chị kể chuyện cho em nghe cơ."

Mộc Hàm Hi đưa tay nhéo nhẹ má nàng: "Em bây giờ đúng là giống hệt trẻ con, thật khó chiều."

Mặc Trạch Bắc nhe răng cười: "Thế chị có kể không nào?"

Mộc Hàm Hi lườm nàng một cái: "Chị còn lựa chọn nào khác sao?"

"Không có ạ."

Mộc Hàm Hi dùng ngón trỏ chọc nhẹ vào trán nàng: "Đi thôi, Mặc Tiểu Bảo, chị kể chuyện cho em nghe."

Mặc Trạch Bắc sững người, mặt từ từ đỏ ửng lên...

"Mộc tỷ tỷ, chị vừa gọi em là gì cơ?"

"Chẳng phải giờ em đang là trẻ con sao," Mộc Hàm Hi bước ra ngoài đi về phía phòng ngủ của Mặc Trạch Bắc, "Trẻ con thì chính là bảo bảo (cục cưng) mà... Tiểu Bảo thôi."

Nghe câu này, vành tai Mặc Trạch Bắc đỏ đến mức như sắp rỉ máu... Mộc Hàm Hi vậy mà gọi nàng là Mặc Tiểu Bảo... Tiểu Bảo, tuy nghe rất xấu hổ nhưng nàng lại thích vô cùng. Nàng vùi mặt vào tấm chăn mỏng, cọ tới cọ lui đầy thẹn thùng.

Mộc Hàm Hi đi được nửa đường không thấy nàng đâu bèn quay lại, kết quả bắt gặp Mặc Trạch Bắc đang cuộn tròn, vùi đầu vào chăn.

"Mặc Tiểu Bảo... em đang làm gì thế?"

Không ngờ cô lại quay lại nhanh vậy... Mặc Trạch Bắc quẫn bách đến mức run bắn người, ngã oai ra giường. Mộc Hàm Hi nhịn không được khẽ cười vài tiếng, sau đó tế nhị tránh đi trước.

Lúc này không chỉ mặt và tai, mà ngay cả cổ nàng cũng đỏ rực. Nàng nhanh chóng xuống giường, chạy tót vào nhà vệ sinh vỗ nước lạnh lên mặt để hạ nhiệt...

Loay hoay trong đó gần năm phút, nàng mới rụt rè bước về phòng ngủ của mình. Mộc Hàm Hi nén cười, nghiêm chỉnh hỏi: "Mặc Tiểu Bảo, em muốn nghe chuyện gì nào?"

Cứ hễ cô thốt ra ba chữ đó là vành tai nàng lại mềm nhũn ra vì xấu hổ. Nàng liếc nhìn cô, lí nhí: "Chuyện gì cũng được ạ, chị muốn kể gì cũng được..."

"Chuyện gì cũng được sao?" Mộc Hàm Hi nhìn nàng, "Kể chuyện chị tự biên cũng được chứ?"

Mặc Trạch Bắc gật đầu, chui vào chăn mỏng nằm ngay ngắn như một đứa trẻ ngoan. Mộc Hàm Hi hắng giọng, ngồi bên cạnh đầu giường nàng, cười hỏi: "Vậy chị bắt đầu nhé?"

"Vâng." Nàng nhắm mắt lại, sẵn sàng nghe chuyện.

"Ngày xửa ngày xưa có một bạn nhỏ tên là Mặc Tiểu Bảo, bạn ấy mỗi tối đều không chịu đi ngủ sớm..."

Mặc Trạch Bắc mở choàng mắt, mặt lại đỏ bừng: "Mộc tỷ tỷ ơi..."

Mộc Hàm Hi cúi đầu nhìn nàng, mắt đầy ý cười: "Sao thế em?"

Mặc Trạch Bắc thẹn thùng nói: "Câu chuyện này không hay... chị đổi cái khác đi."

"À, được rồi," Mộc Hàm Hi bắt đầu lại, "Ngày xửa ngày xưa có một gia đình nọ họ Mộc, nhà họ có một người con gái tên là Mộc Hàm Hi. Mộc Hàm Hi có một người bạn nhỏ tên là Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tiểu Bảo mỗi tối đều không chịu đi ngủ sớm..."

"Mộc tỷ tỷ... em sai rồi, xin chị đừng kể nữa mà." Mặc Trạch Bắc túm lấy ống tay áo cô, nhỏ giọng khẩn cầu.

Mộc Hàm Hi cười, đưa tay xoa đầu nàng: "Chị thấy em hình như vẫn chưa buồn ngủ, hay để chị kể cho em nghe một chuyện khác nhé?"

Mặc Trạch Bắc khẽ lắc đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng: "Thôi không cần kể nữa đâu ạ, lát nữa em tự ngủ được ngay."

Mộc Hàm Hi khẽ cong môi đầy vui vẻ. Cô cầm điện thoại lên tìm kiếm một lúc: "Không trêu em nữa, giờ chị kể cho em nghe chuyện Aladin và cây đèn thần trong Nghìn lẻ một đêm nhé."

"Thật ạ?"

"Ừ."

Mặc Trạch Bắc nằm ngay ngắn lại, khép đôi mi.

"Ngày xửa ngày xưa có một chàng trai tên là Aladin..."

Giọng nói của cô êm ái như dòng suối nhỏ, khiến tâm hồn người nghe trở nên thư thái, bình lặng. Đợi khi nàng đã chìm vào giấc ngủ, Mộc Hàm Hi mới nhẹ nhàng đứng dậy, tắt đèn, chậm rãi bước ra ngoài và khép cửa lại.

Sau một giấc ngủ ngon, sáng hôm sau Mặc Trạch Bắc tỉnh dậy với tinh thần vô cùng sảng khoái.

"Chào buổi sáng, Mộc tỷ tỷ." Nàng vừa ra khỏi phòng đã chạm mặt Mộc Hàm Hi vừa mới rửa mặt xong.

"Ừ, tối qua ngủ ngon không em?"

"Dạ ngon lắm ạ." Nàng mỉm cười, tối qua nàng đã gối đầu lên sự dịu dàng mà đi vào giấc ngủ.

Mộc Hàm Hi vỗ nhẹ vai nàng: "Đi rửa mặt đi, lát nữa chúng mình xuống nhà hàng ăn sáng."

"Vâng ạ."

Hai người sửa soạn xong xuôi rồi cùng xuống nhà hàng. Bữa sáng ở đây rất phong phú với nhiều lựa chọn: sữa đậu nành, quẩy, bánh bao, màn thầu, trứng, các loại cháo và món ăn kèm...

Ăn sáng xong vẫn chưa đến 7 giờ rưỡi. 9 giờ mới bắt đầu thi, vào phòng thi trước nửa tiếng, trừ đi thời gian di chuyển thì vẫn còn dư hơn bốn mươi phút. Quay lại phòng, Mộc Hàm Hi lại nghiêm túc giúp nàng kiểm tra đồ dùng một lần nữa, sau khi xác nhận không có sai sót gì mới cùng nhau rời khỏi khách sạn.

Môn thi đầu tiên là Ngữ văn, thời gian từ 9:00 đến 11:30. Vì đi thi không tiện mang điện thoại, hai người hẹn nhau Mộc Hàm Hi sẽ đứng chờ dưới gốc cây dương đối diện điểm thi.

Mộc Hàm Hi cũng giống như bao phụ huynh bồi khảo khác, đứng chờ bên ngoài, thỉnh thoảng lại nói vài lời cổ vũ dịu dàng. Mặc Trạch Bắc mỉm cười lắng nghe giọng nói mềm mỏng của cô, lòng thấy vô cùng ấm áp.

Khi giờ vào phòng thi đến gần, đám đông bắt đầu trở nên huyên náo. Mặc Trạch Bắc đột nhiên nắm lấy cổ tay Mộc Hàm Hi, cúi người ghé sát lại: "Chị gọi em một tiếng nữa đi."

"Cái gì cơ?"

Mặc Trạch Bắc đỏ mặt, ngượng ngùng nói: "Cái tên tối qua lúc chị kể chuyện cho em nghe ấy..."

Mộc Hàm Hi hiểu ý, cô đưa tay vuốt vành tai nàng, thì thầm: "Mặc Tiểu Bảo, thi cho tốt nhé..."

Lời nói dịu dàng ấy như làn gió xuân tháng Ba, khẽ lướt qua mặt hồ tâm trí Mặc Trạch Bắc, làm dấy lên những gợn sóng vui sướng khôn cùng...

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »