Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1352 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Hôm nay Chu Nhược Hinh được nghỉ, không phải đi học thêm, nên vừa quá trưa cô đã chạy xe điện từ nhà sang tìm Mặc Trạch Bắc.

Mẹ Chu vừa gói hoành thánh, biết Mặc Trạch Bắc vốn thích món này nên Chu Nhược Hinh đã dùng hộp giữ nhiệt mang theo một ít cho bạn.

An ninh ở khu tập thể cũ này rất lỏng lẻo, hầu như không có người tuần tra hay kiểm soát người lạ ra vào, huống hồ Chu Nhược Hinh trước đây cũng từng sống ở đây. Cô quen đường cũ, dựng xe ngay trước cổng lối vào nhà Mặc Trạch Bắc rồi bắt đầu leo cầu thang bộ. Khi gần leo tới tầng tám, cô gọi điện báo cho Mặc Trạch Bắc, nàng ra khỏi phòng ngủ để mở cửa đón bạn.

"Cậu ăn trưa chưa?" Những sợi tóc mai bên tai Chu Nhược Hinh đều đã bết dính mồ hôi, cô đưa tay vén nhẹ rồi đưa hộp đồ ăn qua.

"Vẫn chưa." Mặc Trạch Bắc đón lấy chiếc hộp từ tay bạn, nghiêng người để cô vào nhà.

"Trong này là hoành thánh, cậu ăn ngay cho nóng." Chu Nhược Hinh để lại một câu rồi đi thẳng vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Mặc Trạch Bắc đặt hộp đồ ăn lên bàn, ra ban công lấy một chiếc khăn lông đứng đợi sẵn: "Lau mặt đi này."

"Ừm," Chu Nhược Hinh vừa lau mặt vừa hỏi, "Trong nhà không bật điều hòa sao?"

Cửa phòng ngủ của cả hai cha con đều đang mở toang, nếu bên trong có bật máy lạnh thì phòng khách đã không nóng đến mức này.

"Điều hòa hỏng rồi." Mặc Trạch Bắc đi vào phòng xách chiếc quạt tản ra, vừa cắm điện, chiếc quạt nhỏ bắt đầu thổi phù phù.

"Sao cậu không gọi thợ đến sửa?" Chu Nhược Hinh ngồi xuống ghế đối diện bàn ăn.

"Sửa cũng chẳng ăn thua." Mặc Trạch Bắc vừa cúi đầu ăn hoành thánh vừa đáp.

"Hay buổi tối qua nhà mình ngủ đi?" Do biến đổi khí hậu nên nhiệt độ mỗi năm một tăng, huống hồ bây giờ đang là giữa hè.

Mặc Trạch Bắc khẽ lắc đầu, tỏ ý không muốn đi.

Chu Nhược Hinh cắn môi, lại kiên trì: "Nếu không thích nằm giường thì cậu nằm dưới đất cạnh mình cũng được." Cô biết Mặc Trạch Bắc không thích thân mật với người khác, bình thường cô cũng chỉ dám chạm vào cánh tay chứ chẳng mấy khi dắt tay bạn.

Mặc Trạch Bắc buông thìa, nhìn Chu Nhược Hinh: "Phiền phức lắm."

Chu Nhược Hinh bất đắc dĩ, biết nói thêm cũng vô ích nên đành chuyển chủ đề.

Hai người tán gẫu thêm một lúc, đợi bạn ăn xong, Chu Nhược Hinh chở Mặc Trạch Bắc bằng xe điện đến trung tâm thương mại Vạn Đạt để xem phim. Vừa mới lấy vé xong thì điện thoại của Mạnh Nguyên Hạo gọi tới.

"Hôm nay mình không muốn cãi nhau đâu," Chu Nhược Hinh liếc nhìn màn hình điện thoại của bạn, "Cậu đừng nói cho cậu ta biết tụi mình đang ở đâu nhé."

Mặc Trạch Bắc nhìn lướt qua điện thoại, không nghe máy, đợi chuông tự ngắt rồi mới bỏ vào túi. Thấy hành động này, khóe môi Chu Nhược Hinh khẽ nhếch lên, ánh mắt ngập tràn ý cười.

Hai người mua Coca và bắp rang bơ, ngồi sát cạnh nhau trong rạp.

"Lát nữa cậu định giải thích thế nào với Mạnh Nguyên Hạo?" Chu Nhược Hinh ám chỉ việc nàng không nghe máy ban nãy.

"Cứ nói thật thôi." Mặc Trạch Bắc hớp một ngụm Coca, mắt vẫn dán chặt vào màn hình lớn.

Niềm vui vừa chớm nở của Chu Nhược Hinh bỗng chùng xuống. Mặc Trạch Bắc vẫn vậy, chẳng thay đổi chút nào.

Suốt buổi phim, Mặc Trạch Bắc xem rất nghiêm túc, còn tâm trí Chu Nhược Hinh lại treo ngược cành cây. Cô miên man suy nghĩ, liệu trên đời này có ai khiến Mặc Trạch Bắc trở nên khác biệt, có thể nhận được sự quan tâm và thiên vị của bạn mình hay không...

Đến khi phim kết thúc, cô vẫn chưa tìm ra câu trả lời. Ít nhất là bao năm qua, cô chưa từng thấy Mặc Trạch Bắc đặc biệt đối xử tốt với ai cả, dù chỉ một người.

"Đi thôi chứ?" Mọi người xung quanh đã đứng dậy rời hàng ghế, thấy Chu Nhược Hinh vẫn ngồi bất động, Mặc Trạch Bắc bèn lên tiếng hỏi.

Chu Nhược Hinh sực tỉnh, cô xoay người nhìn chăm chú vào Mặc Trạch Bắc vài giây rồi mỉm cười đứng dậy.

Vừa bước ra khỏi phòng chiếu số 2, chưa đến cửa rạp phim thì không khéo lại đụng mặt Mạnh Nguyên Hạo. Cậu ta đi cùng anh họ, thấy hai người thì lộ rõ vẻ kinh ngạc rồi chuyển sang hậm hực: "Hai người đi xem phim sao không rủ mình?"

"Ai quy định đi xem phim là phải rủ cậu?" Chu Nhược Hinh hừ một tiếng.

Hai người lại bắt đầu đấu khẩu, người một câu ta một câu không ai nhường ai. Mặc Trạch Bắc đứng bên cạnh không nói nửa lời. Anh họ của Mạnh Nguyên Hạo cũng không hiểu nổi tại sao em họ mình lại có thể cãi nhau với một cô gái trông dữ dằn như thế này. Anh ta từng gặp Chu Nhược Hinh vài lần hồi nhỏ nên giờ không nhận ra.

Người đi xem phim ra vào tấp nập, thỉnh thoảng lại có người ngoái nhìn. Anh họ Mạnh Nguyên Hạo cảm thấy hơi mất mặt, bèn lôi kéo cậu ta đi thẳng vào trong. Chu Nhược Hinh thấy thế cũng kéo Mặc Trạch Bắc đi ra ngoài.

"Thật là tức chết mình mà," Chu Nhược Hinh vừa đi vừa lầm bầm.

"Cậu còn muốn đi xem quần áo không?" Nàng nhớ ban nãy bạn bảo xem phim xong muốn đi lượn shop.

"Mình còn đang cục tức này này."

Mặc Trạch Bắc không nói gì, ngồi xuống chiếc ghế trống gần đó đợi bạn nguôi giận. Chu Nhược Hinh cũng ngồi xuống cạnh nàng nhưng im lặng.

"Muốn uống trà sữa không?" Hai ba phút sau, Mặc Trạch Bắc mở lời.

"Cậu mua cho mình à?"

"Ừ."

Khóe môi Chu Nhược Hinh lại khẽ nhếch lên, cơn giận trong lòng tan biến sạch sành sanh. Cô cảm thấy, có lẽ mình vẫn có chút gì đó đặc biệt đối với Mặc Trạch Bắc, dù chỉ là một chút thôi.

Sau khi uống trà sữa bạn mua, tâm trạng Chu Nhược Hinh tốt hơn hẳn, bắt đầu có hứng thú đi dạo phố. Cô vừa uống vừa chọn đồ, thấy bộ nào ưng ý là vào thử ngay. Thế nhưng chẳng bao lâu sau Mạnh Nguyên Hạo lại xuất hiện. Cậu ta bỏ dở bộ phim để chạy tới đây.

Lúc này Mặc Trạch Bắc đang ngồi trên sofa trong tiệm chờ Chu Nhược Hinh thử đồ. Thấy cậu ta đến, nàng chủ động nhích sang một bên nhường chỗ. Mạnh Nguyên Hạo mím môi ngồi xuống, giọng rầu rĩ: "Mình cảm thấy hôm nay cậu hơi thiên vị cậu ấy đấy."

"Nhược Hinh bảo hôm nay không muốn cãi nhau." Mặc Trạch Bắc buông một câu coi như giải thích.

Mạnh Nguyên Hạo xị mặt không nói gì thêm. Chu Nhược Hinh bước ra trong chiếc váy liền màu trắng xanh thanh nhã, cô định hỏi ý kiến Mặc Trạch Bắc thì lại thấy Mạnh Nguyên Hạo.

"Cậu lại bám theo đây làm gì?" Chu Nhược Hinh bực bội nói.

"Mình đến tìm Trạch Bắc." Giọng điệu của Mạnh Nguyên Hạo cũng chẳng tốt lành gì.

Chu Nhược Hinh lạnh mặt, dứt khoát buông bộ quần áo xuống, nắm lấy cánh tay Mặc Trạch Bắc kéo thẳng ra ngoài.

Mạnh Nguyên Hạo định cất bước đuổi theo, nhưng lại liếc thấy chiếc váy liền thân màu trắng xanh bị Chu Nhược Hinh vứt lại trên sofa. Nhớ lại dáng vẻ mỉm cười của cô khi cầm bộ đồ vừa nãy, chắc hẳn là cô rất thích.

Do dự mất hai giây, Mạnh Nguyên Hạo cầm lấy chiếc váy rồi dùng điện thoại thanh toán tiền. Rời khỏi cửa hàng, cậu không đi tìm hai người kia mà xách túi đồ chạy thẳng về nhà họ Chu.

Đến khi Chu Nhược Hinh và Mặc Trạch Bắc quay về, mẹ Chu đã nhíu mày quở trách con gái: "Cái đứa này càng ngày càng đoảng, quần áo trả tiền rồi còn bỏ quên ở tiệm, may mà Nguyên Hạo thấy nên mang về hộ đấy."

Chu Nhược Hinh định cãi lại vài câu, nhưng khi nhìn thấy bộ váy đó, cô bỗng im bặt. Cô cầm lấy bộ đồ đi vào phòng ngủ, Mặc Trạch Bắc lẳng lặng theo sau.

"Ai thèm hắn mua cho chứ." Chu Nhược Hinh lầm bầm.

Mặc Trạch Bắc cầm lấy chiếc váy quan sát một chút: "Khá đẹp đấy."

Nghe vậy, đôi mắt Chu Nhược Hinh sáng bừng lên, cô xoay người nhìn bạn: "Cậu thấy đẹp thật à?"

"Ừm."

Nhận được câu trả lời vừa ý, khóe môi Chu Nhược Hinh không tự chủ được mà nhếch lên ý cười.

Một lát sau, mẹ Chu gõ cửa. Chu Nhược Hinh vẫn ngồi bất động nên Mặc Trạch Bắc ra mở cửa giúp.

"Hai đứa mang mấy miếng dưa hấu sang cho Nguyên Hạo đi." Mẹ Chu bưng đĩa trái cây vào phòng.

Chu Nhược Hinh bĩu môi, lộ rõ vẻ không tình nguyện: "Nhà cậu ta thiếu gì trái cây mà phải cần mấy miếng dưa này chứ?"

Mẹ Chu bất đắc dĩ lườm con gái một cái rồi đưa đĩa dưa cho Mặc Trạch Bắc. Nàng nhận lấy đĩa trái cây, khẽ gọi Chu Nhược Hinh: "Đi thôi." Lúc này, cô nàng mới miễn cưỡng đứng dậy khỏi giường.

Trên đường đi, Chu Nhược Hinh vẫn nhíu mày lẩm bẩm: "Tụi mình mang dưa sang, thế nào cậu ta cũng đắc ý cho xem."

"Ừ." Mặc Trạch Bắc chỉ đáp ngắn gọn.

Quả nhiên đúng như lời Chu Nhược Hinh dự đoán, thấy hai người bưng trái cây sang, Mạnh Nguyên Hạo đắc ý ra mặt.

"Dưa hấu ngọt thật đấy." Vừa thấy bạn vào cửa, cậu ta đã nhanh tay lấy ngay một miếng cắn một ngụm lớn.

Chu Nhược Hinh khẽ "hừ" một tiếng khinh miệt. Mặc Trạch Bắc cũng cầm một miếng ra ngồi xổm cạnh thùng rác để ăn, không quên gọi: "Nhược Hinh, lại đây ăn đi."

"Ừm." Chu Nhược Hinh cũng bước tới.

Ăn xong, Mạnh Nguyên Hạo lại kéo Mặc Trạch Bắc chơi game. Chu Nhược Hinh không vội về mà ở lại bên cạnh phá đám cậu ta. Mạnh Nguyên Hạo vừa tức vừa cuống, hai người chẳng mấy chốc lại chí chóe với nhau, nhưng cuối cùng vẫn làm hòa.

Sau khi Chu Nhược Hinh về, Mặc Trạch Bắc ở lại dùng cơm tối tại nhà Mạnh Nguyên Hạo. Món ăn do người giúp việc nhà cậu ta nấu rất ngon, nàng cũng đã ăn ở đây vài lần nên không lạ lẫm gì. Vì không đạp xe ra ngoài nên lúc về, Mặc Trạch Bắc quét một chiếc xe đạp công cộng để đi về nhà.

Những ngày nghỉ cứ thế lẳng lặng trôi qua. Vài ngày trước khi khai giảng, Mặc Lâm đã trở về, ông còn mua cho Mặc Trạch Bắc hai đôi giày mới. Học sinh trường Trung học số 1 chủ yếu mặc đồng phục nên phụ huynh không mua nhiều quần áo, nhưng giày thì thường trang bị rất đầy đủ.

Bữa tối do chính tay cha Mặc chuẩn bị, chỉ là những món cơm gia đình giản dị. Hai cha con đều là những người trầm tính, dù nhiều ngày không gặp nhưng cũng chẳng có bao nhiêu chuyện để nói với nhau. Bữa cơm diễn ra trong không khí yên tĩnh, cha Mặc còn nhấp thêm chút rượu.

"Năm nay con mười tám rồi, đã là người lớn rồi." Khi bữa ăn sắp kết thúc, cha Mặc mới khô khan thốt ra một câu như vậy.

"Vâng." Mặc Trạch Bắc đặt đũa xuống.

Mặc Lâm nhìn con gái mình, diện mạo của nàng càng lớn càng giống mẹ, làn da trắng và đôi mày toát lên vẻ lạnh lùng. Ông vốn định dặn dò thêm vài câu, nhưng hình bóng người phụ nữ năm xưa vừa hiện lên trong đầu khiến ông bỗng chốc chẳng biết nói gì thêm.

"Ngủ sớm đi." Bỏ lại câu đó, cha Mặc không mở miệng nữa.

"Vâng." Mặc Trạch Bắc đứng dậy đi tắm rồi trở về phòng ngủ.

Đêm tĩnh lặng đến mức không nghe thấy tiếng ve kêu, bên tai nàng chỉ còn tiếng ù ù của chiếc quạt điện đang hoạt động liên tục. Nàng gối hai tay sau đầu, nhìn chằm chằm lên trần nhà, thầm nghĩ: Sắp khai giảng rồi, đây là năm cuối cùng của thời học sinh.

Thời gian cứ thế trôi đi, những ngày cũ sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »