Bắt Cóc Bạn Thân Của Cô Giáo

Lượt đọc: 1633 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »
Chương 64

❊ ❊ ❊

Vào đông, tới ngày Đông chí, thời tiết lại càng thêm rét mướt.

Nói đến Đông chí, người dân ở nhiều nơi phương Bắc thường có tục lệ ăn sủi cảo và uống canh dê. Trưa ngày Đông chí, nhà ăn của trường Mặc Trạch Bắc cũng náo nhiệt vô cùng. Sủi cảo nhân thịt dê và canh thịt dê nóng hổi vừa được bưng ra cửa sổ đã thu hút đông đảo học sinh; chỉ tiếc là phần ăn có hạn, ai đến muộn là coi như hết suất, chỉ biết đứng nhìn người khác mà thèm.

Khúc Quân Chi thuộc nhóm đến muộn đó. Khi chuông tan học vang lên, mọi người đều nối đuôi nhau lao như bay ra ngoài. Ai ngờ vào đúng thời điểm mấu chốt ấy, Vương Nhã Như - bạn cùng phòng ký túc xá của cô nàng lại bất ngờ bị đau bụng. Sự cố này đã làm chậm trễ cơ hội vàng, đến khi mấy người các cô tới được nhà ăn thì không chỉ canh dê đã hết sạch mà ngay cả một chiếc sủi cảo nhân thịt dê cũng chẳng còn.

Vương Nhã Như cầm khay cơm, vẻ mặt không cam tâm, đưa mắt quét một vòng rồi nghiến răng nói: "Tụi mình đừng tụ lại một chỗ nữa, tản ra xem có tìm được người quen nào để 'ké' vài miếng sủi cảo không."

"Tớ không thích ăn thịt dê lắm, tớ đi ăn món khác đây." "Tớ thì không mặt dày đi xin đồ của người khác được đâu, tớ ăn đại món khác vậy."

Chỉ trong chớp mắt, hai người bạn đã rời đi, để lại Vương Nhã Như và Khúc Quân Chi đứng nhìn nhau trân trân.

"Cậu có tìm được ai để 'ké' không?" Vương Nhã Như hất cằm hỏi Khúc Quân Chi.

"Cậu không cần lo cho tớ đâu, tớ không có chấp niệm lớn với ăn uống như vậy."

Cuối cùng hai người cũng tách ra. Vương Nhã Như chạy đi tìm người quen ở lớp bên cạnh để xin sủi cảo và canh dê. Khúc Quân Chi bưng khay cơm đi sâu vào trong, định bụng mua đại thứ gì đó để ăn thì đột nhiên nhìn thấy mấy người quen ở phía trước bên trái, chính là nhóm ba người Mặc Trạch Bắc, Chu Nhược Hinh và Mạnh Nguyên Hạo.

Cô nàng vốn là người khá mỏng manh và hay ngại ngùng, nhưng cuối cùng lại ma xui quỷ khiến bước về phía đó. Có lẽ vì thời gian qua Chu Nhược Hinh không còn lạnh nhạt với cô nàng như trước, thỉnh thoảng hai người còn nhắn tin qua lại trên WeChat, chứ nếu là trước đây, chắc chắn cô nàng sẽ không bao giờ dám tới gần.

Vừa hay bên cạnh Mạnh Nguyên Hạo còn một chỗ trống, Khúc Quân Chi thản nhiên ngồi xuống phía bên phải cậu ta. Mạnh Nguyên Hạo được sủng ái mà đâm lo, khuôn mặt nhỏ lập tức đỏ bừng, nói năng lắp bắp: "Cậu... sao cậu lại ngồi đây?"

Nghe tiếng động, Mặc Trạch Bắc và Chu Nhược Hinh ngồi đối diện đồng thời ngẩng đầu nhìn lên. Khúc Quân Chi thoáng chút lúng túng, cô nàng không biết giải thích thế nào, định bụng bưng khay cơm đứng dậy thì đúng lúc này, Mặc Trạch Bắc lại gắp mấy chiếc sủi cảo bỏ vào khay của cô nàng: "Nhân thịt dê đấy, cậu ăn đi."

"À, hóa ra cậu không lấy được sủi cảo thịt dê à," thấy hành động của Mặc Trạch Bắc, Mạnh Nguyên Hạo chợt hiểu ra, liền sốt sắng bảo: "Tớ có đây này, cậu ăn của tớ đi." Cậu vừa nói vừa đẩy khay cơm của mình về phía Khúc Quân Chi.

"Cảm ơn cậu nhé," Khúc Quân Chi đẩy khay cơm trả lại, "Tớ ăn chừng này là đủ rồi."

"Hừ!" Chu Nhược Hinh ngồi đối diện lườm cô nàng một cái, "Sức ăn của cậu mà nhỏ thế à?" Nhìn vẻ mặt đầy nghi ngờ của cô bạn, Chu Nhược Hinh cũng gắp thêm mấy chiếc sủi cảo từ khay mình sang cho cô nàng.

Khúc Quân Chi mỉm cười lặng lẽ, dùng đũa gắp một chiếc sủi cảo mà Chu Nhược Hinh vừa cho, cắn một miếng rồi khen ngợi: "Ngon thật đấy."

Thấy cảnh này, Mạnh Nguyên Hạo không còn ngại ngùng như trước nữa mà quay sang nhìn Khúc Quân Chi đầy u oán: "Tại sao cậu nhận đồ của hai người họ mà lại không lấy của tớ?"

"Còn vì sao nữa," Chu Nhược Hinh trừng mắt nhìn cậu ta, "Nam nữ khác biệt, cậu hiểu không hả?"

Khúc Quân Chi gật đầu phụ họa: "Đúng là lý lẽ đó đấy."

Chu Nhược Hinh rất hài lòng với phản ứng của Khúc Quân Chi, không còn giữ vẻ lạnh lùng với cô nàng nữa. Bốn người cùng nhau ăn trưa, không khí khá hài hòa, chỉ có Mạnh Nguyên Hạo là hơi buồn bực. Cậu cảm thấy trong cái nhóm này, dù ai bị tổn thương đi nữa thì cuối cùng người chịu thiệt vẫn luôn là cậu.

Sau Đông chí hai ngày chính là đêm Bình An. Bạn bè, bạn học thường tặng nhau quả bình an (táo), cũng có học sinh đem tặng thầy cô mình yêu quý. Lâm Hiểu Nhiên nhận được rất nhiều táo, đến mức chiếc bàn làm việc của cô Lâm gần như không còn chỗ chứa.

Qua đêm Bình An, ngày hôm sau chính là lễ Giáng sinh. Hôm nay là thứ Sáu, từ sáng sớm trời đã lất phất những bông tuyết nhỏ. Vừa tan học, học sinh đã lao ra ngoài vui đùa, trêu chọc nhau giữa màn tuyết trắng bay, khắp sân trường tràn ngập hơi thở thanh xuân.

Hết tiết thứ tư buổi sáng, trường bắt đầu cho nghỉ. Có lẽ vì hai ngày lễ liên tiếp này đều mang màu sắc ấm áp và lãng mạn, Mặc Trạch Bắc lại càng thêm nhớ nhung Mộc Hàm Hi. Đã mấy lần nàng nhìn những bông tuyết sáu cạnh bay múa và những cành cây trĩu nặng tuyết trắng mà ảo tưởng rằng Mộc Hàm Hi đang mỉm cười bước tới từ gốc cây đối diện, đưa tay phủi những hạt tuyết trên đỉnh đầu mình và khẽ gọi: "Tiểu quỷ".

Nhưng thực tế là thời gian qua hai người rất ít khi liên lạc. Điện thoại thì hiếm hoi, tin nhắn WeChat cũng chỉ dừng lại ở những lời chúc xã giao vào ngày lễ. Mặc Trạch Bắc thở dài, đứng dậy đóng chặt cửa sổ, thay áo ngủ rồi chui vào chăn đi ngủ.

Đang lúc ngủ mơ màng, chuông điện thoại chợt vang lên. Sau một hồi đấu tranh với cơn buồn ngủ, nàng cũng gượng dậy nghe máy. Là nhân viên giao hàng gọi tới, nói có bưu kiện gửi cho nàng, hỏi nàng có nhà không để xuống nhận. Mặc Trạch Bắc vốn chưa tỉnh hẳn nên đầu óc cứ ngơ ngơ. Nàng gần đây không mua đồ trên mạng, ba nàng cũng không có thói quen mua sắm online, làm sao lại có bưu kiện gửi cho mình được.

"Anh có nhầm không đấy?" Sợ mình phải đi xuống một chuyến vô ích, nàng hỏi kỹ lại.

"Em có phải là Mặc Trạch Bắc không?"

"Đúng là em."

"Thế thì không sai rồi, trên này viết rõ tên và số điện thoại của em mà."

"Vâng, vậy anh chờ em một chút, em xuống ngay." Cúp điện thoại, Mặc Trạch Bắc khoác áo rồi chạy thẳng xuống lầu.

Nhận bưu kiện, nàng cẩn thận xác nhận lại lần nữa, đúng là tên và số điện thoại của mình. Nàng nhìn sang phần người gửi... Mộc Hàm Hi.

Cái tên Mộc Hàm Hi như một cơn địa chấn khiến nàng sững sờ tại chỗ. Đôi mắt nàng mở to, nhìn đi nhìn lại không rời... Anh shipper thấy vậy cũng hoang mang, không yên tâm hỏi lại: "Em đúng là Mặc Trạch Bắc chứ?"

"Đúng ạ..." Cảm xúc của Mặc Trạch Bắc vô cùng kích động, nàng ôm chặt hộp bưu kiện vào lòng, "Đúng là đồ của em ạ." Vẻ mặt như sợ người khác cướp mất món đồ khiến anh shipper cạn lời.

"Thế thì em mang vào nhà nhanh đi, bên ngoài tuyết đang rơi đấy."

"Không sao đâu ạ, em rất thích tuyết."

Anh shipper không buồn để ý đến nàng nữa, lái xe rời đi. Mặc Trạch Bắc ôm bưu kiện đứng cười một mình một lúc lâu, cuối cùng mới hân hoan quay vào nhà. Vừa vào đến cửa, thay giày xong nàng liền vội vàng tìm kéo để khui bưu kiện.

Bên trong là một chiếc hộp quà tinh tế, chứa một chiếc khăn quàng cổ màu xanh ngọc thuần khiết. Chiếc khăn có đường may thủ công tỉ mỉ, sờ vào thấy vô cùng mềm mại. Mặc Trạch Bắc cứ v**t v* chiếc khăn mãi không rời tay. Bình thường mùa đông nàng không có thói quen quàng khăn, nhưng lúc này lại nôn nóng muốn đeo thử ngay lập tức.

Khi vừa định lấy khăn ra, nàng phát hiện dưới đáy hộp còn có một tấm thiệp chúc mừng. Trên thiệp là một dòng chữ được viết bằng bút máy, nét chữ mềm mại và tú lệ, rất hợp với khí chất thanh tao của người nọ: Tiểu quỷ, Giáng sinh vui vẻ.

Mặc Trạch Bắc cắn nhẹ vào mu bàn tay, thầm nhấm nháp từng chữ một. Càng cảm nhận sâu sắc, trái tim nàng càng trở nên mềm yếu và trào dâng một nỗi niềm khó tả... Nàng cầm tấm thiệp, áp gò má vào lớp khăn mềm mại, thì thầm: "Mộc tỷ tỷ..."

Mãi đến sau bữa tối, Mặc Trạch Bắc mới gọi điện cho Mộc Hàm Hi. Người nọ hiện đang làm việc ở một văn phòng dịch thuật, ban ngày khá bận rộn. Lúc nàng gọi tới, Mộc Hàm Hi cũng vừa mới về nhà.

"Tiểu quỷ."

"Dạ." Tiếng gọi nhẹ nhàng đã lâu không nghe thấy khiến Mặc Trạch Bắc vô cùng nhớ nhung. Nàng nhắm mắt, siết chặt góc chăn, đắm mình trong giọng nói dịu dàng của cô.

"Nhận được quà chưa em?" Trên ứng dụng vận chuyển báo là đã ký nhận thành công.

Mặc Trạch Bắc khẽ "vâng": "Mộc tỷ tỷ ơi..."

"Hửm?"

"Sao chị lại tặng khăn quàng cổ cho em ạ?" Nàng vân vê góc chăn, gương mặt thoáng chút thẹn thùng.

Thực ra sau khi đeo thử, nàng đã cố ý lên mạng tra cứu ý nghĩa của việc tặng khăn quàng cổ. Những lời giải thích trên mạng đều quá đỗi tình tứ và sâu đậm, khiến nàng nghĩ có lẽ Mộc Hàm Hi không có ý định sâu xa đến thế.

"Chị thấy nó hợp với em nên mua tặng thôi," cô cười nói, "Hơn nữa chẳng phải em thích màu xanh sao?" Hôm đó đi dạo phố cùng bạn, Mộc Hàm Hi vừa nhìn đã ưng ngay chiếc khăn này, thấy nó rất hợp với khí chất của nàng.

Dù biết cô có lẽ không có ẩn ý gì đặc biệt, lòng Mặc Trạch Bắc vẫn vui sướng khôn cùng: "Vâng, em rất thích màu xanh... Nhưng mà, sao chị biết hay vậy ạ?" Nàng nhớ mình chưa từng kể cho cô nghe về màu sắc yêu thích của mình.

"Ga trải giường, vỏ chăn, rồi cả khăn gối của ai đó đều là màu này cả, em bảo sao chị lại không biết được?"

Mặc Trạch Bắc cười thẹn thùng: "Thế còn chị, chị thích màu gì ạ?"

"Em đoán xem."

"Là... màu hồng ạ?"

"Ừm." Mộc Hàm Hi hơi bất ngờ vì nàng lại đoán trúng ngay lập tức.

Mặc Trạch Bắc sờ mũi cười khẽ: "Chị không hỏi xem vì sao em đoán được ạ?"

"Có phải vì chiếc ô màu hồng đó không?"

"Chị đoán lại đi."

Mộc Hàm Hi lại liên tiếp đoán thêm mấy màu nữa nhưng vẫn chẳng trúng. Cô đành thỏa hiệp, giọng mềm mại nài nỉ: "Em nói cho chị đi, chị chịu thua rồi."

Sự việc đó Mặc Trạch Bắc vốn không định kể cho Mộc Hàm Hi nghe, vì cô khi ấy say khướt hoàn toàn không nhớ rõ, nàng thấy cũng chẳng cần thiết phải nhắc lại làm gì. Nhưng hôm nay, những bông tuyết rơi ngoài kia quá đỗi lãng mạn, món quà cô gửi lại quá đỗi ấm áp, khiến nỗi quyến luyến kiều diễm trong lòng nàng cứ thế bị khơi gợi ra.

"Ngày hôm ấy chị say, lúc em giúp chị rửa chân, em phát hiện chị đi một đôi tất màu hồng nhạt rất đáng yêu..."

Nghe nàng nhắc đến chuyện đêm đó giúp mình rửa chân, vành tai Mộc Hàm Hi đỏ bừng lên với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.

"Tiểu quỷ..." Mặt cô nóng bừng, "Mẹ chị gọi xuống ăn cơm rồi... mình không nói chuyện nữa nhé."

"Vâng, vậy trước khi đi ngủ em lại gọi cho chị."

Mộc Hàm Hi c*n m** d***, khẽ "ừm" một tiếng... Cô đi thẳng vào phòng tắm, vốc nước lạnh rửa mặt cho bớt nóng... Mẹ Mộc bước vào phòng, nhìn thấy sắc mặt cô liền nghi hoặc hỏi: "Hàm Hi, sao mặt con lại đỏ thế kia?"

Vì vừa mới rửa mặt xong nên vết đỏ ửng vẫn chưa tan đi, Mộc Hàm Hi ậm ừ đáp: "Chắc là do nóng quá thôi mẹ, một lát là hết ạ..."

"Ừ, mau xuống ăn cơm đi con, bữa tối chuẩn bị xong cả rồi." Trong nhà có máy sưởi ấm áp, làn da cô lại vốn trắng nõn nên khi nóng dễ đỏ mặt là chuyện thường, mẹ Mộc cũng không nghĩ ngợi gì thêm.

"Con biết rồi mẹ, con lau mặt xong sẽ xuống ngay đây ạ..."

Hơn 10 giờ tối, Mặc Trạch Bắc lại gọi điện cho cô. Điện thoại vừa kết nối, Mộc Hàm Hi đã dùng giọng mềm mỏng dặn trước: "Hôm nay em không được nhắc lại chuyện chị say rượu đêm đó nữa đâu đấy."

Mặc Trạch Bắc ngẩn ra, rồi khẽ cười: "Vâng ạ."

Hai người hàn huyên thêm vài chuyện khác, đến khi sắp kết thúc cuộc gọi, Mặc Trạch Bắc bỗng khen một câu: "Mộc tỷ tỷ ơi, em thấy chị đáng yêu thật đấy."

"..."

"Mộc tỷ tỷ?"

"Chị... chị đi ngủ đây..."

Cúp điện thoại xong, Mặc Trạch Bắc lại gửi qua WeChat cho Mộc Hàm Hi mấy tấm hình những đôi tất nhỏ màu hồng.

【 Đẹp không chị? 】

Mộc Hàm Hi vừa xấu hổ vừa buồn bực: 【 Không hợp với em đâu, em đừng có mua. 】

Mặc Trạch Bắc cười thầm: 【 Em biết mà, em định mua cho chị cơ. Chị thích đôi nào nhất? 】

【 ...... 】

Biết cô đang ngượng ngùng, Mặc Trạch Bắc không trêu chọc thêm nữa. Lát sau, nàng gửi qua hai tấm ảnh tự sướng. Trong tấm đầu tiên, nàng mặc một chiếc sơ mi trắng bên trong, khoác ngoài là áo len cổ chữ V màu đen, ngũ quan tuấn tú cùng nụ cười rạng rỡ. Tấm thứ hai, trên cổ nàng đã quàng thêm chiếc khăn màu xanh ngọc – món quà mà Mộc Hàm Hi đã tặng.

【 Đẹp lắm. 】 Mộc Hàm Hi nhấn mở ảnh, phóng to nhìn một lúc lâu rồi chọn lưu lại.

【 Em muốn nhìn thấy chị một chút. 】

Chẳng biết có phải vì Mặc Trạch Bắc vừa nhắc lại chuyện rửa chân đêm đó hay không mà Mộc Hàm Hi bây giờ rất dễ thẹn thùng. Yêu cầu này của nàng bình thường cô sẽ đồng ý ngay, nhưng hôm nay lại thấy có chút ngượng nghịu.

【 Tiểu quỷ, đến giờ đi ngủ rồi, mau ngủ đi em. 】 Cô soạn đi soạn lại, cuối cùng chỉ gửi đi một dòng chữ như vậy.

Mặc Trạch Bắc khẽ mỉm cười: 【 Ngủ ngon nhé, bạn học Hàm Hi. 】

【 Ngủ ngon, bạn học Trạch Bắc. 】

Gửi xong câu này, gương mặt nhỏ nhắn của Mộc Hàm Hi lại đỏ thêm vài phần...

Đô Thị, Bách Hợp, Khác, Sủng
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213
Tiến »