Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2645 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 126.

❊ ❊ ❊

Lâm Khả Tâm chỉ biết là Cố Ca Ca thích Sa Sa , không nghĩ tới ngay cả Tư Đồ Viêm cũng thích Hách Sa Sa , vì cái gì cô thích ai cũng chỉ là một kết quả như vậy?

Nhìn một hồi lâu , nước mắt cũng theo hốc mắt tràn ra . . . . . .chỉ cần nghĩ Tư Đồ

Viêm anh thích Hách Sa Sa , lòng cô thật đau , đau như muốn liệt phế .

Ở trong yên lặng tự khóc thầm , khóc thật lâu thật lâu. . . . . . .

Buổi sáng hôm sau , lúc Tư Đồ Viêm tỉnh lại đã không thấy Lâm Khả Tâm ở bên cạnh.

Nhưng anh cũng không có để ý , anh mặc quần áo vào đi ra phòng khách , quả nhiên liền thấy cô ôm Tiểu Bối , ngơ ngác ngồi trên sofa.

"Như thế nào thức dậy sớm vậy?" Tư Đồ Viêm một bên cúi đầu chỉnh cà-vạt , một bên thuận miệng hỏi.

Mà Lâm Khả Tâm vẫn không nhúc nhích nhìn phía trước , mặt không chút biểu

tình.

"Em có vấn đề muốn hỏi anh" "Vấn đề?"

Ý thức được ngữ khí không đúng của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm ngẩng đầu , nhìn về phía cô , vẻ mặt bình thường ôn hoà , hoạt bát thì giờ phút này trầm trọng không thể hơn.

Tuy rằng không biết Lâm Khả Tâm muốn hỏi gì nhưng anh cũng đoán được sẽ là vấn đề không thoải mái , vì thế anh cự tuyệt nói: " Hôm nay tôi có việc bận , có gì để tôi về nói sau."

Nói xong , anh định rời đi nhưng Lâm Khả Tâm liền gọi anh lại: " Chờ một chút"

Tư Đồ Viêm vẫn là không quay đầu , dùng mõm không kiên nhẫn nói: " Tôi đã nói có chuyện gì đợi tôi về nói sau."

Chính là Lâm Khả Tâm không muốn lại bị lừa nữa , cô buông Tiểu Bối sau đó đứng dậy chạy đến trước mặt anh , chặn đường lại.

Thấy cảnh này , Tư Đồ Viêm nhíu mày: " Lâm Khả Tâm, cô điếc hay là choáng váng? Sáng sớm không có gây sự với tôi không vui sao?"

"Em chỉ có 1 vấn đề." Vì khóc hơn nửa buổi tối , nên nhìn cô có chút tiều tuỵ , vì vậy Tư Đồ Viêm không có rời đi mà chỉ đứng tại chỗ , trầm mặc chờ cô hỏi.

Lâm Khả Tâm hít sâu một hơi , rồi hỏi: " Người anh yêu có phải Hách Sa Sa?"

Một giây trước , biểu tình của Tư Đồ Viêm là không kiên nhẫn , thì một giây sau , vẻ mặt biến thành khiếp sợ , đúng vậy , Lâm Khả Tâm đã đoán đúng , anh quả thật thích Hách Sa Sa.

Cô thế nào lại biết chuyện này? Cái này trừ bỏ anh , sẽ không có ai biết mới đúng

. . . . . .Chẳng lẽ vì tối hôm qua uống say nên nói sảng?

Tuy rằng trong lòng có lắm khiếp sợ nhưng anh bình phục tâm tình , ra vẻ không

sao cả nói: " Thực buồn cười , Lâm Khả Tâm , tôi không hiểu cô nói gì."

Mặc dù ngữ khí rất bình tĩnh nhưng nhìn biểu tình của anh Lâm Khả Tâm đoán không sai , mà kia đã cho cô đáp án: " Anh không phủ nhận."

Mang theo mất mác , Lâm Khả Tâm nhẹ giọng nói lại làm cho Tư Đồ Viêm thêm bất an.

"Tuỳ cô nghĩ sao cũng được , tôi muốn đi làm , đừng cản đường."

Tư Đồ Viêm lấy tay đẩy Lâm Khả Tâm ra , sau đó tiếp tục bước đi nhưng anh vừa đi được 2 bước trên lưng liền có một lực ôm lấy là —— Lâm Khả Tâm ôm anh từ đằng sau .

"Vấn đề tôi đã trả lời xong rồi , cô lại làm gì đây?" Khẩu khí của Tư Đồ Viêm thập phần không tốt nhưng anh cũng không tiếp tục bước đi

"Em còn một vấn đề cuối cùng nữa , hỏi xong , em sẽ không còn quấy rầy anh." Lâm Khả Tâm gắt gao ôm anh từ phía sau , cứ như cô sợ buông ra anh sẽ rời cô đi mãi mãi.

"Nói."

Ngữ khí của Tư Đồ Viêm lạnh như băng làm cho Lâm Khả Tâm thất vọng đau khổ nhưng cô vẫn cố gắng lấy hi vọng cuối cùng: " Viêm , có bao giờ anh thích em dù chỉ là một chút không?"

Không gian trầm mặc , xấu hổ bao trùm lên căn nhà , cả thế giới như cũng yên lặng theo , thậm chí Lâm Khả Tâm có thể nghe cả hơi thở của anh .

Qua một lút sau , Tư Đồ Viêm mở miệng: " Nhàm chán."

Nói xong , Tư Đồ Viêm đẩy tay Lâm Khả Tâm ra , sau đó không quay đầu lại liền ra cửa , trong nhà chỉ còn lại Lâm Khả Tâm trố mắt đứng tại chỗ .

Khoảng khắc cửa đóng lại , cô còn tưởng như tim đã nổ mạnh , lòng của cô như bị xé ra làm mảnh lớn , thật vắng vẻ , khó chịu không thôi.

Cô vốn định nếu anh trả lời có kia cô sẽ không để ý những chuyện trước đây mà tiếp tục làm vợ của anh , hi vọng mỗi ngày sẽ tốt hơn , nhưng nếu anh đã nói không , kia cô liền cầu anh buông tha cô , đừng để cô càng thêm lún sâu .

Nhưng đáp án kia coi như là gì? Nhàm chán? Này tính là gì đây? Rốt cuộc anh có thích hay không? Vì sao trái tim của anh không ai bắt được?

Bất quá , cô khẳng định được một điều tuyệt đối chính là anh thích Hách Sa Sa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »