Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2400 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 145.

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy Cố Thiếu Kiệt xuất hiện mà 2 tay trống trơn , Lâm Khả Tâm không khỏi sốt ruột hỏi: " Như thế nào không có đứa nhỏ , sẽ không xảy ra gì chứ? Hay là kế hoạch của chúng ta bị Tư Đồ Viêm phát hiện? Có phải anh mang đứa nhỏ đi rồi nên anh kh6ong tìm được không?"

Lâm Khả Tâm cắn đầu ngón tay , lo lắng giống như kiến bò trên chảo nóng .

Cố Thiếu Kiệt biết cô lo lắng vội vàng an ủi nói " Khả Tâm , em đừng lo , hết thảy đều thuận lợi , anh đã tìm người mang đứa nhỏ lên xe , bất quá sắp đến thời gian y tá thay ban , đến lúc đó y tá không thấy đứa nhỏ liền không xong , nên hiện tại mau theo anh rời đi , một chút nữa sẽ không kịp."

Cái này sẽ đi sao? hoàn toàn?

Bỗng nhiên , Lâm Khả Tâm có điểm nhớ về Tư Đồ Viêm , cho dù cô giả bộ ngủ cũng có thể cảm giác ánh mắt anh luôn bên người cô , không mang theo gì giữ lại

, cô có thể thấy anh quyến luyến

Nhưng giây tiếp theo , lời nói của Tư Đồ Viêm liền lạnh lùng vang lên trong đầu cô 【 Vấn đề giống nhau , em làm gì hỏi lại lần nữa ? 】

Mà những lời này cũng làm cho Lâm Khả Tâm kiên định rời đi . Lâm Khả Tâm , anh không thương ngươi , cứ vậy chặt đứt đi.

"Ừ , đi thôi."

Ra tới xe , chuyện thứ nhất Lâm Khả Tâm muốn làm là nhìn đứa nhỏ sau đó cô ôm nó vào trong lòng ngực , này là lần đầu tiên kể từ lúc cô sinh nó ra tới nay , cô được ôm nó .

Chỉ cần ôm lấy cục cưng những sợ hãi cùng lo âu không còn nữa , cô không khỏi may mắn với chính lựa chọn của mình, giữa trưa nay khi nghe Tư Đồ Viêm một lần nữa cự tuyệt cô , cô rốt cuộc cũng hạ quyết tâm dẫn đứa nhỏ , 2 người sẽ hoàn toàn rời xa Tư Đồ Viêm .

Tuy rằng cô không muốn để Cố Thiếu Kiệt liên luỵ nhưng rtong giờ phút này , ngoại trừ Cố Thiếu Kiệt thì cô cũng không biết tìm ai mà giúp đỡ , vì vậy thừa dịp y tá không chú ý , cô liền gọi cho Cố Thiếu Kiệt.

"Cố Ca Ca , em có chuyện muốn nhờ anh , cầu anh anh phải nhất định giúp em , bây giờ em chỉ có thể tìm anh giúp đỡ. . . . . ."

Nghe được Lâm Khả Tâm nói vậy , Cố Thiếu Kiệt liền không nghĩ ngợi đáp "

Được , em nói đi , anh sẽ giúp em"

"Hiện tại em bị Tư Đồ Viêm giam lỏng ở bệnh viện xxx, hi vọng anh có thể giúp em rời khỏi đây , còn có cục cưng 7 tháng đang giữ ấm của em nữa"

Lâm Khả Tâm nói rất nhanh , cô nắm chặt mỗi phút mỗi giây , miễn cho y tá phát hiện sự dị thường của mình

Bên điện thoại kia truyền đến âm thanh nghi hoặc của Cố Thiếu Kiệt: "Giam Lỏng? cục cưng?"

"Đúng , cục cưng của em."

Lâm Khả Tâm cố ý nhấn mạnh hai chữ 「của em 」 , cô tuyệt đối không để Tư Đồ

Viêm mang cục cưng của mình đi

Cái này tử , âm thanh của Cố Thiếu Kiệt càng thêm kinh ngạc " Em đã sinh ra đứa nhỏ cho Tư Đồ Viêm , anh vì cái gì phải giam lỏng em? Đã lâu rồi không liên hệ , rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Cố ca ca , trước đừng hỏi , hiện tại em bị người theo dõi , trong điện thoại em không có thời gian lý giải với anh , đợi đem em và cục cưng ra em sẽ kể hết cho anh nghe"

Nghe tới này , Lâm Khả Tâm nhìn người y tá cách đó không xa , thấy cô nói vậy , Cố Thiếu Kiệt cũng không hỏi nhiều mà chỉ đáp ứng: "Được , đêm anh sẽ đến tìm em."

"Được , tối gặp , tạm biệt." Cúp điện thoại , Lâm Khả Tâm giả vờ như chưa xảy ra chuyện gì cùng về phòng bệnh , hơn nữa cô sẽ giả vờ ngủ sớm , đễ cho người

canh không cảnh giác, đã sắp xếp xong chỉ còn đợi đêm nay. . . . . .

Cảm thụ được cục cưng trong lòng ngực , Lâm Khả Tâm xúc động rơi lệ .

"Khả Tâm , tất cả ổn rồi , đừng khóc. . . . . ." Cố Thiếu Kiệt đau lòng giúp Lâm Khả Tâm lau nước mắt, nếu người ta không biết còn tưởng đây là nhà 3 người đâu

Lúc này , người ngồi phía trước bỗng nhiên lên tiếng " Khụ khụ . . . . . .thật ngại tuy rằng cảnh tượng bây giờ rất ấm áp nhưng tôi không thể nhắc hai vị một chút , phỏng chừng chốc lát Tư Đồ Viêm sẽ đến , nên bây giờ 2 người đi đâu?"

Bị người hỏi , Lâm Khả Tâm không khỏi do dự.

Đúng vậy , hiện tại cô có thể đi đâu?

Cố Thiếu Kiệt chủ động nói: " Khả Tâm , trước đến nhà anh , dù sao nhà anh cũng nhiều phòng , đến lúc đó Tư Đồ Viêm có tìm anh không thừa nhận thì tốt rồi."

"Này. . . . . ." Lâm Khả Tâm cũng không đáp ứng

nhà Cố ca ca? Không nên , không nên , Cố Ca Ca và Sa Sa kết hôn rồi nếu chính cô đến ở , bị Sa Sa phát hiện , rồi bọn họ xảy ra chuyện gì thì lỗi cô càng lớn hơn , vả lại Tư Đồ Viêm mà biết , thì anh sẽ làm Cố Ca Ca táng gia bại sản. . . . . .

Nhưng Hách Gia cũng không thể về , nếu Hách Gia nhìn thấy cô mang đứa nhỏ về thì cho dù để cô ở cũng không khỏi trỉ chỏ châm chọc , đến lúc đó ngay cả mẹ cũng bị khinh bỉ giống cô thì sao. . . . . .cô không thể làm liên luỵ đến mẹ được . . .

. . .

Vậy phải làm sao mới tốt .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »