Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 123.

❊ ❊ ❊

Tuy rằng đứng cách xa anh một khoảng nhưng ánh mắt của Lâm Khả Tâm không có rời khỏi anh , theo lý thuyết , vừa rồi anh quá đáng như vậy cô có thể tức giận rời đi một mình trở lại trên xe , nhưng cô chính là vô dụng như vậy , cho dù anh có nói chính mình thế nào cô vẫn không yên lòng bỏ lại anh.

Nhìn thấy trong quá trình uống rượu anh vẫn mỉm cười , Lâm Khả Tâm một chút cũng không vui , vì cô biết đó chỉ là nụ cười bên ngoài thôi , cô thậm chí có thể nhìn ra được lúc này anh thập phần không vui hơn nữa lúc nâng ly cứ như kiểu tìm cầu một phần giải thoát .

Nhưng biết thì có ích gì? Cô không thể giúp anh giải quyết phiền não , mà người như anh cũng sẽ không để cô giúp đỡ , chỉ vậy cô cảm giác mình thật vô dụng thôi.

Chậm rãi , nhóm đại thúc cũng phát hiện Tư Đồ Viêm không đúng , làm ơn , người bình thường làm sao có thể liều mạng như vậy , dù tửu lượng có tốt cũng không thể uống quài như thế? Không được , nếu như cứ bồi Tư Đồ Viêm uống không xong , căn bản là lấy sinh mệnh của mình ra đùa giỡn !

"Tửu lượng của Tư Đồ Tổng Tài thật tốt , nhưng tôi bỗng nhớ có chút việc phải

đi. "

"Ai , từ từ , tôi và anh cùng nhau đi." "Tôi cũng vậy."

Cả nhóm đại thúc làm bộ có lỗi , một đám lui tràng , đến cuối chỉ còn lại một mình Tư Đồ Viêm.

Bất quá dù không ai mời Tư Đồ Viêm uống rượu nữa nhưng anh vẫn cứ uống , guống như không chứng minh mình uống lợi hại sẽ không từ bỏ.

Rốt cục , Lâm Khả Tâm nhịn không được nửa , cô đi lên , giật cái ly trong tay anh

, mà anh vì uống nhiều nên hành động cũng chậm đi , lúc này anh không tránh

động tác của Lâm Khả Tâm

Không chỉ thế , đương lúc anh muốn đoạt lại ly rượu anh thậm chí còn không làm được , anh híp mắt , dùng ngón tay run run chỉ vào Lâm Khả Tâm: " Lâm Khả Tâm , đưa ly rượu lại cho tôi."

"Đủ rồi , Viêm , anh đã uống nhiều lắm rồi , đừng uống nữa." Lâm Khả Tâm cắn răng cự tuyệt nói

Lâm Khả Tâm , em lại một lần nữa dám đối nghịch với tôi ! Em. . . . . ." Tư Đồ Viêm vừa nói vừa mại bước chân đến phía Lâm Khả Tâm , nhưng vừa đi được 2 bước anh sẫy bàn chân , trong nháy mắt sẽ ngã sấp xuống.

"Cẩn thận." Lâm Khả Tâm bỏ ly rượu trên bàn , nhanh chân chạy đến dùng chính thân thể của mình đỡ lấy anh.

"Đủ rồi , anh đã uống nhiều lắm rồi , đừng uống nữa." Lâm Khả Tâm gầm lên .

Lâm Khả Tâm , em đừng đụng tôi ! Tránh xa tôi tra một chút , đừng giả vờ hảo tâm nữa , cút cho tôi , đi tìm Cố Ca Ca đi , cút" mỗi một câu của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm cảm thấy khí lực không còn , nhưng cô vẫn cắn răng , cố gắng đỡ anh .

"Viêm , anh say rồi , đi , chúng ta về nhà."

Lâm Khả Tâm nói xong , định đỡ anh lên xe nhưng cô còn chưa động đã bị anh đẩy ra , mà anh cũng vì mất thế liền té xuống đất: " Tôi nói , đừng đụng tôi , tiện nhân."

Biểu tình chán ghét trên mặt anh không thể rõ ràng hơn , điều này làm cho Lâm Khả Tâm không thể thở được , cái gì còn khổ hơn so với việc chính mình bị người mình yêu chán ghét?

"Được , em đi , em đi. . . . . ." Nói xong , Lâm Khả Tâm xoay người hướng ra ngoài cửa , mà Tư Đồ Viêm nhìn theo bóng dáng cô không khỏi nắm chặt tay.

Cô làm sao dám. . . . . .Làm sao nói đi là bỏ đi ngay như vậy? Mặc kệ là ai cho phép , anh cũng sẽ không cho phép , trận trò chơi này chỉ đến khi anh chán rồi cô mới có thể rời đi , cô là của anh!

Ngay tại lúc Tư Đồ Viêm muốn đuổi theo , lại thấy Đại Vĩ sốt ruột chạy vào: " Tổng Tài , tôi đến đỡ anh"

Đại Vĩ nói xong , đỡ Tư Đồ Viêm đứng lên , sau đó hướng ra bãi giữ xe .

"Đại Vĩ , là cô ấy kêu cậu tới?" Tuy Tư Đồ Viêm không nói rõ là ai nhưng Đại Vĩ hiểu 「cô ấy 」 chính là Lâm Khả Tâm .

"Đúng vậy , vừa rồi Lâm Tiểu Thư chạy tới nói khí lực quá nhỏ không thể đỡ anh nói tôi nhanh đến giúp , Tổng Tài , Lâm Tiểu Thư đối với anh thực. . . . . ." Đương lúc Đại Vĩ quay đầu , thì Tư Đồ Viêm đã ngủ rồi.

Bên trong xe , Lâm Khả Tâm ngồi phía sau , có chút lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ cho đến khi thấy Đại Vĩ đỡ Tư Đồ Viêm , cô mới yên lòng , cô giúp Đại Vĩ mở cửa xe , anh cẩn thận đặt Tư Đồ Viêm nằm đằng sau , mà đầu gối lên đùi của Lâm Khả Tâm .

Nhìn thấy Tư Đồ Viêm ngủ , Lâm Khả Tâm không khỏi vươn tay , giúp anh sửa lại một chút tóc hỗn độn , đúng , cô thật sự vô dụng , cho dù anh làm khó dễ cô bằng mọi cách thậm chút còn đuổi cô đi , cút đi , nhưng cô vẫn không thể khoanh tay đứng nhìn khi lúc anh cần cô nhất .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »