Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2418 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 151.

❊ ❊ ❊

"Khả Tâm đâu? Vì sao cô ấy không ở đây , mày đem cô ấy đi đâu rồi?" Đối mặt với họng súng của Tần Hữu Minh , điều đầu tiên Tư Đồ Viêm không phải nghĩ là làm sao để trốn chết mà là lo lắng cho sự an nguy của Lâm Khả Tâm .

Với vấn đề của Tư Đồ Viêm , Tần Hữu Minh cảm thấy nghi hoặc nhưng chính là chợt loé qua mà thôi: " Vừa rồi lúc tao đi cô ta còn ở đây , về phần bây giờ ở đâu tao cũng không rõ , không chừng đã chạy trốn rồi cũng nên , bất quá điều tao rõ chính là sinh mệnh của mày coi như xong."

Tần Hữu Minh hung ác nhìn Tư Đồ Viêm.

"Tao vốn định sẽ giết người phụ nữ mày yêu nhất , cho mày cả đời phải thống khổ nhưng nếu hiện tại cô ta đã mất tích tao liền giết mày cho đỡ mệt , bằng không cơ hội tốt như bây giờ sẽ không có lần thứ 2 , mày nói có phải hay không , Tư Đồ Tổng Tài?" Tần Hữu Minh cũng không vội vả hạ cò , anh muốn nhìn thấy Tư Đồ Viêm sợ hãi , thậm chí phải quỳ xuống cầu xin mình , nhưng điều làm cho Tần Hữu Minh thất vọng chính là , trên Tư Đồ Viêm ngoại trừ lo lắng thì không còn gì ..

"Khả Tâm đã chạy thoát . . . . . .thì phải nói cô ấy vẫn còn sống? Thật tốt quá. . . . .

.Tốt quá. . . . . ." Nhìn thấy Tư Đồ Viêm vui sướng tự nói , điều này kém xa sự mong chờ vọng tưởng của Tần Hữu Minh , làm cho hắn không vui nhíu mày .

"Chính mày phải chết , cư nhiên còn tâm tình quan tâm đến sự an nguy của nữ nhân kia , chẳng lẽ mày không sợ sao?"

"Tao đương nhiên sợ hãi."

Tư Đồ Viêm thừa nhận làm Tần Hữu Minh có chút ngoài ý muốn , bởi vì người

cao ngạo giống Tư Đồ Viêm , như thế nào có thể bỏ sĩ diện thừa nhận mình sợ hãi? Nhưng lời nói kế tiếp của Tư Đồ Viêm làm cho Tần Hữu Minh thiếu chút nữa hộc máu chết .

"Tao sợ hãi chết rồi sẽ không được gặp Khả Tâm nữa."

Nói đến 2 chữ 「Khả Tâm 」 , vẻ mặt của Tư Đồ Viêm thật ôn nhu , Tần Hữu Minh thậm chí hoài nghi người trước mặt mình có phải là Tư Đồ Viêm hay không?

"Không , này không phải tôi mong muốn , tôi không muốn như thế." Tần Hữu Minh gần như phát điên gào thét lên

"Tao —— Tần Hữu Minh nhận định đối thủ , cái lãnh huyết vô tình Tư Đồ Viêm

đâu rồi? hiện tại làm tao thất vọng quá."

Cho dù giết chết Tư Đồ Viêm , hắn cũng không hề cảm thấy một chút gì thắng lợi sung sướng .

Nhưng Tần Hữu Minh cũng không buông súng , mà chỉ vào đầu Tư Đồ Viêm , dùng ngữ khí biến thái run rẩy nói: " Tao biết mày nhất định cố ỷ giả vờ , để tao không giết mày đúng không? Nói cho mày nghe tao sẽ không dễ mắc mưu vậy đâu."

Nói xong , Tần Hữu Minh đem ngón trỏ chuyển sang còi súng .

"Giết tao sẽ làm mày khoái hoạt sao?Niệm Tề?"

Ngay tại thời khắc mấu chốt , Tư Đồ Viêm bỗng nói ra một câu , biểu tình của Tần Hữu Minh trở nên kinh ngạc .

"Mày ...mày biết tao là ai. . . . . .Mày khi nào thì biết đến?"

Nghe vậy , Tư Đồ Viêm chỉ bình thản trả lời: " Từ lúc đầu tiên gặp mày tao đã hoài nghi thân phận của mày."

"Không đúng , tao che dấu kĩ vậy , mày không có khả năng phát hiện." Tần Hữu Minh không tin quát cáu

Tư Đồ Viêm nhún nhún vai: "Quả thật mày che dấu rất kỹ nhưng không có sự hận ý sâu của mày với tao thì tao đã không biết , vì ánh mắt của mày đã bán đứng mày , khi tao phát hiện ra mày hận tao , tao chỉ biết đây nhất định không phải lần đầu tiên chúng ta gặp nhau , mà tao khẳng định trong quá khứ giữ chúng ta đã xảy ra chuyện gì , vì vậy tao liền phái người điều tra tư liệu của mày ——Mục Niệm Tề"

Nghe được cái tên kia , nguyên bản Tần Hữu Minh đang kích động thì trở nên luống cuống: " Không cần , đừng dùng tên đó gọi tao , người đàn ông kia không xứng để tao mang theo dòng họ hắn , tao hận ông ta."

"Tại đây chúng ta hai cái có điểm nhất trí a." Tư Đồ Viêm ngữ khí trào phúng nở

nụ cười , còn hơn cười nhạo Tần Hữu Minh phát điên , cũng như cười nhạo vận mệnh đã an bài .

Lời nói của Tư Đồ Viêm làm cho Tần Hữu Minh gào ra: " Tao và mày không giống nhau , mày so với tao may mắn hơn ! Mục Viêm."

Hồi lâu chưa từng nghe tới tên này , cư nhiên Tần Hữu Minh lại đề cập , vẻ mặt Tư Đồ Viêm cũng trở nên mất tự nhiên .

Đúng vậy , thật ra nguyên bản người mang họ Mục Không phải chỉ là Tần Hữu Minh mà còn có Tư Đồ Viêm .

Theo ý nghĩa mà nói , anh cùng Tần Hữu Minh là "Huynh đệ" cùng cha khác mẹ .

Mà anh , cũng rất hận dòng họ này , đã cấp người đàn ông mang giống họ với anh.

Năm đó , Mục Phong ——Ba của Tư Đồ Viêm ăn chơi trác táng, điển hình của giới công tử ăn chơi, ỷ lại vào ba có tiền nơi nơi điều tiêu xài phung phí .

Sau khi Mục Phong gặp được mẹ của Tư Đồ Viêm , cũng đối với mẹ anh nhất kiến chung tình , triển khai một loại phương thức theo đuổi .

Vì theo đuổi mẹ anh , Mục Phong biểu hiện vì bà mà ông ta cải tà quy chánh , rốt cuộc cũng lấy được trái tim của mẹ Tư Đồ Viêm , đắc thắng ôm mỹ nhân về.

Nhưng sau khi cưới mẹ anh , Mục Phong liền khôi phục bản tính , hơn nữa càng lúc ông càng chán nản cuộc hôn nhân giữa bọn họ , liền bắt đầu ăn chơi đàng điếm bên ngoài , trải qua những cuộc tình 419.

Thậm chí sau khi mẹ anh mang thai , Mục Phong còn có tiểu tam , hơn nữa không e dè mang người phụ nữ đó đến ở gần công ty , mấy ngày mấy đêm không về ở lại với người đàn bà đó , để cho một mình mẹ anh một bóng một hình với bốn bức tường.

Ở trong ấn tượng về thời thơ ấu của Tư Đồ Viêm , ba ba của anh thường xuyên vắng nhà , cho dù trở lại không đối xử với mẹ anh lạnh như băng thì cũng uống rượu đánh chửi bà , nên anh hi vọng ông ta đừng về nhà nữa.

Nhưng lúc ông ta không về thì anh lại luôn thấy mẹ anh khóc , mà điều đó làm cho anh rất đau lòng .

Sau này , anh nghe bọn hạ nhân trong nhà bàn tán anh mới biết , nguyên lai ba anh bên ngoài có người phụ nữ khác nên mới không trở về , hơn nữa nghe nói người đàn bà đó còn có đứa con tên là Mục Niệm Tề .

Vì thế có một ngày , Tư Đồ Viêm thừa dịp người khác không để ý , lén trốn đến gần công ty Mục Phong , hơn nữa ngồi chồm hổm đến trưa.

Ngày đó Tư Đồ Viêm vẫn là đứa trẻ , mà trời rất nóng nên anh phơi nắng liền bị xỉu đi , anh thấy ba của mình nói cười một bên ký túc xá đi tới.

Tay trái Mục Phong ôm một người phụ nữ đẹp , bên phải ôm một đdứa nhỏ ít hơn tuổi hơn anh một chút , đương nói vui vẻ Mục Phong còn nhẹ nhàng nhéo má đứa nhỏ .

Như vậy so với anh và mẹ anh , bọn họ ba người giống một nhà vui vẻ nhưng thật ra Tư Đồ Viêm mới là kẻ dư thừa .

Cho đến bây giờ anh chưa từng thấy bộ dạng ôn nhu này của ba anh , kia nhẹ nhàng làm cho anh thật đau xót , anh thậm chí hận không để đem đứa nhỏ trong lòng ngực Mục Phong lôi xuống , để cho đừng đoạt đi ba của anh nhưng banh chính là ngơ ngác nhìn tại chỗ không nhúc nhích..

Cứ như vậy , Tư Đồ Viêm và Mục Phong đụng nhau

Tư Đồ Viêm còn nhớ rõ lúc Mục Phong thấy anh , trên mặt sự yêu mến không còn , ngược lại không chút nào che đậy sự chán ghét: "Mày ở đây làm gì? Là mẹ mày kêu mày tới đây sao? Đàn bà đê tiện."

Ngữ khí chán ghét của ông ta làm cho Tư Đồ Viêm rơi lệ , anh nhẹ nhàng gọi " Ba ba. . . . . ."

Kêu xong từ này , Tư Đồ Viêm cảm giác một trận thiên toàn địa chuyển sau đó trước mặt tối sầm , hoàn toàn mất đi ý thức.

Lúc tỉnh lại , Tư Đồ Viêm bị tiếng răn dạy cùng tiếng khóc của mẹ mình làm cho

bừng tỉnh , anh chậm rãi bò xuống giường đến cạnh cửa lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Chỉ thấy Mục Phong tức giận quở trách mẹ , hơn nữa còn động tay động chân , không chấp nhận để cho mẹ bị khi dễ nữa , Tư Đồ Viêm liền xông ra ngoài

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »