Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2423 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 131.

❊ ❊ ❊

Tần Hiểu Linh ở cạnh Tư Đồ Viêm , dùng ngữ khí thẹn thùng nói: " Tư đồ Ca ,

đừng đứng đây nữa được không? Người ta mệt chết rồi , em muốn vào phòng để

「nghỉ ngơi 」"

Đương nhiên Tư Đồ Viêm hiểu ý Tần Hiểu Linh: " Được chúng ta vào."

Nhưng Tần Hiểu Linh vẫn đứng đó không hề động: " Nhưng em đã nói em mệt chết thôi , đi không nổi."

Tần Hiểu Linh cố ý làm trò trước mặt Lâm Khả Tâm , đối với Tư Đồ Viêm làm nũng nói.

Này nếu bình thường đừng nói là đáp ứng , khẳng định Tư Đồ Viêm sẽ chạy đi , nhưng bởi vì mục đích đều là Lâm Khả Tâm nên Tư Đồ Viêm đáp ứng: " Mệt mỏi?vậy . . . . . ." Nói xong , Tư Đồ Viêm dùng lực ôm cả người Tần Hiểu Linh mà cô ta cũng chủ động ôm cổ anh , cười khanh khách .

Nếu chỉ có 2 nhân vật chính ở đây thì người ta sẽ thấy cảnh này thập phần lãng mạng , nhưng vì đằng trước có Lâm Khả Tâm nên cảnh này khó chịu vô cùng.

Thời điểm Tư Đồ Viêm ôm Tần Hiểu Linh qua người Lâm Khả Tâm , anh thậm chí không nhìn cô một cái nhưng Tần Hiểu Linh thì khinh thường nhìn cô , cho nên anh không có sai quá ánh mắt khổ sở của Lâm Khả Tâm , mà kia đúng là kết quả của cô nhưng này còn chưa đủ .

Lúc này đây không đợi Tư Đồ Viêm ra lệnh , Lâm Khả Tâm ngoan ngoãn vào phòng , dù sao kết quả cũng như nhau không bằng chủ động miễn cho anh tìm chuyện gây sự.

Vì quá mức chờ mong , Tần Hiểu Linh thậm chí không đợi Tư Đồ Viêm động tay liền tự mình cởi áo khoác , lộ ra bộ quần áo trong suốt , bộ nội y màu đen , ẩn ẩn hiện hiện câu tình.

Thấy bộ dáng cấp bách của Tần Hiểu Linh , Tư Đồ Viêm nhịn không được nở nụ cười , cũng không nhìn ra đó là nụ cười đắc ý trào phúng: " Em nôn nóng muốn anh vậy sao?"

Tần Hiểu Linh đưa tay khoát lên vai Tư Đồ Viêm , thân hơi nghiêng , hình thành một góc độ mập mờ " Tư Đồ Ca , anh có biết em chờ ngày này lâu lắm rồi không? Em hận lập tức không thể hoà hợp nhất thể cùng anh."

"Hoà hợp nhất thể" Bốn chữ này Lâm Khả Tâm nghe thật chói tai , lúc trước Tần Hiểu Linh làm trò chính mình tỏ vẻ nguyện ý tuỳ thời có thể lên giường với Tư Đồ Viêm , cô còn cảm thấy cô ta mê trai đến buồn cười , không nghĩ điều đó lại thành hiện thật nhưng lại còn trước mặt cô? Đây là có bao nhiêu châm chọc?

Tư Đồ Viêm nhìn nhìn xuống Tần Hiểu Linh , lấy ngữ khí ban ân nói: " Kia , anh sẽ thoả mãn nguyện vọng này của em."

Nghe Tư Đồ Viêm nói vậy , Tần Hiểu Linh vội vàng giơ tay , dùng ngón tay run rẩy cởi nút thắt áo của anh , thậm chí còn không đợi tất cả nút áo được cởi bỏ liền nhiệt tình hôn lòng ngực của anh.

Tư Đồ Viêm nâng khuôn mặt Tần Hiểu Linh lên , sau đó cúi người đáp trả nụ hôn

, kia nhiệt tình như phải đốt sạch thế gian này , nhất là đốt tan trái tim của Lâm Khả Tâm.

Hai người quấn nhau trên giường như mãng xà , chút bất tri bất giác quần áo bọn họ đều nằm trên mặt đất , Tần Hiểu Linh nằm thẳng lên giường , hai chân bị Tư Đồ Viêm tách ra , kia một khắc anh chuẩn bị tiến vào , Tần Hiểu Linh bỗng khẩn trương mở miệng nói: " Tư Đồ Ca , em sợ đau. . . . . ."

Động tác của Tần Hiểu Linh làm cho Tư Đồ Viêm thay đổi , nhưng tiếp giây theo anh liền an ủi nói: " Yên tâm , anh sẽ thực ôn nhu"

Nói xong , Tư Đồ Viêm quả nhiên đáp ứng , thập phần nhẹ nhàng tiến vào cơ thể của Tần Hiểu Linh , mà cô ta cau mày , nhìn ra bộ dạng đang nén đau đớn .

Tuy rằng Lâm Khả Tâm không nhớ lúc đầu tiên của mình là thế nào nhưng cô chỉ nhớ nhất rằng anh rất bá đạo tuỳ ý phát tiết lên người cô chứ không có thấy bộ dạng như bây giờ , nguyên lai anh không phải không biết ôn nhu , mà là sẽ không ôn nhu với cô thôi .. . . . . .

Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm gắt gao cắn môi dưới , rất sợ vì quá đau thương mà lại té xỉu.

Cùng với tiếng thở gấp của Tần Hiểu Linh , Lâm Khả Tâm chỉ giống cái khúc gỗ ngơ ngác đứng đó , xem xong tất cả , trái tim của cô co rút một cách đau đớn nhất .

Trung gian cô hận không thể té xỉu quên đi , dù sao mắt không thấy tâm sẽ không phiền , không đúng sao? Nhưng cô đã cố gắng tỏ vẻ mạnh mẽ trốn tránh sự xúc động , bởi vì chỉ cần nghĩ tới sự trừng phạt hôm qua , cô liền cảm thấy ghê tởm

Âm thanh sung sướng mà lại thoả mãn của Tần Hiểu Linh , Tư Đồ Viêm cúi đầu

rống một tiếng , qua màn kích tình .

Lâm Khả Tâm tưởng rằng ác mộng sẽ dừng ở đây , nhưng Lâm Khả Tâm lại thế nào mà buông tha nhanh cho cô như vậy?

Nằm trên giường , Tư Đồ Viêm ôm Tần Hiểu Linh , hỏi " Có mệt hay không?"

Tần Hiểu Linh thẹn thùng oán trách nói: " Tư Đồ Ca , anh thế nào mà có thể lực như vậy? Đây là lần đầu tiên của người ta, vừa rồi đều bị anh làm mệt chết."

Tư Đồ Viêm không tiếp tục đáp lại Tần Hiểu Linh , mà chuyển đầu Lâm Khả Tâm nói: " Lâm Khả Tâm , còn thất thần làm gì? Không nghe chúng tôi mệt mỏi sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »