Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2541 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 139.

❊ ❊ ❊

Chẳng sợ Tư Đồ Viêm giết cô , cô vẫn muốn giết bé này , như vậy về sau sẽ không mồ côi mẹ mồ coi mẹ , gia đình không hạnh phúc.

Vì vậy đầu Lâm Khả Tâm nóng lên ,cô cầm bình hoa trong tay nhắm ngay bụng , trước khi xuống tay cô tự nhủ " Cục cưng , đừng trách mẹ , mẹ chỉ là vì tốt cho con , tha thứ cho mẹ. . . . . ."

Nói xong , Lâm Khả Tâm cầm bình hoa nhưng lúc tay hạ xuống cô lại gào khóc ra

, mặc kệ tương lai đứa bé này có trở thành Tư Đồ Viêm hay không thì nó cũng là con của cô , hơn nữa vài tháng nữa cô đã làm mẹ , cô thế nào lại ra tay đây? Dù đau thế nào , hạ quyết tâm thế nào thì cô vẫn không thể làm được.

Bất quá điều này cũng làm cho cô hiểu một chuyện khác , vô luận thế nào cô sẽ không đem đứa bé giao cho Tư Đồ Viêm , mặc kệ phương pháp gì cô phải bảo vệ nó !

Vì muốn thực hiện được điều này , cô phải biểu hiện bộ dạng ngoan ngoãn , dù anh làm gì cô cũng không phản kháng , chính là để anh nghĩ cô thật sự sẽ không bỏ trốn lần nữa.

Thời gian lâu sau anh sẽ hạ thấp cảnh giác , nói không chừng một ngày anh quên khoá cửa lúc đó cô có thể mang theo đứa nhỏ chạy trốn .

Chính là Tư Đồ Viêm tinh ranh như vậy lại thế nào có thể ngã quỵ trước một kỷ xảo nhỏ bé? Cho nên dù qua lâu thật lâu anh vẫn không quên khoá cửa , và ngày sinh của Lâm Khả Tâm càng lúc càng đến gần , nội tâm vô cùng lo lắng , sắp không thể giả vờ được nữa .

Bất quá bụng càng lúc càng lớn cũng không phải chuyện xấu , vì bụng có lớn hơn 1 chút thì tình mẫu tử của cô cũng sẽ lớn dần theo , người mẹ bảo vệ cho đứa con điều đó để cho cô có càng nhiều dũng khí và quyết tâm.

Lâm Khả Tâm thề trong lòng , đêm nay cô phải nói chuyện với Tư Đồ Viêm , cô sẽ cố gắng thuyết phục anh giao đứa nhỏ cho cô , nếu như anh không đáp ứng , cô liền nháo mà không sợ như cá mắc lưới !

Cứ như vậy , Lâm Khả Tâm ngồi ở trên sofa đợi Tư Đồ Viêm , nhưng anh lại không trở về , mắt nhìn cũng đã đến 11g đêm , cô đoán anh đêm nay lại có công tác vội nói không chừng sẽ không về , vì vậy cô đứng lên định đi ngủ lại nghe ngoài cửa truyền đến tiếng "Sất ——"

Bị làm cho hoảng sợ , Lâm Khả Tâm dừng cước bộ , cô quay đầu không khỏi nhíu mày nhìn ra cửa , kỳ quái , vừa rồi là âm thanh gì a? Nghe như tiếng xe thắng gấp. Sao lại có người thắng gấp đến vậy? Chẳng lẽ là đụng xe?

Nói đến đụng xe , Lâm Khả Tâm nghĩ đến một trường hợp là cảnh sát đuổi bắt phạm nhân , cái này có chút may mắn là anh khoá kỹ cửa bằng không ai biết hay không sẽ có người xông vào.

Nhưng điều làm cho cô ngoài ý muốn chính là , cửa truyền đến âm thanh , sau đó cửa mở ra , cô hoảng sợ vốn định tìm chỗ trốn đi nhưng vì mang thai không thể cử động mạnh , bất quá người đứng ở cửa không phải là ai khác mà là Tư Đồ Viêm.

Chẳng lẽ âm thanh lúc nãy là do anh làm?Không nên a , anh luôn lái xe rất cẩn thận sao có thể như vậy?

Đang lúc Lâm Khả Tâm kinh ngạc thì Tư Đồ Viêm không kiên nhẫn: " Lâm Khả Tâm , em còn ngây ngốc đứng đó làm gì? Không có thấy sao? Còn không mau đỡ tôi một phen. . . . . ."

"Đỡ. . . . . .?" Lâm Khả Tâm theo bản năng lập lại một lần , lúc này cô tiến lên đỡ

anh , nhưng còn chưa đụng vào người thì một cỗ mùi rượu đập vào mũi cô

Xem ra đêm nay anh lại tham gia tiệc , khó trách anh chạy xe nhanh vậy , chỉ nghe mùi thôi thì biết chắc anh uống rượu không ít

"Anh thế nào lại uống nhiều như vậy a? Uống thế thì sức khoẻ nào chịu nổi?" Nâng Tư Đồ Viêm , Lâm Khả Tâm oán giận nói , sau đó cô ý thức được cô giống như người vợ nén giận trách chồng , cô cũng không khỏi ngây ngẩn cả người

Nhưng Tư Đồ Viêm uống say không biết gì nên anh không phát hiện ra sự kì lạ của Lâm Khả Tâm ,mà hơi nhíu mày hồi đáp " Em nghĩ rằng tôi muốn uống nhiều vây 5sao? Nhưng nếu không uống thì sẽ không ký được hợp đồng , mà không có hợp đồng thì tiền đâu ra?Em cho rằng có thể lấy tiền túi của mình bồi thường vào sao?"

Không thể không nói , anh trả lời cũng như cuộc đối thoại của vợ chồng , cái loại này làm cho Lâm Khả Tâm hâm mộ không thôi

Không tự giác , Lâm Khả Tâm thấy một ít châm chọc nhưng cũng có chút ấm áp , từ lúc bị Tư Đồ Viêm giam lỏng đến nay , đây là lần đầu cô cảm thấy nội tâm ấm áp đến vậy , mà cô lại cỡ nào thiết tha nó không thay đổi?

Bởi vì biết sau khi anh tỉnh lại , thì cô chỉ có đối mặt với sự thống khổ , rối rắm , cho nên dù tự lừa dối mình , cô cũng muốn lưu lại cảm giác hiện tại , dù một giây thôi cũng tốt lắm rồi

Vì vậy , Lâm Khả Tâm học theo mõm thê tử nói: " Đúng đúng đúng , là anh vất vả nhất , nhưng lần sau chú ý một chút , đừng uống nhiều , em sẽ đau long."

Đúng , cô đau lòng , rõ ràng bị giam lỏng , cô sẽ không tái chủ động nói chuyện với anh , nhưng lúc nhìn anh uống say không còn biết gì cô vẫn nhịn không được

, phải mở miệng quan tâm anh. . . . . .

Cô thật là vô dụng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »