Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Lượt đọc: 2639 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »
Chương 106.

❊ ❊ ❊

Thấy bộ dáng tràn đầy tin tưởng của Lâm Khả Tâm , xem ra sự thật đúng là không xảy ra chuyện gì huống chi Tư Đồ Viêm cũng đã ít nhiều nói chuyện với Cố Thiếu Kiệt , lấy tính cách của Cố Thiếu Kiệt mà nói sẽ không phải dạng người trộm đạo , nên anh cũng không tính xem lại băng ghi hình.

"Được , lần này tôi sẽ bỏ qua cho em nhưng đừng để tôi phát hiện ra em cùng Cố Thiếu Kiệt lui tới nữa , nếu còn lần sau thì sẽ không đơn giản như hôm nay đâu." Tư Đồ Viêm nói xong định xoay người đi nhưng Lâm Khả Tâm gọi lại.

"Chờ chút."

"Có chuyện gì sao?" Tư Đồ Viêm không kiên nhẫn quay người.

Lâm Khả Tâm co rúm lui từng bước: " Có chuyện . . . . . .Em có thể về nhà một chuyến không? Vừa rồi Cố Ca Ca nói bệnh cũ của mẹ em lại tái phát , mấy hôm trước còn vào viện , em muốn về thăm mẹ , có được không?"

Lâm Khả Tâm hơi giương mắt chờ mong câu trả lời của anh , cô vốn tưởng anh sẽ đồng ý nhưng có lẽ lại làm cô thất vọng .

"Không thể." Tư Đồ Viêm chắc như đinh đóng cột nói Lâm Khả Tâm trừng to mắt: " Tại sao?"

"Bởi vì điều này trong hợp đồng đã ghi rõ." Anh thản nhiên trả lời .

"Nhưng mà. . . . . ." Lâm Khả Tâm cắn cắn môi: " Nhưng hợp đồng là do anh viết , mấy ngày trước anh còn huỷ bỏ , vì sao hiện tại lại không thể?"

Lâm Khả Tâm càng nói càng kích động nhưng Tư Đồ Viêm lạnh lùng liếc cô một cái, cô rúm người không dám hó hé them tiếng nào.

"Huỷ bỏ một cái? Rõ ràng tôi không bỏ tất cả? Em biết hợp đồng là tôi viết nên cái gì huỷ và không huỷ đều nghe theo lời tôi chứ không phải là em."

Lời nói của anh làm cho Lâm Khả Tâm không thể tin ngẩng đầu lên: " Anh. . . . .

.Mẹ của em bệnh anh cũng không cho gặp , Tư Đồ Viêm anh có lương tâm không?"

Tư Đồ Viêm cười lạnh: " Tôi khi nào thì nói trong thân thể tôi chứa loại vô dụng này? Hơn nữa tốt nhất em nên hiểu rõ hợp đồng là tôi viết nhưng chính em cũng ký vào hơn nữa đã ký thì không có đường thay đổi. "

Đúng , anh nói rất phải , hợp đồng là cô ký hiện tại hối hận thì còn được gì? Nhưng cô thật sự muốn về thăm mẹ Lâm , nếu cứng không được thì đành mềm.

"Viêm , mẹ em bệnh rất nặng , coi như anh làm việc thiện cho em trở về thăm mẹ

, em sẽ nhanh quay về đây . . . . . .Van anh , được không?"

Thấy bộ dạng khẩn cầu của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm có chút dao động nhưng anh vẫn bắt buộc tâm mình phải cứng như sắt thép: " Không được." Tư Đồ Viêm lại chắc như đinh đóng cột nói.

"Lại là không được. . . . . ." Lâm Khả Tâm hụt hẫng thì thào tự nói , sau đó cô ngẩng đầu chất vấn: " Tư Đồ Viêm anh đừng máu lạnh vậy được không? Em chỉ là muốn nhìn mẹ một chút thôi , vì cái gì quyền lợi đó cũng chẳng có?"

Tư Đồ Viêm khinh thường nhìn cô , nếu như mẹ của cô không phải Tiểu Tam thì có lẽ anh sẽ đồng ý nhưng chỉ cần nghĩ đến mẹ cô là Tiểu Tam anh không có chút nào đồng tình , ngược lại còn thấy bà bị vậy rất xứng đáng , đây là báo ứng nên nhận ..

"Sự máu lạnh của tôi đâu phải em chưa từng lĩnh giáo qua? Huống chi em nói về nhà thăm mẹ nhưng ai biết sẽ gặp ai?"

Không cần phải nói , Tư Đồ Viêm đang ám chỉ đến Cố Thiếu Kiệt

Thấy anh cự tuyệt rồi lại nói xấu cô , trong lòng không khỏi phẫn nộ cùng uỷ khuất tới cực điểm , thấy anh định đi , cô chạy tiến lên giang tay ngăn anh lại: " Từ từ , Tư Đồ Viêm anh không thể đi như vậy , em nói còn chưa xong".

"Sao? Em muốn nói gì nữa?" Tư Đồ Viêm nhíu mày , đợi cô nói tiếp

" Tư Đồ Viêm , anh đủ rồi , anh dựa vào cái gì mà nói xấu em và Cố Ca Ca?"

Tư Đồ Viêm nghe vậy , nheo nheo con ngươi lại: "tôi nói xấu? Chẳng lẽ em dám khẳng định em không hề thích Cố Thiếu Kiệt , dù chỉ là một chút?"

Lâm Khả Tâm nhìn anh , cực kỳ kiên định mở miệng: " Thật ra hôm nay khi thấy Cố Ca Ca , em cũng nghĩ em sẽ có chút tình cảm với anh ấy , nhưng đợi đến khi gặp rồi em mới hiểu ra một chút cảm giác như xưa em cũng không còn . Tư Đồ Viêm , anh không hỏi vì sao em không về cùng Cố Ca Ca sao? Em sẽ nói cho anh nghe."

Dừng một chút , Lâm Khả Tâm hít sâu một hơi , cô yên lặng nhìn về phía anh: " Vì em chợt nhận ra em yêu anh , Tư Đồ Viêm."

Tuy rằng Tư Đồ Viêm có biết Lâm Khả Tâm thích anh nhưng anh không nghĩ tới tình cảm sâu đậm như vậy , lại còn chủ động nói ra?

Bởi vì quá đột ngột , lại làm cho Tư Đồ Viêm ——người luôn luôn bình tĩnh trước mọi tình huống lại nhất thời sửng sốt , anh không nói gì , trong lòng anh bây giờ rất phức tạp .

Cùng lúc , trong lòng anh vừa kinh ngạc vừa vui sướng nhưng về phương diện khác anh lại cực lực khắc chế nội tâm của mình .

Vì vậy Tư Đồ Viêm hết sức tỏ vẻ bình thường , lạnh lùng đáp lại: " Em đừng tưởng dùng mấy câu mật ngọt gian dối này thì tôi sẽ cho em đi gặp mẹ , nằm mơ đi."

Nói xong , anh xoay người vào trong thư phòng , khi cửa đóng lại , Lâm Khả Tâm bổ nhào lên sofa khóc rống lên , vì cái gì anh luôn máu lạnh như vậy? Vì cái gì anh không tin tưởng tình cảm của cô là thật? ...

Tư Đồ Viêm , anh hỗn đản !

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107 Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161
Tiến »