Ý tứ của Tô Lão Bản trong điện thoại ban nãy đã quá rõ ràng, ông ấy đưa người tới, Tần Hoài chẳng cần lo liệu bất cứ thứ gì, thậm chí không chừng đến cơm nước cũng chẳng cần phải bao.
Quả thực chính là dàn trâu ngựa chạy bằng năng lượng hạt nhân tự động hóa mà.
"Nhưng cậu đã bỏ công chỉ đạo." Trịnh Tư Nguyên nói: "Cậu vẫn chưa ý thức được vấn đề sao?"
"Tuy cậu học lệch khá nghiêm trọng, nhưng với trình độ hiện tại, với những món Điểm Tâm cậu làm ra cùng với lời khen ngợi của Hứa Thành dành cho cậu, thì dù có ở Tri Vị Cư, cậu cũng hoàn toàn xứng đáng là một đại sư phụ đủ tư cách nhận đồ đệ."
"Được đại sư phụ chỉ điểm mỗi ngày, đám học việc bình thường mừng còn chẳng kịp. Đừng nói là cậu không cần trả lương, tôi tin chắc dù có bắt họ mỗi tháng phải nộp thêm tiền cho cậu thì họ cũng cam tâm tình nguyện."
Trịnh Tư Nguyên đã nói đến nước này, Tần Hoài cũng chăng còn gì phải ngại ngùng hay lăn tăn nữa. Học việc của Tri Vị Cư quả thật rất chịu thương chịu khó, thật thà chăm chỉ, nền tảng chuyên môn lại vững vàng, pha trà ngon, rót trà lại chăm, mở miệng ra là "cảm ơn Tần sư phụ”, nhắm mắt lại là "làm phiền Tần sư phụ quá”, một đám người như vậy thì thật sự rất khó để người ta không thích.
"Vậy tối nay tôi sẽ chốt chuyện này với Tô Lão Bản qua WeChat, cậu thấy bên mình cần khoảng bao nhiêu phụ bếp?" Tần Hoài hỏi.
Trịnh Tư Nguyên liếc mắt nhìn quanh bếp, nhẩm đếm số lượng bàn bếp và bếp lò.
"Khu bếp của Vân Trung Thực Đường khá rộng, chắc cỡ 5 đến 8 người đi. Nhân lực bên cậu quả thật hơi thiếu, số lượng nhân viên không tính là ít nhưng hiệu suất làm việc lại chưa đủ cao."
"Cậu cứ bảo Tô Lão Bản chọn lấy hai ba người có tay nghề khá khá một chút, ít nhất cũng phải biết tự mình xoay xở làm vài món Điểm Tâm đơn giản, cộng thêm năm học việc bình thường nữa. Như vậy, giả sử sau này cả hai chúng ta đều phải dồn toàn tâm toàn ý vào việc nghiên cứu Song Giải Bao, không có nhiều thời gian làm Điểm Tâm, thì Vân Trung Thực Đường vẫn có thể đảm bảo nguồn cung Điểm Tâm mỗi ngày, cùng lắm là hương vị hơi kém đi chút xíu thôi."
"Tôi cũng có thể bớt phải làm bánh bao và Bánh Bao Rượu Nếp đi một chút."
Lúc nói câu cuối cùng, Trịnh Tư Nguyên khẽ mỉm cười. Từ nụ cười đó, Tần Hoài có thể nhìn ra tâm hồn của Tiểu Trịnh sư phụ đã bay thẳng về cái tiệm bánh ngọt nhàn nhã ngoài cổng khu dân cư, hoàn toàn không muốn làm kiếp trâu ngựa chút nào.
Có thể thấy rõ, Tiểu Trịnh sư phụ sau hơn một tháng sống nhàn nhã đã không thể nào thích nghi nổi với cường độ làm việc cao như hiện tại.
Quả nhiên, cái trò tăng khối lượng công việc này vẫn phải tiến hành từ từ từng bước một.
Tần Hoài cũng thầm kiểm điểm lại bản thân, đúng là hắn không nên giao toàn bộ Bánh Bao Tam Đinh và Bánh Bao Rượu Nếp cho Trịnh Tư Nguyên thầu hết. Đám ông bà lão ở Vân Trung Tiểu Khu giỏi nhất là cái trò "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy". Bọn họ thừa biết tính tình của Trịnh Tư Nguyên ra sao, nên ngày nào cũng tỉnh bơ nói xạo, cứ mở miệng ra là khen lấy khen để, khen đến mức khối lượng công việc của Trịnh Tư Nguyên ngày một tăng lên.
Quả nhiên, cuối cùng vẫn là Tiểu Trịnh sư phụ phải gánh chịu tất cả.
Tần Hoài còn liếc mắt nhìn đám ông bà lão đang ngồi ngay ngắn ngoài sảnh chính, ai nấy đều đồng loạt dán mắt vào cửa sổ nhận món, mong ngóng Tiên Nhục Nguyệt Bính ra lò.
"Yên tâm đi, tôi nhất định sẽ bàn bạc kỹ với Tô Lão Bản, cố gắng xin thêm hai học sinh chuyển trường có trình độ cỡ Đàm Duy An tới đây!"
"Nhất định phải đòi bằng được Đàm Duy An tới đây!"
Trong túi thần kỳ của Đàm Duy An có rất nhiều công thức nấu ăn, thỉnh thoảng lại moi ra được một hai công thức xịn sò. Đòi hắn tới đây không chỉ để có thêm một phụ bếp làm Điểm Tâm đắc lực, mà quan trọng hơn, hắn sẽ là một thành viên cộm cán của đội ngũ nghiên cứu Song Giải Bao.
Hơn nữa vị giác của Đàm Duy An cũng rất tốt. Dạo trước lúc làm Tứ Hi Thang Đoàn, hắn nếm thử món ăn cũng coi như lập được công lao hãn mã, lần này nghiên cứu Song Giải Bao hoàn toàn có thể để hắn nếm thử hương
Bàn bạc xong xuôi, Tần Hoài quay lại bàn bếp tiếp tục thái củ cải học online, vừa thái vừa kể lại chuyện vừa xảy ra cho Tào Quế Hương nghe.
Chỉ có thể nói Tri Vị Cư đúng là nhà hàng chuyên bạch án có danh tiếng lớn nhất cả nước, ngay cả Tào Quế Hương đã nghỉ hưu nhiều năm, sống xa tít mù tắp ở Cầu Huyền mà cũng từng nghe danh Tri Vị Cư.
"Nếu đã như vậy, thế chẳng phải nửa cuối năm nay Tiểu Tần cháu sẽ đến Tri Vị Cư giao lưu một, hai tháng sao?" Tào Quế Hương tỏ ra cực kỳ hứng thú với chuyện giao lưu ở Tri Vị Cư: "Đây đúng là một cơ hội tốt đấy, năm xưa lúc cô học nghề bếp, mọi người muốn giao lưu học hỏi lẫn nhau cũng chẳng có cơ hội đâu."
"Tại sao ạ?" Tần Hoài rất tò mò, theo hắn thấy thì việc các đầu bếp giao lưu với nhau là chuyện hết sức bình thường, hơn nữa hắn cảm giác mọi người đều khá vui vẻ với việc đó.
Đợt giao lưu ở Hoàng Kí trước đó của Tần Hoài diễn ra rất suôn sẻ, lúc kết thúc Hoàng Kí còn trả cho hắn một khoản tiền lương kếch xù, đúng chuẩn vừa học được tay nghề lại vừa kiếm được tiền.
"Sợ bị học lỏm chứ sao." Tào Quế Hương cười nói: "Thời đó thông tin chưa phát triển, các đầu bếp cũng rất ít khi giao lưu với nhau. Về cơ bản, mỗi nhà mỗi phái đều có tuyệt học và bí phương riêng, có những bí phương thật ra độ khó rất thấp, chỉ cần rắp tâm học trộm thì kiểu gì cũng học được."
LVQ8371