Hải sâm chao qua chảo đầu một lần thì lớp vỏ sẽ hơi giòn hơn một chút, không chỉ kết cấu khi ăn khác biệt, mà lúc nêm nếm cũng dễ ngấm gia vị hơn. Tần Hoài nhìn Trịnh Tư Nguyên lần lượt cho nhiều loại hương liệu vào, khuấy đều, ủ một lát, vớt ra, rồi thái hạt lựu.
Sau đó lại đem hải sâm trộn với Giải Hoàng Tương, xào trên lửa nhỏ, tiếp theo lại hầm giống hệt như cách nấu nhân của bánh bao Tam Đinh.
Mùi thơm của nhân bánh đã tỏa ra vô cùng ngào ngạt.
Không phải kiểu mùi thơm đậm đà của nhân bánh bao như lúc nấu nhân bánh bao Tam Đinh, mà là mùi thơm nức mũi của món ăn mặn. Người đi ngang qua không biết rõ ngọn ngành rất khó mà tưởng tượng được Trịnh Tư Nguyên đang làm nhân bánh bao, khéo lại tưởng hắn đang nấu món gì đó rồi đun lửa to để sệt nước sốt.
Tần Hoài lại muốn nếm thử một miếng.
ln. ^” h NV 3 1^ ` x ` F4 ^. h `+ " tý ˆ Tục ngữ có câu, muốn biết mùi vị của quả lê thì phải tự mình cắn một miếng, Tần Hoài nghĩ thế nào thì hắn liền làm thế nấy.
"Bây giờ tôi nếm thử một miếng được không?" Tần Hoài hỏi.
Trịnh Tư Nguyên tránh sang một bên, nhường chỗ cho Tần Hoài qua múc một thìa. Tần Hoài cũng chẳng khách sáo, nãy giờ đứng cạnh vừa xem vừa ngửi mùi làm hắn đói meo rồi, hắn múc luôn một thìa to, thổi cho nguội bớt rồi nếm thử một miếng nhỏ.
Rất ngon.
Vẫn là câu nói đó, cái nhân này mà đem trộn mì thì chắc chắn là ngon bá cháy.
Hương vị được quyết định bởi Giải Hoàng Tương, ngập tràn mùi gạch cua, lại thêm chút độ sánh đặc của tỉnh bột. Không tanh, không có mùi lạ, hải sâm dung hòa vào trong đó một cách hoàn hảo, gần như chắng có chút cảm giác tồn tại nào. Ngoại trừ lúc nhai có thể cảm nhận được một thứ rõ ràng không phải là gạch cua, mềm đẻo xen lẫn chút giòn sần sật do đã được chiên rồi lại hầm, thì cơ bản là hải sâm chẳng để lại chút dấu ấn nào trong phần nhân này.
Trịnh Tư Nguyên nói không sai, Song Giải Bao chính là Giải Hoàng cung cấp hương vị, còn hải sâm tạo nên kết cấu.
Nhiệm vụ của hải sâm là phải hòa quyện vào trong đó mà không bị lạc lõng.
Quả là một tác phẩm phô diễn kỹ năng nêm nếm của bậc đại sư.
Tần Hoài nhấm nháp dư vị chừng hai giây, nhẩn nha ăn nốt từng miếng nhân nhỏ xíu còn lại, hỏi: "Song Giải Bao làm bằng gạch cua tươi cũng có vị thế này sao?"
Trịnh Tư Nguyên rất thành thật đáp: "Tôi không biết, tôi cũng chưa ăn bao giờ.”
"Lần đầu tiên cậu hỏi, tôi đã nói với cậu rồi, tôi chỉ biết làm Song Giải Bao phiên bản Giải Hoàng Tương, bố tôi chắc cũng chỉ biết làm bản này thôi."
"Công thức còn lại, năm xưa là do một thực khách mua tặng cho sư công tôi, sau đó lại đòi về. Theo ý của sư công, người sáng tạo ra công thức đó không phải ông, người sở hữu cũng không phải ông, ông chỉ học và sử dụng nó trong một thời gian ngắn, nên ông không có tư cách truyền lại công thức đó cho người khác, ngay cả đồ đệ của mình cũng không được."
"Cho nên bố tôi thật ra không học được cách làm Song Giải Bao phiên bản gạch cua tươi, ông ấy chỉ biết đại khái thôi, chứ cũng không cất công đi nghiên cứu hay học hỏi gì."
"Nhưng bố tôi từng ăn rồi, nếu cậu muốn biết thì bây giờ có thể gọi điện hỏi ông ấy, cơ mà tôi không đảm bảo với khả năng diễn đạt của ông ấy thì có thể miêu tả rõ ràng được đâu."
"Thế thì thôi." Tần Hoài nói.
Hắn rất có niềm tin vào Trịnh Đạt, với khả năng diễn đạt của ông ấy thì tuyệt đối không thể nào nói cho rõ ràng được.
"Tôi chỉ tò mò thôi, tôi nghĩ hương vị của hai loại Song Giải Bao này chắc chắn là không giống nhau. Cụ thể cái nào ngon hơn thì tôi không dám nói, khẳng định là mỗi loại có một cái hay riêng." Tần Hoài nói.
"Sư bá của tôi cũng nói vậy." Trịnh Tư Nguyên gật đầu, "Công thức Vương đại gia đưa, chẳng phải cậu đã đưa cho bố tôi và sư bá xem qua rồi sao? Tôi từng lén hỏi sư bá xem Song Giải Bao làm bằng gạch cua tươi rốt cuộc có vị gì. Thời gian trôi qua lâu quá rồi, cụ thể ra sao sư bá cũng không miêu tả rõ được, nhưng sư bá bảo hai hương vị hoàn toàn khác nhau."
"Giống như cặp sinh đôi vậy, dù ngoại hình có giống nhau đến mấy thì vẫn là hai cá thể khác biệt, bố mẹ và người thân vẫn có thể nhận ra được."
"Đó là còn chưa kể cách làm của hai loại Song Giải Bao này khác nhau, nên sự chênh lệch về hương vị lại càng lớn hơn. Sư bá kể với tôi, vị khách năm xưa tặng công thức cho sư công đặc biệt thích ăn cùng lúc cả hai loại Song Giải Bao, ông ấy cảm thấy ăn như vậy mới là thưởng thức trọn vẹn Song Giải Bao.”
Tần Hoài lập tức dâng lên niềm kính trọng sâu sắc đối với Hứa Nặc, không hổ danh là con trai út của xưởng trưởng. Trong khi những vị khách bình thường chỉ cần ngửi mùi bánh bao rượu nếp thôi là đã đưa cơm rồi, thì Hứa Nặc đã nghiên cứu ra cái kiểu ăn xa xỉ là xơi cùng lúc hai loại Song Giải Bao.
Chịu chơi, quả thực quá chịu chơi.
Trong lúc trò chuyện, Trịnh Tư Nguyên đã tắt bếp, múc nhân bánh ra để nguội, rồi bắt đầu gói bánh bao.
Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên cùng nhau gói.
"Vừa nãy cậu nếm nhân bánh rồi đấy, cậu thấy nhân của Song Giải Bao có vị thế nào?” Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Khó nói lắm." Tần Hoài nhíu mày, hắn thật sự cảm thấy rất khó diễn tả.
Trước khi nếm thử phần nhân này, hắn chỉ có một khái niệm mơ hồ về Song Giải Bao. Sau khi nếm xong, khái niệm của hắn về Song Giải Bao vẫn cứ mơ hồ y như cũ.
"Tôi thấy ăn rất ngon, nhưng thật sự khó mà tưởng tượng nổi đây lại là nhân bánh bao." Tần Hoài nói thật, "Đối với một loại nhân bánh bao, mùi vị của nó có phải hơi quá đậm đà rồi không?"
LVQ8371