Cái chiêu này Tần Hoài học lỏm từ chị Huệ Hồng. Hồi chưa quen chị ấy, hắn chẳng hề biết trên đời này lại có kiểu người hứng lên là gọi video call cho người khác bất kể không gian thời gian. Quen chị Huệ Hồng rồi, Tần Hoài cũng chai mặt với việc bị người ta nã video call bất thình lình luôn.
La Quân bắt máy trong vòng một nốt nhạc.
La Quân trong màn hình rõ ràng đang ngồi chễm chệ trên sofa ở nhà, chắc mẩm là đang xem tivi. Thấy người gọi video thế quái nào lại là Tần Hoài chứ không phải Trần Huệ Hồng, ông cau mày cạn lời hỏi: "Cậu học cái gì của Trần Huệ Hồng không học, lại đi học cái trò vớ vẩn này hả?"
"Sao tôi có cảm giác cậu đang ở trong nhà vệ sinh thế?"
Tần Hoài gật đầu: "Cháu vừa xem xong giấc mộng, hiện đang ở trong buồng vệ sinh của nhà ăn."
"Nhà vệ sinh dành riêng cho nhân viên thôi, người ở nhà ăn của cháu đều rất có chừng mực, lúc cháu đi vệ sinh không có ai vào đâu."
Sự im lặng của La Quân đúng là đinh tai nhức óc.
Giữa lúc Tần Hoài đang nói, Trần Huệ Hồng vừa join vào cuộc gọi video liền hớn hở hỏi: "Xem giấc mộng á? Xem giấc mộng của ai? Của lão Vương hả? Nhiệm vụ chi nhánh của ổng em làm xong rồi à, cái món bánh bao gì gì đó em làm ra được rồi sao?"
"Không phải của Vương đại gia đâu chị, là của An Du Du đấy."
Trần Huệ Hồng & La Quân: ?
La Quân: "An Du Du là ai?”
Trần Huệ Hồng: "Tiểu An thế mà cũng là Tinh Quái á?!"
Tần Hoài đành phải tóm tắt sương sương lại giấc mộng vừa xem. Trong lúc hắn đang kể, Khuất Tĩnh và Trần Công cũng lục đục join vào cuộc gọi, thế là hội Tinh Quái trong group đã tề tựu đông đủ.
Kể xong, chẳng đợi ai kịp mở miệng, Tần Hoài đã tiếp lời: "Ông La, cháu nhớ ông từng nói sư phụ Giang Vệ Minh vẫn luôn tìm kiếm anh em của mình. Sư phụ Tỉnh Ly Hương, tức là Giang Vệ Kim là anh hai của ông ấy, vậy có phải ông ấy còn một cậu em trai tên là Giang Vệ Quốc không?"
La Quân tuy độ kiếp thất bại, thần lực bốc hơi sạch sẽ biến thành người phàm, thi thoảng não cá vàng nhớ nhớ quên quên, nhưng những gì ông đã nhớ thì tuyệt đối không bao giờ quên.
La Quân gật đầu: "Cậu em út của lão tên là Giang Vệ Quốc, nghe cậu kể tôi cũng mang máng nhớ ra khoảng thời gian đó."
"Hồi đó Giang Vệ Quốc thuê nhà của một hộ họ Trần, bác nông dân mà cậu nói chính là họ Trần, nghề chính là thợ mộc. Cả nhà bọn họ chuyển đến Ma Đô đều do tôi làm mối, căn nhà đó cũng là của tôi."
"Thời điểm đó vùng Thục bắt lính trúng ngay nhà họ Trần. Lúc bấy giờ Đào Nhi đã hóng được tin bố mẹ cô ấy chuyển đến Sơn Thành, nên tôi và Đào Nhi rục rịch rời vùng Thục lên Sơn Thành. Nhà họ Trần vì muốn trốn lính nên tính bồng bế nhau đi xứ khác. Để cảm tạ những ngày tháng Giang sư phụ nấu cơm làm điểm tâm cho tôi, tôi đã vung tiền mua luôn nhà cửa ruộng vườn của nhà họ Trần tặng lại cho Giang sư phụ."
"Đào Nhi chơi khá thân với bà Trần, cô ấy thấy Thượng Hải an toàn hơn nên nhờ tôi lo lót vụ hộ khẩu để nhà họ Trần dọn lên đó. Có tí việc cỏn con nên tôi quăng cho bọn đệ làm. Vừa hay lúc đó tôi có một căn nhà ngoại ô được người ta biếu, tiện tay ném luôn cho nhà họ Trần ở."
"Còn cái vụ bác nông dân giao rau gì đó thì tôi mù tịt. Nhà họ Trần dọn lên Thượng Hải xong là cắt đứt liên lạc với chúng tôi luôn, vốn dĩ cũng chỉ là bèo nước gặp nhau."
"Tính nhẩm thời gian thì Giang Vệ Quốc mà cậu thấy trong ký ức chắc mẩm là cậu em út của Giang sư phụ rồi, tuổi tác cũng khớp phết."
Trần Huệ Hồng cảm thán: "Công nhận trùng hợp thật, Tiểu Tần em vơ vét sạch sành sanh công thức nấu ăn của người nhà họ Giang rồi còn gì. Từ Giang Thừa Đức đến mấy cậu con trai của ổng, một rổ công thức của em toàn là hàng nhà họ Giang cả."
"Thế chẳng bình thường quá sao?" La Quân chép miệng, "Giang Thừa Đức là danh bếp Bắc Bình, bà lăn lộn ăn chực ở Bắc Bình bao nhiêu năm chắc phải rành tay nghề của lão nhất chứ. Cái thời đó làm gì có mốt mở lớp dạy học, toàn là cha truyền con nối, sư phụ truyền đệ tử, tay nghề cơ bản là hàng gia truyền, mấy vị danh bếp loanh quanh lại toàn là bà con họ hàng với nhau cả."
"Công thức mà Tần Hoài mò được toàn hàng VIP, xuất phát từ cùng một gốc thì có gì mà lạ?"
Trần Huệ Hồng bị thuyết phục cái rụp.
Tần Hoài cũng cảm thán: "Đúng là trùng hợp thật."
"Lúc ở trong giấc mộng, nghe thấy cái tên Giang Vệ Quốc là cháu đã thấy quen quen rồi. Thấy cái tư thế thái rau của anh ta là cháu chốt đơn luôn anh ta chắc chắn là em trai Giang sư phụ. Từ cách cầm dao đến góc độ hạ dao giống Giang Vệ Minh sư phụ y như đúc, chuẩn bài là truyền nhân một nhà luôn."
La Quân mất kiên nhẫn ngắt lời: "Thế tóm lại là sao? Cậu rảnh rỗi gọi hẳn một cái video call vào group chỉ để khoe là cậu giúp Giang Vệ Minh tìm được em trai à? Cậu mà xem được đoạn ký ức này sớm hơn 60 năm thì may ra tôi còn báo tin cho Giang Vệ Minh được. Chứ giờ trôi qua bao nhiêu năm rồi, cái lão thám tử tư tôi thuê đến giờ vẫn mù tịt chẳng moi được tí thông tin nào, đúng là phế vật."
Khuất Tĩnh yếu ớt lên tiếng bênh vực lão thám tử tư: "Thật ra người ta cũng giỏi lắm mà."
"Không phải, không phải đâu. Cháu tìm mọi người chủ yếu là muốn hỏi xem Tam Túc Kim Thiềm có đặc điểm gì. Cháu thấy Tam Túc Kim Thiềm mang tiếng là Thụy Thú, cơ mà sao kiếp thứ nhất An Du Du lại sống kiểu..."
Trần Huệ Hồng thắng thừng ngắt lời Tần Hoài: "Bởi vì Tam Túc Kim Thiềm chính là cái nết như thế đấy em ơi!"
LVQ8371