Nói xong những lời này, Tần Hoài mang vẻ mặt đầy chân thành nhìn Trịnh Tư Nguyên, trên mặt như viết rõ ba chữ "hãy tin tôi”, cách này thật sự hữu dụng đấy, thật luôn!
Trịnh Tư Nguyên cảm thấy dù hắn đã cố gắng hết sức để thấu hiểu cái lối tư duy hoang dã của Tần Hoài, nhưng hắn vẫn chưa hiểu rõ Tần Hoài lắm.
Chẳng phải năm xưa cậu... mấy năm trước cậu... dạo trước cậu... cậu...
Dù là đi đường tắt thì cũng đâu có hoang dã đến mức này chứ?
Thôi được rồi, trước đây Tần Hoài quả thực cũng rất hoang dã.
Nhưng mà, không phải, cái này, hắn, chăng phải hắn đã được học bài bản rồi sao?
Học online cũng học rồi, học offline cầm tay chỉ việc cũng học luôn rồi, thầy giáo lại còn chẳng phải chỉ có một người.
Sao tư duy vẫn cứ hoang dã như vậy?
Quan trọng nhất là, cái sự hoang dã này nghe lại vô cùng có lý.
Trịnh Tư Nguyên rất muốn khẽ ngửa đầu lên một góc 45 độ, để vẻ kinh ngạc trên mặt không dễ dàng bị lộ ra ngoài.
Bố, sư bá, con xin lỗi, tuy rằng hai người đã dạy dỗ con bao nhiêu năm nay, nhưng con cảm thấy những lời Tần Hoài vừa nói cũng không phải là không có lý, đôi khi mấy cái lối tư duy hoang dã này cũng rất... rất chi là đột phá.
"Vậy... tôi xào tiếp nhé?" Trịnh Tư Nguyên không chắc chắn hỏi.
"Ừ." Tần Hoài kiên định gật đầu: "Cậu cứ tin tôi, theo cái hướng này mà làm Giải Hoàng Tương, nhất định sẽ gặt hái được thành quả!"
10 phút sau.
Trịnh Tư Nguyên có làm ra được thành quả gì hay không thì Âu Dương ngồi bên ngoài không hề hay biết, Âu Dương chỉ biết là nếu còn không được ăn Giải Hoàng Phan Diện, thì ly trà trái cây của hắn sắp sửa cạn đáy đến nơi rồi.
Hắn một ly trà trái cây khổng lồ dung tích 2 lít.
Lúc Âu Dương pha cho anh bạn chí cốt một ly Gia Tử số 1 cũng không quên làm luôn cho mình một ly, vốn định để dành đến lúc ăn Giải Hoàng Phan Diện thấy ngấy thì uống cho đỡ nghẹn, kết quả mì còn chưa thấy đâu, mà nước đã sắp cạn cả rồi.
"Haiz." Âu Dương thở dài thườn thượt.
"Haiz." Hứa Đồ Cường ngồi ở bàn số 9 cũng buông một tiếng thở dài não nuột.
Tiền đại gia vô cùng cạn lời liếc nhìn Hứa Đồ Cường một cái: "Ông Hứa này, sáng nay ông bị làm sao thế? Cứ thở vắn than dài mãi, bữa sáng cũng chẳng buồn ăn, chỉ uống mỗi bát sữa đậu nành. Chẳng phải chỉ là hôm qua Vương Căn Sinh được ăn ké bát Giải Hoàng Phan Diện cùng đám người Trần Huệ Hồng thôi sao? Ông có cần thiết phải thế không? Chứ bộ ông chưa từng ăn Giải Hoàng Phan Diện bao giờ à? Đợt ở Cô Tô không tranh mua được điểm tâm của Hoàng Kí, tôi cũng đâu thấy ông ăn ít đi tý nào, bọn tôi đều phải đi xe buýt đến ăn, có mỗi ông là sang chảnh bắt taxi đi ăn đấy chứ."
"Chuẩn luôn, sáng nay ông Hứa thở dài mười mấy bận rồi đấy, ai không biết lại trởng cổ phiếu ông mua bị kẹp vốn rồi cơ."
Hứa Đồ Cường: ...
"Chứ còn gì nữa, Vương Lão Căn có quan hệ tốt với Tiểu Tần sư phụ, ông đâu phải mới biết ngày một ngày hai. Hồi Tiểu Tần sư phụ mới đến, Vương Lão Căn đã được ăn đánh lẻ Bánh Nướng Cua Đồng rồi, lúc đó cũng có thấy ông rên rỉ thở dài thế này đâu."
"Mấy ông thì biết cái gì?" Hứa Đồ Cường chỉ hận rèn sắt không thành thép nói, cảm thấy cứ chơi chung với cái đám người này thì biết đến bao giờ mới được ăn đánh lẻ cơ chứ, từng người một đúng là chẳng có tí chí khí nào.
"Trước đây Vương Lão Căn có quan hệ tốt với Tiểu Tần sư phụ thì tốt thật, nhưng có thân thiết đến cái mức như bây giờ không? Lão ấy đã bao giờ được ngồi ăn đánh lẻ chung với Trần Huệ Hồng chưa, chẳng phải trước giờ lão ấy cũng chỉ được ăn... mấy món đánh lẻ bình thường thôi sao?"
"Là Giải Hoàng Phan Diện đấy! Các ông không xem bức ảnh lão ấy đăng lên dòng thời gian hôm qua à? Không đọc bài đánh giá lão ấy viết sao? Cái lão Vương Lão Căn đó có bao giờ biết nói dối đâu? Lão ấy khen món Giải Hoàng Phan Diện kia lên tận mây xanh, chứng tỏ bát Giải Hoàng Phan Diện mà lão ấy ăn chiều hôm qua ít nhất cũng phải ngon hơn những gì lão ấy viết gấp rưỡi! Chứ cái văn phong của lão ấy thì tôi căng chắng thèm nói nữa, căn bản là không bằng một góc của tôi, nếu mà để tôi ăn ấy à, tôi nói cho mấy ông biết, bài đánh giá của tôi chắc chắn sẽ..."
Hứa Đồ Cường còn chưa kịp dứt lời hùng hồn (mặc dù cũng chẳng có ai thèm để ý đến hắn, mọi người đều đang mải lướt điện thoại của mình), thì ở chỗ cửa sổ nhận món đã có nhân viên phục vụ ló đầu ra, cao giọng hô: "Sản phẩm mới giới hạn Giải Hoàng Phan Diện do Tần sư phụ và Tiểu Trịnh sư phụ cùng nhau chế tác, vẫn chưa kịp treo biển, giá ưu đãi dùng thử 138 tệ một phần, chính thức mở bán ngay bây giờ!"
Ngay giây tiếp theo, bất kể là người đang tám chuyện, uống trà, uống sữa đậu nành, húp canh đậu xanh, lướt điện thoại, cãi lộn, ngẩn người, hay là người đang rục rịch đi vệ sinh, tất cả đều đồng loạt hành động, gần như chỉ vèo một cái, trên ghế đã chẳng còn bóng dáng ai.
Âu Dương - cái gã thanh niên trai tráng sức dài vai rộng đã chuẩn bị tinh thần từ sớm này, thế mà cũng chỉ xếp được ở vị trí thứ 3.
Âu Dương nhìn Tiền đại gia và Hứa Đồ Cường đang xếp hàng ngay trước mặt mình, bắt đầu nghiêm túc suy ngẫm xem có phải dạo này hắn đi tập gym buổi tối hơi chểnh mảng không, thời gian tập chưa đủ dài, có nên tăng cường độ lên không.
Tiền đại gia vô cùng kích động, ngóng sao ngóng trăng, cuối cùng cũng chờ được phúc lợi bữa sáng dành cho hội người cao tuổi chạy bộ rồi
Tiền đại gia kích động hỏi: "Có giới hạn số lượng mua không?"
Nhân viên phục vụ cười lắc đầu: "Không giới hạn ạ."
LVQ8371