Còn đi sâu vào ngóc ngách chuyên môn, ví dụ như phương pháp luyện tập đã chuẩn chưa, tư thế cầm dao có đúng chuẩn không, hay tốc độ tiến bộ này so với độ tuổi của Tần Hoài có được coi là xuất sắc hay không, thì hai người họ chịu chết không đánh giá được.
Bùi Hành ấp úng mãi chẳng rặn ra được chữ nào, cuối cùng Lý Hoa - người nhỉnh hơn chút xíu về đao công - đành lên tiếng: "Cách cầm dao của Tiểu Tần sư phụ khác bọt hoàn toàn so với trước đây."
Ý ngầm là, Tần Hoài đã phế bỏ toàn bộ kỹ năng cũ để luyện lại từ đầu.
Trịnh Tư Nguyên hơi chấn động.
Nhưng hắn không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi quay lại tiếp tục làm Điểm Tâm. Đợi đến khi xử lý xong xuôi toàn bộ mẻ Điểm Tâm đang dở tay, hắn mới đi rửa tay, chạy vào phòng thay đồ lấy điện thoại nhắn tin cho bố ruột Trịnh Đạt.
Trịnh Tư Nguyên: Con nghe ngóng rõ rồi, vị sư phụ dạy đao công cho Tần Hoài là một nữ tiền bối đã nghỉ hưu nhiều năm. Dịp Tết vô tình gặp gỡ, thấy người tài nên mến, cộng thêm rảnh rỗi nên ngày nào bà ấy cũng cất công chỉ dạy đao công cho Tần Hoài.
Trịnh Tư Nguyên: Rất chuyên nghiệp, nắn lại thế cầm dao của Tần Hoài, bắt đầu luyện từ cơ bản, bố không cần lo lắng Tần Hoài gặp phải sư phụ vớ vẩn mà luyện lung tung đâu.
Trịnh Tư Nguyên: Con thấy vị Tào sư phụ này đáng tin hơn bố rất nhiều, ít nhất bà ấy sẵn sàng mỗi ngày lên lớp online vài tiếng để giám sát Tần Hoài luyện đao công.
Trịnh Tư Nguyên: Bố không cần cả ngày nghĩ ngợi lung tung lo bò trắng răng nữa, có Tào sư phụ ở đó thì đao công của Tần Hoài sẽ không có vấn đề gì đâu.
Trịnh Đạt còn đang đi nghỉ mát ở Tam Á chưa về đã lập tức rep tin nhắn.
Trịnh Đạt: Thế nào gọi là đáng tin hơn bố rất nhiều? Trên thế giới này còn có thể tìm ra một sư phụ thứ hai hiểu Tiểu Tần hơn bố sao? Vị Tào sư phụ kia có đáng tin đến mấy thì cũng chỉ là sư phụ bếp món mặn, Tiểu Tần là đầu bếp Điểm Tâm, cậu ấy càng cần một sư phụ Điểm Tâm chuyên nghiệp như bố đích thân chi đạo.
Trịnh Đạt: Tuy rằng Tiểu Tần khả năng cao sẽ không bái bố làm sư phụ, nhưng bố vĩnh viễn là Trịnh sư phụ của Tiểu Tần, hơn nữa còn là Trịnh sư phụ đầu tiên.
Trịnh Đạt: Tiếp tục thám thính rồi báo cáo lại.
Trịnh Tư Nguyên: Bận, không thám thính không báo cáo.
Rep xong tin nhắn cuối cùng, Trịnh Tư Nguyên cất điện thoại vào tủ, quay lại bếp tiếp tục làm việc.
Gửi thêm ba tin nhắn nữa nhưng mãi không thấy con trai rep lại, Trịnh Đạt: ....
Cái thằng nghịch tử này!
Xem mắt không đàng hoàng thì thôi đi, làm phóng viên chiến trường cũng không xong, vừa hóng hớt được chút tình báo đã đình công rồi.
Nhất thời không tìm được chỗ xả cục tức, Trịnh Đạt đành gọi điện thoại cho người sư huynh Hoàng Thắng Lợi thân yêu nhất của mình để kể khổ.
Hoàng Thắng Lợi vừa nhâm nhi trà vừa nghe sư đệ kể khổ một cách cực kỳ qua loa, rồi buông một câu hỏi chí mạng: "Không phải chú mày đang nằm ườn ra mặc kệ đời, hết muốn làm sư phụ của Tiểu Tần rồi sao?"
Trịnh Đạt: "... Thì tại, chắng phải Tần Hoài lại sắp lên tạp chí Tri Vị nữa sao?”
"Tuy cậu ấy đã từ chối, nhưng Hứa Thành lại ưu ái giữ lại vĩnh viễn chuyên mục trên Tri Vị cho cậu ấy, cái đãi ngộ này đến em... em đây còn chẳng có cơ mà!"
Cuối câu nói, Hoàng Thắng Lợi chỉ nghe ra một bầu trời ghen tị nồng nặc, ghen tị thuần túy, ghen tị đến tột cùng.
Hoàng Thắng Lợi cười ha hả: "Thế chẳng phải càng chứng minh chú hết cửa rồi sao, Tiểu Tần đã thanh xuất vu lam, hậu sinh khả úy rồi."
Trịnh Đạt tức tối cúp điện thoại.
Ở một diễn biến khác, Tần Hoài còn đang thái củ cải hoàn toàn không biết Trịnh Tư Nguyên đã đóng xong vai phóng viên chiến trường và đang đình công, hắn vẫn vừa buôn đưa lê vừa thái củ cải như bình thường.
Thái được một lúc, âm thanh thông báo của trò chơi đột nhiên vang lên trong đầu Tần Hoài.
"Ding, chúc mừng người chơi hoàn thành Chính Tuyến Nhậm Vụ [Đơn Phẩm Chi Vương], nhận được phần thưởng buff nhân khí +1000, [Một đoạn mộng cảnh của An Du Du]."
Tần Hoài đứng hình mất năm giây.
Mộng cảnh của ai cơ?
An Du Dư?I
Tần Hoài theo bản năng ngoái đầu nhìn ra sau, nhìn An Du Du đang vui vẻ chiên La Bốc Cao, cảm thấy bất luận là nhìn ngang ngó dọc, nghiêm túc suy nghĩ hay bình tĩnh phân tích thì em ấy trông chẳng có tí dáng vẻ gì của một Tinh Quái cả.
Trên đời này còn có Tinh Quái bình thường đến mức này sao?
So với An Du Du, Trần Công quả thực ra dáng Tinh Quái hơn hẳn.
À không khoan đã.
Mang tiếng là một Tỉnh Quái, An Dư Du lăn lộn cũng thảm quá rồi đấy, thậm chí còn đang đi làm thuê cho hắn nữa chứ.
Đem so với An Du Du, Khuất Tĩnh đã được coi là một Tinh Quái thành công và giàu sụ rồi.
Tào Quế Hương thấy Tần Hoài đột nhiên ngẩn tò te ra thì hỏi: "Sao thế Tiểu Tần?"
Tần Hoài sực tỉnh: "À... Tào sư phụ, ngại quá, con phải đi vệ sinh một lát đã."
Nói xong Tần Hoài liền chuồn thẳng, để lại Tào Quế Hương chỉ biết bật cười bất lực.
Tần Hoài ba chân bốn căng lao vào nhà vệ sinh, mở cửa buồng, đóng cửa, chốt khóa liền mạch lưu loát, rồi bật bảng trò chơi lên xem Đồ Giám với tốc độ ánh sáng.
Lại mở khóa thêm một Đồ Giám mới rồi.
Cột Đồ Giám hiện tại chễm chệ hiển thị con số (8/12).
Họ tên: An Du Du
Ký ức: 1/?
Món ăn: Không có
Trạng thái thế mà lại là đang Giác Tỉnh.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy nhà vệ sinh là một nơi vô cùng an toàn, chi bằng chọn ngày không bằng chạm ngày, dứt khoát xem luôn ký ức của An Du Du ở trong này.
Lâu lắm rồi hắn chưa xem ký ức.
Ký ức của Trần Công bị tác giả bí ý tưởng nên cho leo cây mất tiêu rồi.
LVQ8371