"Bởi vậy ông chủ Phúc Ký nhìn có vẻ ki bo và khắt khe, nhưng sự khắt khe đó chỉ nhắm vào đám chạy bàn thôi. Còn với các sư phụ và tạp vụ trong bếp, ông ta thường nhắm mắt làm ngơ. Đinh sư phụ - Bếp trưởng của Phúc Ký là một người rất thật thà đôn hậu, chỉ cần tôi lọt được vào mắt xanh của ông ấy, tôi tin mình sẽ nhanh chóng leo lên được vị trí phụ bếp thái đồ."
"Đến lúc đó, tôi không chỉ nhận được mức lương ba đồng bạc trắng mỗi tháng, bao ăn hai bữa, mà khả năng cao còn được mang mấy phần nguyên liệu thừa trong bếp về nhà, khi ấy ngày nào cậu cũng được ăn cơm xào."
An Du Du vô cùng bực bội lườm Giang Vệ Quốc: "Rõ ràng tao không muốn thuê nhà, sao mày cứ lải nhải mãi thế hả? Mày nói một hồi làm tao cũng muốn thuê luôn rồi đây này."
"Lại phải xì tiền ra, tao trầy trật lắm mới tích cóp được ngần ấy chứ bộ."
"Ngày nào tao cũng cày cuốc xin ăn sấp mặt, lần nào cũng chắt bóp mãi mới được một tí tiền, thì y như rằng lại có ti tỉ thứ trên trời rơi xuống bắt tao phải móc hầu bao, không phải chữa bệnh thì cũng là chữa bệnh, và lại là chữa bệnh. Sao cái giống người lại khó nuôi thế cơ chứ? Sao lại còn đẻ ra cái trò phải ở nhà nữa!" An Du Du cáu kỉnh gào lên oán thán.
"Sớm biết thế tao đã chả nhặt về một đống thế này, nhặt 6 đứa thôi là đủ xài rồi."
Giang Vệ Quốc hỏi: "Thế cậu tính bao giờ đi xem nhà?"
"Ngày mai." An Du Du bực tức hậm hực: "Tao phải lượn qua cái chợ đen rách nát gì đó đổi mớ tiền này ra bạc trắng đã, đi xin ăn thêm nửa ngày nữa, rồi mới đi xem nhà."
"Mấy cái món xào mà mày bảo ấy, có phải giống mấy món bán trong tửu lâu không?"
"Đúng thế." Giang Vệ Quốc gật đầu.
"Thế mày xào có giống đầu bếp trong tửu lâu xào không?”
"Ngoại trừ những tửu lâu lớn cỡ Phúc Ký ra, còn lại tôi tự tin mình nấu ngon hơn họ nhiều." Giang Vệ Quốc đáp.
An Du Du lườm nguýt: "Mày bớt chém gió đi, mồm mép dẻo quẹo thế này sao lại nghĩ quẩn đâm đầu vào tửu lâu làm thuê cơ chứ, đi ăn xin với tao có phải ngon hơn không."
"Mày xem mày cũng giống tao đấy thôi, biết chữ, biết tính toán, giỏi đánh lộn, có tay nghề, tuy kiệm lời một tí nhưng lúc cần vẫn biết mở miệng, quan trọng nhất là mày cũng biết nhìn sắc mặt mấy vị khách sộp để khỏi bị đánh chết."
"Mày còn xịn hơn tao cơ, tao mù chữ mà mày còn biết viết lách."
"Profile khủng thế này thì phải nhập hội đi ăn xin với tao mới chuẩn bài chứ!”
Tần Hoài nhìn thấy rõ sự cạn lời sâu sắc hiện rõ mồn một trên mặt Giang Vệ Quốc.
"Thực ra tôi cũng không hiểu nổi." Giang Vệ Quốc lên tiếng: "Cậu biết chữ, biết tính toán, mồm mép tép nhảy, lại còn giỏi đánh lộn, sao cứ phải chấp niệm với cái nghề ăn mày này thế."
"Đành rằng con gái ra ngoài bươn chải không dễ, nhưng ngày nào cậu cũng nhem nhuốc thế này người ngoài nhìn vào có biết nam hay nữ đâu, cậu dư sức kiếm được cả tá công việc ngon lành hơn đi xin ăn. Chẳng hạn như chạy bừa vào một cửa tiệm nào đó xin làm thầy đồ giữ sổ sách, kiểu gì cũng danh giá hơn bây giờ."
An Du Du trợn tròn hai mắt, cáu kỉnh vặc lại: "Làm kế toán mà đòi so với đi ăn xin á?"
"Làm thầy đồ giữ sổ sách là ăn lương cứng, ngày nào cũng cắm mặt trong tiệm gảy bàn tính bất kể ngày đêm, tính đến mù cả mắt mà một tháng cũng chỉ lèo tèo được hai ba đồng bạc trắng."
"Đừng có khinh thường nghề ăn xin nhé, tao mà không đi xin ăn thì lấy gì nhét vào mồm tụi mày hả? Mày nhìn thử đám kia xem, trừ mày ra thì có đứa nào xin được cái khỉ khô gì mang về không?"
"Mày ra ngoài nghe ngóng thử xem, trong cái giới đại ca cái bang này, có ai uy tín được như tao không. Dưới trướng tao nuôi một đống đàn em, tao có bắt tụi mày nộp tô nộp thuế gì đâu, cũng chẳng ép tụi mày đi lừa đảo chớp giật. Không trộm cắp, không cướp bóc, không buôn người, không bán mạng cho xã hội đen, mà vẫn gánh còng lưng được ngần này miệng ăn thì đếm trên đầu ngón tay được mấy người?"
"Chỉ có đúng một mình tao thôi đấy!"
"Tuy đàn em dưới trướng tao rụng hơi nhanh một tí, nhưng tụi nó chết đâu phải lỗi của tao. Ở cái đất Thượng Hải này ngày nào chẳng có dăm ba mống ăn mày với dân tị nạn lăn ra chết, tao mà đi làm thầy đồ giữ sổ thì đào đâu ra tiền nuôi sống mười mấy miệng ăn này?"
tr ^ . .. . ^ˆ ^“ F4 F4 Thế sao cậu lại cưu mang chúng tôi?" Giang Vệ Quốc thắc mắc.
"Vì tao là đại ca chứ sao!" An Du Du tự hào hếch mặt lên: "Mày không biết đấy thôi, hồi trước đàn em của tao còn đông hơn nhiều!"
"Tao là đại ca mà lị, không vác theo cả chục đứa đàn em thì sao xứng với cái danh xưng này. Đàn em của tao đương nhiên là tao phải nuôi rồi, mày tưởng tao sinh ra đã thích đi ăn xin chắc? Tao cũng từng tính đi cướp rồi đấy chứ."
"Ngặt nỗi đánh không lại người ta thôi! Tụi nó cầm hàng nóng thì tao chơi kiểu gì?"
"Với lại nuôi đàn em cũng đâu phải là vô dụng, bây giờ tuy trừ mày ra thì đám còn lại phế thật, nhưng lỡ đâu vài năm nữa tụi nó lên tay thì sao? Đến lúc đó mỗi đứa nộp cho tao một đồng bạc trắng mỗi tháng, tao chả cần làm cái mẹ gì cũng đút túi 13 đồng bạc trắng ngon ơ."
"Xong tao lượn lờ đi xin ăn túc tắc thêm tí nữa, thế chẳng phải là phát tài mất rồi sao."
Vãi cả chưởng, em rốt cuộc là cái giống loài gì mà chơi hệ tâm linh ảo ma canada thế này.
Giang Vệ Quốc cạn lời, thuần túy coi An Du Du là một đứa não cá vàng chập cheng.
Dù sao cái thời buổi này người thần kinh có vấn đề cũng nhan nhản, thêm một đứa như An Du Du cũng chẳng sao.
LVQ8371