Tần Hoài lẵng nhẵng theo chân An Du Dư đi xem nhà cả ngày trời, nên nhìn thấu hồng trần nguyên nhân vì sao ẻm không thuê nổi nhà.
Bị ghét vì là ăn mày chỉ là một phần, bị ghét vì combo 13 đứa ăn mày cõng thêm một gã tạp vụ lại là một phần khác.
Băng đảng của An Du Du đông dân số, không thể nào chỉ cắm chốt trong một căn phòng. Phương án tối ưu nhất là thuê trọn một khu sân vườn độc lập, kiểu nhà trệt có sân rộng rãi. Nhưng loại nhà này dù ở ngoại ô cũng được xếp vào hàng VIP, hơn nữa đa số đều là nhà hai tầng có sân, giá thuê bèo nhất cũng không dưới ba đồng bạc trắng một tháng.
Có chủ nhà vì hám tiền nên cũng ậm ừ cho thuê, nhưng vì chê ỏng chê eo đám An Du Du là ăn mày nên cố tình ép giá lên tận 4-5 đồng bạc trắng.
Cái giá cắt cổ này vượt quá xa tầm với của An Du Du.
Không kham nổi nhà nguyên căn độc lập thì chỉ còn nước đi thuê trọ ghép. Trò ở ghép này thời Dân Quốc cũng thịnh hành lắm, đăm ba hộ gia đình xài chung một cái sân hay một cái giếng, kiểu này thì rẻ nhưng lại dễ nảy sinh cả rổ mâu thuẫn xích mích.
Chẳng ma nào muốn ở chung vách với bọn ăn mày cả.
Dẫu đều là dân nghèo mạt rệp dưới đáy xã hội, nhưng dân đen vẫn tự cho mình có giá hơn phường cái bang. Hơn nữa, ở cái thời buổi này, ăn mày tuyệt đối chẳng phải thành phần tốt đẹp gì, nhắc tới ăn mày là người ta nghĩ ngay đến lũ lừa đảo chớp giật, cơ bản bị đánh đồng với quân ăn cắp.
An Du Du cứ ngây thơ tưởng bở vứt ra một hai đồng bạc trắng mỗi tháng là nhắm mắt cũng thuê được nhà, kết quả bị thực tế vả cho sấp mặt. Đừng nói là một hai đồng, có vung hẳn ba đồng bạc trắng cũng chưa chắc thuê được căn ưng ý.
An Du Du chạy đôn chạy đáo đến tận lúc hoàng hôn buông xuống, bụng đói meo mà vẫn chẳng chốt được căn nào lọt vào mắt xanh.
Thấy mặt trời sắp lặn, An Du Du đành rầu rĩ cuốc bộ về miếu hoang. Dọc đường chạm trán hàng bán cá muối, ẻm liền mua hai khúc, mua thêm kha khá gạo. Chắc vì quá sầu đời nên nảy sinh tâm lý mua sắm giải khuây, An Du Dư còn bạo chỉ vung tiền tậu hắn 6 cái bánh nướng.
Tất cả đống này gộp lại còn chưa tiêu hết nửa đồng bạc trắng, đủ thấy sức mua của đồng bạc trắng thời này khủng cỡ nào.
Lúc An Du Du mò về đến miếu hoang, ngoại trừ Giang Vệ Quốc thì đám đàn em đã tề tựu đông đủ. Tiểu Cửu vẫn y như hôm qua, chầu chực sẵn ở bờ sông đợi ẻm, vừa thấy sếp sòng xách về một đống đồ liền nhảy cẫng lên hò reo.
"Oa, đại ca xịn quá đi!"
"Đại ca, hôm nay em xin được ba đồng xu, một miếng bánh hoa quế, 3 củ khoai lang to đùng với một bát cơm đậu đen. Cơm đậu đen chiều nay em đói quá nên lỡ ăn mất rồi, tiền đây ạ, bánh hoa quế em cất trong miếu, đại ca có muốn ăn luôn không?" Tiểu Cửu ngoan ngoãn nộp tiền cho An Du Du rồi hỏi.
Thấy có tiền vào túi, tâm trạng An Du Du mới khá khẩm lên đôi chút. Em gật đầu, ném hết đống đồ ăn cho Tiểu Cửu mang vào trước, còn mình thì ngồi xổm bên bờ sông kỳ cọ sạch sẽ bùn đất rồi mới bước vào miếu hoang.
Đại ca chưa về, đám đàn em đố đứa nào dám tự tiện nhóm lửa.
"Thập Tam vẫn chưa về à?" An Du Du hỏi.
"Đại ca, anh Thập Tam bảo sau này phải chập tối mới về được, việc bên Phúc Ký phải làm đến muộn lắm." Tiểu Cửu giải thích.
"Làm tạp vụ thì có cái vẹo gì vui đâu, tối mịt mới được vác mặt về." An Du Du lầm bầm, hất cằm ra hiệu cho Tiểu Cửu đưa bánh nướng cho mình.
Tiểu Cửu vội vàng dâng bánh lên, An Du Dư rút ra ba cái, chỉ vào ba cái còn lại dặn dò: "Đống này của tựi mày, nhớ chừa lại một ít cho Thập Tam đấy."
"Mấy thứ kia đợi Thập Tam về rồi hẵng nấu, tụi mày nấu ăn dở ẹc, xách dép cho nó."
Đám đàn em vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
An Du Du quẹt diêm nhóm lửa lên trước, nhón miếng bánh hoa quế ăn lót dạ, rồi quay sang gặm bánh nướng.
Xử lý xong ba cái bánh nướng mà Giang Vệ Quốc vẫn lặn mất tăm, An Du Du bực bội ném đại một củ khoai lang vào đống lửa nướng qua loa. Chẳng biết nướng bao lâu thì hắn mới xách một cái tay nải bằng vải bước vào.
An Du Du hậm hực lườm Giang Vệ Quốc cháy máy: "Mày về muộn thế, sau này ngày nào tao cũng phải đợi đến giờ này mới được ăn cơm à?”
Giang Vệ Quốc không nói gì, lẳng lặng mở tay nải ra, bên trong là mấy cái Bánh Bao Nhân Rau.
Luật cũ, đại ca xơi một nửa. An Du Du độc chiếm 2 cái, 2 cái còn lại Giang Vệ Quốc nhịn miệng chia đều cho đám nhóc. Mỗi đứa được cắn một miếng bé tí, đứa ăn vỏ, đứa ăn nhân. Tiểu Thập vớ được miếng nhân có chút mỡ màng, ăn xong thòm thèm đến mức nhai luôn cả một cọng Rơm.
Dư vị Bánh Bao Nhân Rau vẫn còn đọng lại trong miệng, nên cọng rơm này nhai vào cũng thoang thoảng mùi bánh bao.
Giang Vệ Quốc lầm lụi bắt tay vào nấu cháo cá muối và nồi lẩu thập cẩm, còn An Du Du thì ngồi chồm hổm bên đống lửa đếm tiền. Hắn liếc mắt nhìn qua, thấy ẻm chưa tiêu hết một đồng bạc trắng thì hơi ngạc nhiên.
"Tôi còn tưởng cậu sẽ ghé tửu lâu trong thành đánh chén một bữa chứ." Giang Vệ Quốc lên tiếng.
An Du Du trợn tròn hai mắt: "Tửu lâu chém đẹp lắm đấy, ăn một bữa ngon là bay mất nửa số tiền, thế khác nào xẻo thịt hút máu tao?"
"Thế giữ khư khư đống tiền này làm gì?" Giang Vệ Quốc hỏi, "Nhà không thuê, ăn uống không dám, quần áo chăn màn cũng chẳng mua, cậu định ôm tiền xuống mồ à?"
"Đương nhiên là để tiết kiệm rồi!" An Du Du gắt: "Tiền là để tích cóp, không phải để tiêu!"
LVQ8371