Là một đại sư phụ không giỏi diễn đạt các thao tác cụ thể, chỉ biết dùng câu "cái cảm giác này chắc cậu hiểu mà nhỉ”, Tần Hoài vô cùng coi trọng "cảm giác”.
Hắn cảm thấy cảm giác là một thứ cực kỳ vi diệu.
Cảm giác mà tới thì làm gì cũng như có thần tiên phù trợ, còn cảm giác đã trật nhịp, thì rõ ràng thao tác chuẩn chỉnh không chê vào đâu được, chi tiết cũng nắm thóp toàn bộ, nhưng thành phẩm làm ra vẫn không đạt được hiệu quả như ý muốn.
Tần Hoài đang chĩa ống kính điện thoại vào thớt thái củ cải, vừa thái vừa tìm lại cảm giác.
"Sao thế Tiểu Tần? Trông con cứ lơ đễnh thế nào ấy. Mới đi công tác từ thành phố A về mệt quá nên không muốn thái củ cải à? Nếu mệt thật thì thái ít thôi, thái nửa tiếng là đủ rồi." Tào Quế Hương cười híp mắt hỏi.
Tào Quế Hương đang nhào bột.
Không phải bột gói sủi cảo, mà là bột làm bánh bao. Tào Quế Hương định đổi vị bữa sáng cho cả nhà, làm một mẻ bánh bao nhân thịt cỡ bự kiểu phương Bắc – món mà về mặt lý thuyết bà ấy cực kỳ sành sỏi.
Trên thực tế, Tào Quế Hương cũng có chút nền tảng về bếp bánh, hơn nữa tay nghề còn khá tốt. Bà ấy không phải kiểu đầu bếp rặt món mặn như Tang Mục hay Đông Đức Yến, có lẽ do đặc thù thời đại, Tào Quế Hương hồi đi bái sư học đạo món gì cũng học bòn một chút.
Theo lời bà ấy kể, hồi đó giới đầu bếp Bắc Bình có một vị tiền bối cực kỳ "cày cuốc", vị tiền bối kia cày xong bếp món mặn lại lấn sân sang bếp bánh, cày xong món Lỗ lại nhảy sang món Quảng Đông, cày đến cuối cùng gom luôn tinh hoa của trăm nhà làm sở trường của mình.
Dưới phong trào thi đua do vị tiền bối này dẫn dắt, những đầu bếp có máu mặt cỡ như sư phụ của Tào Quế Hương mà không dắt túi chút ngón nghề đa dạng thì chẳng còn mặt mũi nào lăn lộn trong giới nữa, thế nên lúc Tào Quế Hương theo học cũng được sư phụ truyền thụ cho mỗi thứ một ít.
Bánh bao, Bánh Bao, mì tương đen, những món Điểm Tâm thường ngày này Tào Quế Hương đều biết làm chút
Chẳng qua mấy năm nay Tào Quế Hương gần như không đụng đến Điểm Tâm, tay nghề làm bánh cũng mai một đi ít nhiều. Bà ấy đã nghỉ hưu từ lâu không làm đầu bếp nữa, bình thường cũng chỉ nấu vài món cơm nhà cho gia đình, rảnh rỗi nhào nặn bánh bao cất tủ đá để sáng sáng lấy ra hấp ăn, tính ra chẳng thà chạy ra quán ăn sáng ngoài cổng khu chung cư quất một suất bánh cuốn cho nhanh.
Dạo gần đây có lẽ do tiếp xúc nhiều với Tần Hoài, mỗi lần Tần Hoài luyện đao công, Tào Quế Hương đều phải liên tục bắt chuyện để phân tán sự chú ý của hắn. Cuộc sống của Tần Hoài vô cùng tẻ nhạt, quanh đi quẩn lại ngoài Điểm Tâm ra thì chỉ có khách khứa, em gái và bạn bè. Tám chuyện về Điểm Tâm mãi, Tào Quế Hương cũng đâm ra ngứa nghề, muốn xắn tay áo ôn lại kỹ năng bếp bánh đã bỏ xó bao năm nay.
Lúc này Tần Hoài buộc phải thốt ra một câu cực kỳ phũ phàng.
Rằng Tào Quế Hương tuy không phải là đầu bếp chuyên làm bánh, lại còn bỏ bẵng Điểm Tâm bao năm nay, nhưng khối bột bà ấy nhào ra vẫn cực kỳ đẹp mắt, đẹp hơn hẳn bột do Bùi Hành nhào.
Bùi Hành đừng nghe nhé, đây là một lời nhận xét rất phũ phàng đấy.
"Con không mệt, chỉ là vừa nãy con chưa tìm được cảm giác thôi Tào sư phụ." Tần Hoài giải thích: "Lúc cầm dao cứ thấy gượng gạo thế nào ấy, cầm thế này không đúng, dùng lực thế kia cũng sai, phải điều chỉnh lại mấy lần mới thấy thuận tay."
"Là do con luyện chưa đủ nhiều, chưa hình thành được ký ức cơ bắp nên mới thấy chỗ này gượng gạo, chỗ kia không thuận đấy." Tào Quế Hương cười đáp, "Nhiều người mới học cũng hay mắc cái lỗi này, cứ muốn một bước lên mây, làm phát ăn ngay, mà không hiểu rằng có những thứ phải dựa vào ngộ tính, có những thứ phải cày cuốc luyện tập, lại có những thứ đòi hỏi cả ngộ tính lẫn sự khổ luyện."
"Tiểu Tần à, lần trước con bảo với cô là nhiều lúc con dạy người ta mà chẳng biết giải thích thế nào cho cặn kẽ, con chỉ cảm thấy đây là cảm giác, đây là lực tay, đây là mẹo dùng sức, con không tìm được từ ngữ cụ thể để diễn tả, nguyên nhân chính là đây."
"Những thứ phải dựa vào ngộ tính thì không thể nào cầm tay chỉ việc được."
"Lấy đao công làm ví dụ nhé, lần trước con hỏi cô con còn phải thái củ cải đến bao giờ, cô cũng chịu. Con hỏi cô phải thái củ cải đến mức độ nào mới gọi là đạt, cô cũng chăng diễn tả rõ được."
"Thái ra lát củ cải mỏng như cánh ve xuyên thấu cả ánh sáng có tính là đạt không? Đương nhiên là tính."
"Thái ra những sợi củ cải đều tăm tắp mười sợi như một, tãi ra là củ cải sợi, gom lại vẫn ghép thành hình củ nguyên vẹn có tính không? Cô thấy cũng tính."
"Thái thành những khối vuông vức như khối xếp hình lego có tính không? Nghe qua thì chẳng có vẻ gì là sai cả."
"Nhưng luyện đao công lẽ nào chỉ là luyện mấy cái đó sao? Đầu bếp món mặn luyện đao công chẳng nhẽ chỉ để thái ra mấy lát củ cải mỏng dính, mấy sợi củ cải mượt mà, hay mấy hạt lựu củ cải vuông vức đẹp mắt? Mấy cái đó máy móc không làm được chắc? Nếu máy móc có thể làm được dễ ợt, thì cớ gì đầu bếp phải bỏ ra vài năm, thậm chí hàng chục năm ròng rã thức khuya dậy sớm, ngày đêm mài giũa đao công?"
"Bởi vì máy móc là vật chết, còn món ăn là vật sống.”
"Khi con thực sự bắt tay vào nấu một món ăn, khi tay nghề của con đã đến độ chín muồi và ngộ tính đủ sâu sắc, con sẽ tự khắc biết mình cần xử lý nguyên liệu thế nào. Con cần lát củ cải độ dày mỏng ra sao, sợi củ cải dài ngắn thế nào, hạt lựu củ cải to nhỏ nhường nào."
LVQ8371