Định Nãi Nãi nghe cũng bùi tai, nhỏ giọng khen ngợi: "Khá đấy Tiếu Hứa, nay còn biết cả phân tích cơ đấy."
Hứa Đồ Cường thì thầm đầy đắc ý: "Đương nhiên, bà tưởng tôi về hưu rồi là vứt não đi luôn chắc?"
Hoàng Tịch đứng cách đó không xa nghe rõ mồn một cuộc trò chuyện "nhỏ giọng" của hai người: ...
Hoàng Tịch: Hứa đại gia, Đinh Nãi Nãi à, hai người không cần cố nhỏ giọng đâu. Với cái tông giọng và thính lực của hai người thì có thì thầm cỡ nào đám thanh niên chúng cháu cũng nghe rõ mồn một thôi.
Hoàng Tịch nở một nụ cười chuyên nghiệp chuẩn mực, hít sâu một hơi, vươn thẳng lưng, sải bước đến trước mặt Hứa Đồ Cường và Đinh Nãi Nãi, dịu dàng nói:
"Hôm nay quán có món mới là Lục Đậu Cao ạ. Tần sư phụ đã cất công cải tiến lại công thức, phần nhỏ 10 tệ, phần lớn 15 tệ, nếu mọi người có hứng thú thì có thể mua dùng thử ạ."
Hoàng Tịch vừa dứt lời, tất cả mọi người đồng loạt rục rịch.
Các ông bà lão lao vào xếp hàng mua nhanh thoăn thoắt như thể đã hình thành phản xạ có điều kiện. Bất kể là người đam mê Lục Đậu Cao hay là người ghét cay ghét đắng món này, thì ngay giờ phút này, ai ai cũng là fan cuồng của Lục Đậu Cao hết.
Lục Đậu Cao do đích thân Tiểu Tần sư phụ cải tiến công thức cơ mà, mê chứ, siêu siêu mê luôn!
Chẳng mấy chốc, hội người cao tuổi chạy bộ buổi sáng mỗi người đã ẵm một đĩa Lục Đậu Cao trên tay, nhâm nhi cùng với ly trà nóng hổi.
Hứa Đồ Cường cắn một miếng Lục Đậu Cao bé xíu, không thèm nhai mà chỉ ngậm lại, để cho Lục Đậu Cao tự tan ra trong miệng, tận hưởng cái kết cấu mịn màng trơn tuột của nó. Đợi đến khi bánh tan gần hết, ông mới hớp một ngụm trà nóng.
"Thế này mới gọi là sống chứ!" Hứa Đồ Cường xuýt xoa: "Tôi đã bảo rồi mà, cứ thấy lúc uống trà sáng với chiều nó thiêu thiếu cái gì đó, hóa ra là thiếu Lục Đậu Cao. Tiểu Tần sư phụ đúng là quá tâm lý!"
Lão Hứa, ông dẻo miệng nịnh nọt từ bao giờ thế hả?
Chết tiệt, thua lão rồi.
Tin tức Vân Trung Thực Đường vừa tung ra món mới là Lục Đậu Cao nhanh chóng lan truyền khắp giới thực khách. Nghe đồn món mới lần này khác bọt hoàn toàn so với trước đây. Nghe nói Tần sư phụ đã phải thức khuya dậy sớm, vắt óc nghiên cứu suốt một thời gian dài mới cải tiến thành công công thức, giúp Lục Đậu Cao thăng hạng ngoạn mục từ hương vị, độ ngon cho đến cả ngoại hình.
Còn về việc tại sao mỗi lần Vân Trung Thực Đường có tin gì mới là y như rằng lan truyền chóng mặt trong giới thực khách ấy à...
Chắc là do mấy cái group mua chung, group thực khách với mấy cái group chat kín mọi người tự lập ra với nhau quá nhiều chăng.
Hội người cao tuổi cũng đam mê sống ảo chụp ảnh lắm. Tay nghề kém cũng chẳng sao, không biết căn góc cũng chả vấn đề gì, mù tịt khoản chỉnh sửa ảnh lại càng no problem, miễn Điểm Tâm là thật là được.
Kỹ thuật chụp ảnh càng í ẹ thì mới càng tôn lên được độ ngon của Điểm Tâm chứ.
Gì cơ? Bạn hỏi họ làm thế nào để nhìn ra được độ ngon của Điểm Tâm qua một bức ảnh á?
Đừng hỏi, tóm lại là nhìn phát biết ngay.
Gần như cứ hễ điểm đúng 12 giờ là Vân Trung Thực Đường lại chật cứng hội dân văn phòng ùa vào ăn trưa và mua Lục Đậu Cao.
Thậm chí có mấy anh chị dân văn phòng còn cất công xin nghỉ sớm 5 phút để chuồn ra ăn cơm trước, cái tinh thần ăn uống này quả thực khiến người ta phải cảm động rơi nước mắt.
Bất kể là gọi cơm phần bình thường hay gọi Tứ Hỉ Thang Đoàn, thì trên khay thức ăn kiểu gì cũng phải có một phần Lục Đậu Cao. Miếng Lục Đậu Cao bé xíu, đưa vào miệng ngậm nhẹ là tan ngay, vị ngọt thanh không hề gắt, ăn 4 miếng thì vẫn còn thòm thèm, mà quất 6 miếng thì lại chuẩn bài.
Hơn nữa lại còn rẻ.
Ở Vân Trung Thực Đường, 10 tệ ngay cả một viên Tứ Hi Thang Đoàn cũng chẳng mưa nổi, thế mà lại mua được tận 4 miếng Lục Đậu Cao ngon bá cháy. Đúng là ông hoàng trong làng píp (hiệu năng trên giá thành) mà.
Cái giá hời này khiến không ít anh chị em văn phòng vốn dĩ chẳng mặn mà gì với Lục Đậu Cao, thậm chí order đồ ăn ngoài xong xuôi hết rồi, vẫn phải cất công chạy qua đây mua một phần Lục Đậu Cao xách về công ty nhâm nhi.
Tiêu chí bán Lục Đậu Cao của hắn là số lượng khủng, bao no.
Mỗi ngày tung ra thị trường 166.5kg Lục Đậu Cao, hoàn toàn không có chuyện giới hạn số lượng mua, khách muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu. Dù sao cái món này cũng không để lâu được, mua một lần là biết ngay, Lục Đậu Cao chắc chắn phải ăn ngay trong ngày mới là ngon nhất.
Trịnh Tư Nguyên đến Vân Trung Thực Đường vào lúc 1 giờ trưa.
Ăn mặc gọn nhẹ, tỉnh thần phấn chấn, combo áo sơ mi casual khoác thêm áo khoác ngoài cực kỳ tiện lợi để thay đồng phục nhảy vào làm việc bất cứ lúc nào.
Lúc Trịnh Tư Nguyên bước vào nhà ăn, tốp nhân viên văn phòng cuối cùng đang rồng rắn xếp hàng mua Lục Đậu Cao mang về.
Lâu lắm rồi không xuất hiện, rất nhiều khách quen đã chẳng còn nhận ra Tiểu Trịnh sư phụ nữa rồi.
Trịnh Tư Nguyên thuần thục đi về phía phòng thay đồ, lúc đi ngang qua hàng người đang xếp hàng thì loáng thoáng nghe thấy hai cô gái trẻ đang hào hứng buôn dưa lê.
LVQ8371